Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/BSDqJl1AU

1 Hộp 10 Miếng Mặt Nạ Giấy COLORKEY LUMINOUS Vitamin B5 Hỗ Trợ Phục Hồi 25ml/miếng

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 2

Rất nhanh đã đến sinh thần của Thập Cửu chúa.

Trong cung mở tiệc, mời các vị đại thần cùng gia quyến vào cung dự yến chúc mừng sinh nhật chúa.

Thập Cửu chúa vốn rất được hoàng thượng sủng ái, yến tiệc được tổ chức vô cùng long trọng.

Hoàng thượng còn đặc biệt cho tổ chức các trò chơi như làm thơ đối đáp, b.ắ.n cung, khiến bầu không khí náo nhiệt không hề nặng nề.

này vừa hay đến phần thi làm thơ.

Quả nhiên không ngoài dự đoán của ta. Loại cuộc thi này, người được mọi người mong chờ nhất ai khác ngoài ta và Diệp Duy. Bởi vì bọn họ thích nhất là nhìn chúng ta mất mặt.

Dưới điện vang lên từng tiếng trêu chọc:

“Văn thành, võ nên, Diệp Duy Diệp Duy, đúng là tên hề!”

“Người cao, mặt kiều, Diệp Diệp , thật đáng !”

Tiếng vang khắp đại điện.

Ta và Diệp Duy cùng nhau t.h.ả.m bại.

Quả nhiên…Niềm vui của đám lão già này đều được xây dựng trên nỗi đau khổ của phụ thân ta.

Nhưng chúng ta cũng thấy đau khổ gì, sớm đã quen rồi.

Sau khi ta và Diệp Duy lui , phụ thân vẫn còn dùng tay áo rộng che mặt.

Ta liếc nhìn Vương đang thong thả thưởng trà. Hắn vừa nhấp rượu vừa mỉm nhìn ta.

Ngay sau là phần thi b.ắ.n tên. Nhị hoàng t.ử tên cùng xuất ra, đều trúng hồng tâm.

Tiếp theo là Vương. mũi tên của hắn b.ắ.n ra, hai mũi trúng đích.

Kỳ thực, rõ ràng hắn hoàn toàn có thể b.ắ.n trúng nhưng hắn cố điều chỉnh góc b.ắ.n. Ta nhìn ra hắn đang nhường. Hoàng thượng đương nhiên cũng nhìn ra.

Triệu Thừa được phong vương từ khi còn rất trẻ. Hoàng thượng vốn có truyền ngôi cho Triệu Cẩn.

, việc Triệu Thừa không tranh không đoạt, lui một bước khiến hoàng thượng vô cùng hài lòng.

Sau đến lượt huynh trưởng ta, phụ thân lại một lần nữa đưa tay áo lên che mặt. thấy Diệp Duy khoác một thân thanh y bước ra. Ánh nắng chiếu lên gương mặt như ngọc của hắn, mang theo kiêu ngạo cùng khí phách thiếu niên.

Sau mũi tên đồng loạt rời cung.

Nhưng những mũi tên ấy giống như có mắt, lần lượt né tránh hồng tâm. Đa tạ Diệp Duy huynh đài đã đặc biệt đến đây để làm mất mặt bản thân.

Diệp Duy cũng có chút không giữ nổi thể diện. Hắn xấu hổ sờ mũi:

“Hoàng thượng, thần cho rằng vạn vật trong thiên hạ đều có linh tính. Mũi tên này cũng không ngoại lệ. Chúng hẳn cũng có suy nghĩ riêng của mình.”

Nghe , Nhược Hoan tỷ tỷ không nhịn được trợn mắt.

Hoàng thượng nhấp một ngụm trà.

Người hiền hòa nhìn Diệp Duy, gật đầu:

“Nói hay lắm. Trẫm thích nhất là nghe ngươi biện giải.”

Sau khi hồi phủ Thừa tướng, Diệp Duy lập tức phụ thân gọi đến tiền sảnh giáo huấn.

Ta cũng lén đi theo, nấp ngoài cửa nghe trộm.

“Đứa con nghịch t.ử!”

“Hôm nay trong sinh thần yến của Thập Cửu chúa, con đã khiến mặt mũi phủ Thừa tướng mất sạch!”

Diệp Duy mặt khó hiểu:

“Chuyện khiến phủ Thừa tướng mất mặt ấy…”

“Diệp cũng góp không ít sức . Cha sao có thể giả mù có chọn lọc như ?”

Đáng ghét!

