Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/BSDqJl1AU

1 Hộp 10 Miếng Mặt Nạ Giấy COLORKEY LUMINOUS Vitamin B5 Hỗ Trợ Phục Hồi 25ml/miếng

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 2

3

Tuy ta giáng chưa lâu nhưng lũ ác quỷ tà tu bị ta ăn thịt không mười ngàn cũng tám ngàn.

Trong số , kẻ thích bắt cóc con đúng là không ít.

Như hồi ngoái, trấn mới tới một gánh múa bóng, đêm nào cũng biểu diễn đầu cầu.

Ai ngờ trong có một tấm da thú đã thành tinh, tự xưng là ‘Đèn Ảnh Lão Mẫu’, chuyên m.ó.c m.ắ.t con xem kịch để ăn.

Trong chốc lát, cả trấn hoang mang lo .

Phàm là người lạ qua đường đều phải bị kiểm tra một lượt.

Nhưng ai mà ngờ được, kẻ gây ác lại chính là một bóng múa.

Đêm ta đang đói cồn cào, ngồi xổm dưới gầm cầu chờ con thủy hầu dưới sông lộ diện thì nó chui vào trong màn kịch bóng, chuẩn bị giơ tay m.ó.c m.ắ.t hàng con hàng ghế đầu.

Nói nhỉ, khó ăn, cực kỳ khó ăn, lão già toàn mùi da dầu hôi hám.

Chưa kể những đây, có cả loại bấc đèn hóa thành quỷ mị nữa.

Đứa nào canh ba chưa ngủ thì cái bóng nó sẽ dần dần vặn vẹo rồi phình to , nuốt chửng lấy bóng chính đứa ấy.

Đứa mất đi cái bóng sẽ bắt đầu ánh sáng, gió, chỉ có trốn trong hầm tối tăm kín mít mà sống.

để nó, ta quả thực đã tốn không ít công sức.

“Đại tiên? Đại tiên, người nói gì đi chứ…”

Vương viên ngoại ta im lặng hồi lâu, tưởng ta không muốn quản chuyện này nữa, lại định nặn vài giọt nước mắt.

Ta suýt chút nữa thì quên mất chuyện .

Ăn gà người ta thì coi như là đã nhận người quen rồi.

Vương viên ngoại vẫn đang lau nước mắt: “Bà lão kia không nữa, hồn Trăn Trăn biết phải cướp lại nào đây.”

Ta nhảy ngược lại lên bàn thờ, vừa gặm con gà nướng thừa vừa nói: “Chuyện này không cần lo. Con người có ba hồn bảy , thiên hồn Thai Quang là gốc rễ sự sống, địa hồn U Tinh chủ t.ì.n.h d.ụ.c, nhân hồn Sảng Linh chủ linh trí. Trăn Trăn mất đi nhân hồn và địa hồn nên mới hôn mê bất tỉnh.”

“Nhưng xích câu hồn đã bị ta bẻ gãy rồi, chỉ cần được sợi thiên hồn sót lại trong cơ , Trăn Trăn tạm thời sẽ không gặp nguy hiểm tính mạng.”

“Chỉ là…”

Vương viên ngoại vừa định thở phào nhẹ nhõm thì ta lại bổ sung thêm: “Ba hồn không đủ, bảy không vững, nhất là Thi Cẩu vốn dùng để hộ lại không .”

“Người như lúc này chẳng khác nào châu báu vàng bạc không khóa cửa, ai cũng có vào chiếm đoạt.”

“Khi ta rời đi, tà túy xung quanh sẽ quấy nhiễu bất cứ lúc nào, phải thứ gì thay Thi Cẩu để canh chừng Trăn Trăn.”

4

khi đi gọi viện binh, ta bảo Vương viên ngoại mười mấy con ch.ó mực canh phòng Trăn Trăn.

