Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/1qaRp3j2WQ

Gối ngủ Mochi băng lạnh EMA 50x70cm, ruột gối nằm lông vũ Microfiber vỏ băng lạnh siêu mát

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 4

Gần đây vùng Giang Bắc xảy ra hạn hán nghiêm trọng.

Triệu Thừa bận rộn đến mức sứt đầu mẻ trán, đã rất không đến tìm ta.

Vì vậy, ta cùng ở trong viện cắt hoa, tận hưởng chút nhàn nhã hiếm có.

Nếu như Diệp Duy không xuất

“Ồ, Tường nhi cắt hoa sao?”

Không .

Không .

“Thêu thùa còn chưa cho ra hồn, kim thêu cầm trong tay còn giống như cầm gậy đ.á.n.h ch.ó, vậy mà giờ còn học đòi dùng kéo?”

Ta nhịn được.

Ta nhịn được.

“Ồ…”

Diệp Duy cầm lấy chim én ta vừa cắt:

“Đây chính là uyên ương trong truyền thuyết sao?”

Ta thầm mắng: Uyên ương đầu huynh!

Ta quay đầu ném kéo về phía hắn chiếc kéo lại bị một người túm lấy.

Lúc này ta mới phát Quý Tùy cũng đi theo tới.

Diệp Duy nháy mắt ra hiệu với ta sau đó hắn Quý Tùy ở lại giúp ta cắt giấy.

Ta kéo Diệp Duy sang một bên, nhỏ giọng nhắc đến Đoan Vương.

Dù sao hắn cũng không thể quên chuyện hoàng thượng đã hôn cho ta chứ?

Diệp Duy cười rạng rỡ:

“Ôi chao, muội muội ngốc của ta.”

“Người ta Triệu Thừa còn chê ít, sao muội lại còn chê nhiều?”

gì mà câu nói kỳ quái vậy?

Ta còn chưa kịp hỏi rõ Diệp Duy đã nhận lấy kéo tay Quý Tùy, tiện tay ném lên bàn đá rồi cười bỏ đi.

Nếu hắn không bị vấp ngã một cú cũng coi như phong thái tiêu sái.

Ta nhìn Quý Tùy, Quý Tùy nhìn ta.

Nửa canh giờ trôi qua.

Ta cắt hoa, Quý Tùy nhìn ta cắt hoa.

Nếu nói im lặng là vàng phủ Thừa tướng chắc đã thành Kim Sơn rồi.

sao đây? Sao ta lại ngượng thế này? Quý Tùy nhìn ta gì chứ?

“Uyển Uyển nghĩ gì vậy?”

“Hả?”

Đột nhiên bị hỏi, ta giật mình:

nghĩ tối nay gì.”

Quý Tùy bỗng nhiên cười rực rỡ, đôi mắt sáng như sao lại đầy vẻ tinh nghịch:

“Có muốn ra ngoài thỏ nướng không?”

“!!!”

“Đi thôi!”

Rừng thưa thớt, hoàng hôn tựa như một thú mệt mỏi cuộn mình ngủ.

Vậy…Ai có thể nói cho ta vì sao Diệp Duy lại đi theo không?

“Phong cảnh đẹp thật đấy.”

“Xem ra Quý Tùy đã tốn không ít tâm tư.”

“Cảnh đẹp thế này…”

“Hay là Tường nhi ngâm một bài thơ đi?”

Diệp Duy có đáng ghét không?

Có.

Có.

Có.

Ta ngẩng đầu trừng hắn sau đó quay sang nhìn Quý Tùy.

Ánh mắt mong đợi của thiếu niên giống như hồ nước lạnh, phản chiếu những vì sao lấp lánh.

Thôi được, ta ngâm.

xanh hoa thơm gió dịu dàng…”

“Dựng nồi sắt lên hầm ngỗng.”

“Phụt…”

Quý Tùy bật cười:

“Uyển Uyển đọc thuộc cũng không tệ. Lần sau đừng đọc nữa.”

“Hay là huynh đọc một bài đi?”

Ta quay sang Diệp Duy.

Hắn lập tức nghiến răng:

“Diệp Tường. Muội mất sạch thể diện Diệp trước mặt Quý Tùy có lợi gì cho muội?”

Ta định nổi giận Quý Tùy đã đưa miếng thỏ nướng trong tay cho ta.

Sau khi đưa cho ta, Quý Tùy dùng mũi chân đá một viên đá nhỏ về phía bụi .

Ta chạy tới nhặt lên một thỏ trắng bị thương.

Ta hỏi:

“Có thể không g.i.ế.c nó, tặng cho ta được không?”

Quý Tùy nhìn ta.

“Chỉ cần Uyển Uyển thích đều có thể đưa cho nàng.”

Mặt ta nóng lên.

Đây là lời gì mà không xấu hổ vậy?

Diệp Duy vẫn còn ở đây mà…

Diệp Duy đâu rồi?

Ta quay trái quay phải tìm hắn, Quý Tùy lại đưa nướng cho ta tiện tay nhận lấy que tre trống trong tay ta.

Sau đó còn nhẹ nhàng lau khóe miệng cho ta, mặt ta đỏ bừng.