Ta tức giận nắm c.h.ặ.t t.a.y của Thúy Thúy.

Diệp Duy đáng c.h.ế.t!

Sắc mặt phụ thân cũng không tốt bao nhiêu.

Người chắp hai tay sau lưng, trừng mắt nhìn Diệp Duy.

“Con đừng nói nó! Hiện tại ta đang nói con!”

cha cũng đừng nói con nữa. Hiện tại con đang nói nó!”

“Diệp Duy!!!”

Phụ thân tức giận đến mức hít sâu mấy lần.

Người nhìn thân hình cao lớn cường tráng của Diệp Duy.

Diệp Duy nổi tiếng khắp kinh thành là một tên bất hiếu. Bình thường phụ thân dùng lời nói mắng hắn nhưng nếu thật sự chọc giận hắn đ.á.n.h nhau cũng không không có khả năng.

con trai đ.á.n.h đã đủ mất mặt, nếu còn đè đất không phản kháng được…

Thì mất mặt .

Nhìn sắc mặt phụ thân dần dịu , ta ngay người đang nghĩ như .

Quả nhiên, giọng nói của người cũng mềm :

“Tiểu Duy à…”

“Cha có mình con là con trai.”

“Cha hy vọng con có chí báo quốc, chăm đọc sách thánh hiền.”

Diệp Duy gãi đầu:

“Nhưng cha à…”

“Con không nuôi heo.”

“Nuôi heo gì?!”

“Ta bảo con đọc nhiều sách thánh hiền, trong lòng có thiên hạ, đừng để nữ sắc làm mê muội!”

Hai mắt Diệp Duy lập tức sáng lên.

“Muội muội đáng yêu đâu?”

Ta cố gắng lắm mới không bật . Bàn tay ta nắm tay Thúy Thúy c.h.ặ.t.

Nhưng nắm ta cảm thấy không đúng.

Tay của Thúy Thúy…

Lòng bàn tay có vết chai mỏng, scó thể mềm mại như ?

nữa khớp xương còn rõ ràng thế kia.

Ta ngẩng đầu vừa hay chạm đôi mắt mang của Vương.

Ánh mắt chuyển sang bên cạnh.

Thúy Thúy đang xoa tay, mặt vừa bối rối vừa lo lắng.

Ta c.h.ế.t rồi…Ta lại đang nắm tay Triệu Thừa!

Bên trong phòng, phụ thân vẫn đang không ngừng mắng Diệp Duy.

“Con có thể trưởng thành một chút được không!”

Còn ta bên ngoài thì hoảng loạn vô cùng.

Ta – một cô nương chưa xuất giá sao có thể nắm tay nam nhân chứ?

Bàn tay ấy…Xương ngón tay rõ ràng, vừa trơn vừa mềm…

Ta đỏ mặt theo bản năng lại sờ thêm một .

C.h.ế.t tiệt.

Ta lại sờ thêm một !

Ta kinh hoảng lùi lại. Không ngờ chân vướng bậc cửa, người mất thăng bằng ngã về phía sau.

Vương lập tức vòng tay ôm lấy eo ta nhưng vì ta kéo theo, hai cùng ngã đất.

Thúy Thúy hoảng hốt muốn kéo ta đứng dậy.

𝑇𝑟𝑢𝑦𝑒̣̂𝑛 𝑑𝑢̛𝑜̛̣𝑐 𝑑𝑖̣𝑐ℎ 𝑏𝑜̛̉𝑖 𝑄𝑢𝑎̂́𝑡 𝑇𝑢̛̉ 𝑣𝑎̀ 𝑑𝑎̆𝑛𝑔 𝑑𝑢𝑦 𝑛ℎ𝑎̂́𝑡 𝑡𝑎̣𝑖 𝑀𝑜𝑛𝑘𝑒𝑦𝐷, 𝑛ℎ𝑢̛̃𝑛𝑔 𝑛𝑜̛𝑖 𝑘ℎ𝑎́𝑐 𝑑𝑒̂̀𝑢 𝑙𝑎̀ 𝑎̆𝑛 𝑐𝑎̆́𝑝

Ta mở to mắt nhìn Vương đang nằm trên người mình sau lại quay đầu nhìn phụ thân và Diệp Duy đang há hốc miệng.

Ta nhỏ giọng:

“Cha…”

“Con…”

“Con cũng muốn ăn điểm tâm…”

Phụ thân trợn trắng mắt tay ôm n.g.ự.c suýt chút nữa thì tắt thở.