Ví người như ngôi thì Thi Cẩu chính là con ch.ó canh cửa.

lúc khởi hành, ta dặn dò: “Khóa cửa kỹ, hai vợ chồng canh trong phòng, đám ch.ó mực canh .”

khi ta trở , không được bất cứ kẻ nào vào.”

Vương viên ngoại vội gật đầu đồng ý, sai người khóa c.h.ặ.t cổng lớn.

, quản gia đang dẫn theo đám gia nhân canh cửa chính.

Ta lại nhảy lên tường, nhìn quanh một vòng, dọa lũ ch.ó cả hãi phục sát xuống đất, không dám kêu lấy một tiếng.

Đám ch.ó mực này dù cũng là phàm thai, chỉ có dùng làm kế hoãn binh, không cầm cự được bao lâu.

khi lại được hồn Trăn Trăn, ta vẫn phải một người bạn cũ nhờ canh thân xác con bé giúp ta.

Như vậy ta mới có yên tâm đi cướp hồn .

Mà nhắc người bạn cũ này, bọn ta vốn là đồng hương, tuổi tác cũng xấp xỉ nhưng hắn trông không được đẹp trai như ta.

Chẳng biết hắn có tâm sự gì mà từ bé đã bạc đầu, cũng không biết bắt chước trăm âm thanh như ta, chỉ biết kêu “Lựu Lựu” không dứt.

Quan trọng nhất là…

Hai đứa ta lại trùng thực đơn.

Đã ăn không đủ no, lại thêm một tên ăn khỏe hơn cạnh.

là một nghìn , bọn ta đường ai nấy đi, mỗi đứa chiếm một ngọn núi, nước sông không phạm nước giếng.

Cũng không biết bao nhiêu nay Bạch Đầu sống rồi.

Sau một canh giờ, cuối cùng ta cũng được địa giới núi Âm.

Lâu ngày không gặp, tên này vẫn cái giọng đanh đá như cũ: “Ha ha ha Độc Nhãn, không ngờ lại sống t.h.ả.m hơn cả ta!”

“Nhìn gầy nhom nhỏ xíu kia, sắp bằng con gà ba đầu rồi kìa, ha ha ha!”

Chuyện này thì biết làm , giờ lũ quỷ mị thích đóng giả làm người, khó phân biệt lắm.

Cười thì cười, nghe xong chuyện Trăn Trăn, hắn vẫn lập tức lên đường cùng ta quay Vương viên ngoại.

đường đi, lòng ta cứ có dự cảm chẳng lành.

Hắn ta lo lắng thì cố tỏ vẻ thản nhiên an ủi: “Lão t.ử là Thiên Cẩu, không giống con ch.ó lông đỏ núi Vu Sơn kia đâu, ta là điềm lành! Có ta đây, con gái nuôi chắc chắn không .”

Ta gật đầu, bước chân dưới chân vô thức nhanh thêm vài phần.

Dù bọn ta đi nhanh như gió, lúc Vương viên ngoại thì trời đã tối sầm lại.

Chẳng bóng dáng người bán hàng rong phố, nào nấy cũng đóng cửa cài then từ sớm.

Con phố vắng lặng thi thoảng lại quét qua một trận gió lạnh, lá khô xoay tròn trong không trung.

Trong không khí thoang thoảng mùi tanh hôi kỳ lạ.

Xung quanh tĩnh mịch đáng .

Lạ thật, không nghe tiếng ch.ó sủa trong nhỉ?

Ta và Bạch Đầu nhìn nhau rồi cùng nhảy lên tường.

Trong đầy lông đen và vệt m.á.u, mười mấy con ch.ó mực canh cửa đều đang co cụm góc tường rên rỉ yếu ớt.

Cửa phòng Trăn Trăn mở toang, tấm rèm cửa treo đung đưa theo gió âm, phát tiếng đập lộp bộp.

bậc thềm, hai hàng dấu chân bùn to bằng nắm đ.ấ.m kéo dài từ vào tận trong phòng.

C.h.ế.t rồi!

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.