Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/5fngImqANp

Nước Giặt TopGia 3in1 Hương Huyền Diệu Dịu Nhẹ Làm Sạch Vết Bẩn, Lưu Hương 72h, Túi 2L

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 5

Bác sĩ Trần lại bước .

Nhìn thấy tôi vẫn đi.

Ông hơi ngạc nhiên.

“Cô ở đây à?”

Tôi ngẩng đầu.

Hỏi thẳng:

“Bác sĩ.”

đó…”

“Anh ấy thật sự thường xuyên tới sao?”

Bác sĩ Trần nhìn tôi.

Ánh mắt dần trở nên phức tạp.

Dường ông đã hiểu điều gì.

“Cô thật sự không ?”

Tôi lắc đầu.

Ông khẽ thở dài.

Sau đó ngồi xuống bên cạnh.

đầu tiên sau khi hai người ly hôn.”

nguy kịch một .”

Tim tôi đập mạnh.

Tôi nhớ chuyện đó.

ấy xuất huyết não.

Tôi vừa xoay xở tiền viện phí.

Vừa chăm sóc bà.

Suốt một tuần gần không chợp mắt.

Bác sĩ Trần chậm rãi :

“Hôm đó người ký giấy đồng ý .”

Tôi chết lặng.

“Không thể nào.”

Tôi gần bật thốt.

Bởi đó.

Tôi gặp anh.

gọi cho anh.

Làm sao thể là anh?

Bác sĩ Trần lại gật đầu.

“Tôi nhớ rất rõ.”

“Lúc ấy cô đang đi vay tiền.”

“Không liên lạc được.”

“Tình huống khẩn .”

“Chúng tôi phải liên hệ người thân khác.”

cô đã cung số điện thoại ấy.”

Tôi bỗng nhớ .

Ngày đó.

Khi tôi chạy ngân hàng trở về.

Ca đã bắt đầu.

Tôi nghĩ bệnh viện xử lý quá nhanh.

Thì

vậy.

Bác sĩ Trần tiếp tục:

“Ca kéo dài gần sáu tiếng.”

ấy ở ngoài phòng cứu suốt.”

Tôi siết chặt bàn tay.

Khớp ngón tay dần trắng bệch.

Bác sĩ nhìn tôi.

Rồi thêm một câu.

một chuyện.”

“Tôi vốn tưởng cô .”

tiên sinh đã quỳ trước cửa phòng cứu.”

Tôi ngẩng phắt đầu .

Toàn thân cứng đờ.

“Ông gì?”

Bác sĩ Trần thở dài.

“Ca tỷ lệ rủi ro rất cao.”

“Lúc ký giấy.”

“Tay ấy run đến mức không viết nổi tên .”

“Về sau.”

“Tôi đi ngang qua.”

“Thấy ấy ngồi dưới đất.”

“Rồi quỳ trước cửa phòng .”

cần người được cứu.”

“Bắt ấy trả giá thế nào được.”

Tôi không nghe thấy lời phía sau nữa.

Bởi trong đầu.

hình ảnh ấy.

.

Người đàn ông luôn kiêu ngạo.

Người đàn ông cúi đầu trước ai.

Lại quỳ trước phòng cứu vì tôi.

Vì sao?

Nếu anh đã không yêu tôi.

Vì sao phải làm đến mức ấy?

Nếu anh đã lựa chọn Kiều Nhược Tuyết.

Vì sao quan tâm sống chết tôi?

Trái tim tôi bỗng đau nhói.

Đau đến mức hô hấp trở nên khó khăn.

Bác sĩ Trần nhìn sắc mặt tôi.

Do dự một lát.

Cuối cùng vẫn :

một chuyện nữa.”

Tôi chậm rãi ngẩng đầu.

“Trong ba .”

“Viện phí cô nhiều bị thiếu.”

“Nhưng sau đó đều được thanh toán rất nhanh.”

“Tôi cứ tưởng là cô đóng.”

“Về sau mới .”

“Là ấy.”

Không khí xung quanh dường đông cứng.

Tôi nhớ bệnh viện gọi điện.

Nhớ nhân viên tài chính bảo rằng đã người đóng tiền.

Tôi luôn nghĩ.

Là bảo hiểm.

Là khoản hỗ trợ nào đó.

Hoặc đơn giản là bản thân nhớ nhầm.

Nhưng nghĩ đến.

Người đó lại là .

Một cảm giác chua xót trào cổ họng.

Tôi không đang tức giận.

Hay đang đau lòng.

Tại sao?

Tại sao làm tất cả chuyện đó.

Nhưng lại không ?

Tại sao luôn xuất hiện ở nơi tôi không nhìn thấy?

Bác sĩ Trần đứng dậy.

Khẽ vỗ vai tôi.

“Người trẻ các cô.”

“Thật sự quá thích tự gánh mọi chuyện.”

“Tôi là người ngoài.”

“Không giữa hai người đã xảy chuyện gì.”

“Nhưng chuyện.”

“Nếu bỏ lỡ rồi.”

“Sau này sẽ hối hận.”

xong.

Ông xoay người rời đi.

Tôi ngồi một trên ghế đá.

Thật lâu không nhúc nhích.

Mãi đến khi điện thoại lại rung .

này.

Là một tin nhắn.

Người gửi:

.

Đây là tin nhắn đầu tiên anh sau nhiều .

ngắn ngủi vài chữ.

“Trời sắp .”

“Nhớ mang ô.”

Tôi nhìn chằm chằm màn hình.

Bỗng bật cười.

Khóe mắt lại nóng .

Người đàn ông này thật kỳ lạ.

Rõ ràng đã biến mất khỏi cuộc sống tôi.

Lại luôn xuất hiện vào lúc tôi không ngờ tới nhất.

Đúng lúc ấy.

Ầm.

Một tiếng sấm vang .

lớn đổ xuống.

Tôi đứng dậy.

Định chạy vào mái hiên.

Nhưng vừa ngẩng đầu.

Động tác bỗng khựng lại.

Bên kia con đường.

Dưới màn trắng xóa.

Một người đàn ông mặc áo sơ mi đen đang đứng lặng.

Không che ô.

không tiến lại gần.

đứng ở đó.

Nhìn về phía tôi.

Khoảng cách hơn hai mươi mét.

Nhưng tôi vẫn nhận .

.

nhanh chóng làm ướt tóc và quần áo anh.

Thế nhưng anh không hề động đậy.

Giống muốn xác nhận một chuyện.

Xác nhận rằng tôi vẫn ổn.

Tôi nhìn anh.

Anh nhìn tôi.

Giữa màn .

Không ai bước thêm một bước.

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.