Triệu Thừa ngồi trong tiền sảnh phủ Thừa tướng, ung dung thưởng trà.

Hắn không nói một lời trên mặt tràn đầy hưởng thụ.

Diệp Duy ngồi ghế dưới, chân không ngừng lên. Phụ thân ngồi bên cạnh Triệu Thừa, người cũng rẩy.

Thúy Thúy hậu đường pha trà.

Còn ta đang mặt dày nhận hết lao.

“Diên Chi ca ca…Đây là trà nhi vừa tự tay pha.”

“Huynh nếm thử xem có ngon không.”

Triệu Thừa còn chưa kịp mở miệng, phụ thân đã lạnh lùng liếc ta:

nhi! Không được vô lễ.”

“Một cô nương chưa xuất giá sao có thể gọi Vương gia là ca ca?”

Triệu Thừa liếc phụ thân một sau thong thả nhấp một ngụm trà.

“Nhưng bản vương lại cảm thấy…”

“Để Diệp Thừa tướng gọi bản vương là ca ca cũng không hợp lễ.”

“Vẫn là nhi gọi nghe thuận tai .”

“Gọi Vương gia lại quá xa cách.”

Hắn uống thêm một ngụm.

“Trà pha không tệ. Ban thưởng.”

Nửa câu đầu giống như đang nói với ta nhưng đến chữ “ban thưởng”, hắn lại nhìn về phía Thúy Thúy.

Khiến ta và Thúy Thúy đều cúi người nhận thưởng trong sự ngượng ngùng.

Hắn thưởng trà suốt nửa canh giờ.

Vỏ hạt dưa trên bàn Diệp Duy đã được Thúy Thúy dọn đi mấy lần nhưng phụ thân vẫn không ngừng .

Cuối cùng Triệu Thừa không hài lòng hỏi:

“Diệp Thừa tướng.”

“Ngài lạnh sao?”

“Hả?”

gọi tên bất ngờ, phụ thân dữ dội .

Nếu nhìn phần thân trên rung lắc không chừng còn tưởng người đang ngồi xe ngựa.

“Không …Là do uy nghiêm của Vương gia đây…Hạ quan…”

ngài là đang trách bản vương lời nói quá lạnh lẽo, không thể sưởi ấm lòng ngài?”

Mồ hôi lạnh trên trán phụ thân lập tức tuôn .

Đúng người còn đang suy nghĩ nên trả lời thế nào quản gia bước vào báo:

“Đã chuẩn xong cơm nước.”

Phụ thân khách sáo mời Triệu Thừa lại dùng bữa.

Triệu Thừa lập tức vui đồng .

Bữa cơm hôm ấy cũng kỳ quái vô cùng.

Phụ thân rẩy dùng đũa gắp cho Triệu Thừa một đũa xanh.

Triệu Thừa lập tức sa sầm mặt.

“Bản vương không ăn cỏ.”

Ta đang định gắp cho hắn, tay lên.

Nhưng đáng tiếc đũa đã ngay trên bát hắn.

đúng ấy, xanh rơi thẳng vào bát Triệu Thừa.

Ta đang do dự có nên nhân hắn không chú gắp ra không…

Thì thấy hắn bỗng vui gắp lên.

“Ăn nhiều xanh tốt cho sức khỏe. Vẫn là nhi quan tâm bản vương.”

Ta bĩu môi liếc nhìn phụ thân đang nghẹn lời.

Phụ thân dường như hiểu sai ta. Cho rằng ta đang khiêu khích mình, người trừng ta một .

Sau

Không sợ c.h.ế.t tiếp tục gắp cá cho Triệu Thừa.

“Cá nhiều xương. Bản vương không thích.”

Ta cũng gắp.

“Cá là món có vị tươi ngon nhất. Vẫn là nhi đối tốt với bản vương.”

“…”

“Bản vương không thích mùi.”

mùi xanh xanh, nhìn thôi đã thấy ngon rồi.”

“Bản vương không thích tôm long tỉnh…”

“Tôm long tỉnh quả nhiên rất ngon.”

“…”

Cứ như .

Cho đến khi Diệp Duy cũng gắp một đũa thức ăn bỏ vào bát Triệu Thừa.

Nhìn sắc mặt Triệu Thừa lập tức tối . Phụ thân nhanh tay đá đổ ghế của Diệp Duy.

Sau túm cổ áo kéo hắn ra ngoài.

“Cút! Chúng ta có bảo con chơi cùng đâu ngươi cứ chen vào!”

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.