Nam nữ thụ thụ bất thân đó!

“Gương mặt Uyển Uyển sao lại đỏ như vậy?”

“Có phải bị bệnh rồi không?”

Nói xong hắn còn định cúi sờ trán ta.

Sờ trán ta?!

Ta hơi ngửa người ra sau, tay Quý Tùy rơi vào khoảng không.

Hắn hơi thất vọng.

Một lúc sau mới thu tay lại, khẽ thở dài:

“Hóa ra Uyển Uyển là vì ý lễ nghĩa nam nữ…”

“Là Quý Tùy vượt quá giới hạn rồi.”

Không hiểu vì sao nhìn dáng vẻ ấy của hắn, ta lại hơi đau lòng.

Thôi vậy. Chẳng qua chỉ chạm một chút thôi.

Ta – Diệp Tường cũng đâu phải tiểu thư khuê các thật sự lúc nào cũng câu nệ.

Hà tất phải ý những thứ rườm rà ấy…

Ta vừa định tiến lên ôm hắn giọng nói trầm thấp của Quý Tùy vang lên:

“Uyển Uyển.”

“Trời đã tối rồi.”

“Ta đưa nàng về.”

“…”

“Được thôi.”

Hoàng hôn nhuộm đỏ cả bầu trời, đỏ như lửa, như màu phượng vĩ sau đó dần dần chìm .

Một vầng trăng non lên.

Không hiểu vì sao ta và Quý Tùy dường như luôn có chuyện nói mãi không hết.

Hắn luôn kiên nhẫn lắng , ta kể:

“Kẹo nhân hình lần trước ta mua hơi bị cháy.”

“Bà lão bán hoa kia rất dịu dàng…”

“…”

“Còn Triệu Thừa sao?”

“Hả?”

“Triệu Thừa nào?”

Ta ngẩn người. Sao tự nhiên lại nhắc đến hắn?

Ta đâu có nói về Triệu Thừa.

“Chính là Đoan Vương.”

“Uyển Uyển có thích hắn không?”

“Đoan Vương à…”

Ta – Diệp Tường tuy không giỏi ứng xử như Diệp Duy.

ta đâu có ngốc đến mức không :

Gặp người nói lời của người. Gặp quỷ nói lời của quỷ chứ?

“Ta và Đoan Vương không thân thiết.”

“Hôn ước kia cũng chỉ là do hoàng thượng .”

“Tình cảm… vốn không thể tính là thật.”

Ta vừa nói vừa nhìn Quý Tùy đồng thời lùi từng bước về phía sau.

nhiên sắc mặt Quý Tùy rất tốt.

Đến khi tới phủ Thừa tướng ta vui vẻ xoay người.

Liền nhìn Triệu Thừa đứng trước cửa đợi ta.

Và gương mặt đẹp trai của hắn đen như đáy nồi.

Hay thật. Đúng là ngày không thể nói người, đêm không thể nói quỷ.

Triệu Thừa nhìn ta không nói một lời.

Một lúc sau mới nói với phụ thân run rẩy:

“Bản vương đi trước.”

Xe ngựa đi ngang qua ta.

Giọng nói trầm thấp đầy tính của hắn vang lên:

“Tường nhi.”

“Lần sau ra ngoài chơi nhớ mặc thêm áo.”

“Buổi tối lạnh.”

Mắt ta bỗng cay cay lúc ấy xe ngựa đã đi xa.

Phụ thân nghiến răng nói:

“Đứa gái này!”

“Đoan Vương đã đợi một canh giờ!”

Lúc này có lẽ là lúc ta nên chịu mắng.

Diệp Duy đâu rồi?!

đêm thật có chút lạnh ta đột nhiên nổi hứng muốn ngắm trăng vì vậy sai mang lò than đến dưới hồng sưởi.

Ta thỉnh thoảng ném một quýt nhỏ vào than.

Một lát sau lại vớt ra, bóc vỏ đút cho ta .

Đúng lúc ta đến thứ ba Diệp Duy xuất .

Trên đầu tường có hai đầu nhô lên.

Diệp Duy:

“Ồ, Đoan Vương thật trùng hợp.”

“Ngài cũng đến trèo tường nhà ta sao?”

Triệu Thừa lúng túng sờ mũi:

“Bản vương…”

“Đi lạc.”

Diệp Duy lập tức lộ vẻ “ta hiểu rồi”:

“Đi lạc lên đầu tường nhà ta?”

Triệu Thừa:

“…”

Triệu Thừa chẳng thèm tranh cãi với hắn.

Hắn xoay người nhảy tường, phủi bụi trên áo gấm đen.

“Bản vương tới tìm Tường nhi.”

giờ đã vào đêm.”

“Tường nhi là nữ quyến.”

“Không tiện gặp nam nhân bên ngoài.”

Diệp Duy cũng nhảy .

Trong lúc áo xanh tung bay suýt nữa ngã chổng vó.

ra Vương vẫn Uyển Uyển không tiện gặp nam nhân sao?”

Ta mà sống lưng lạnh toát.

Diệp Duy tối nay gan hùm mật báo gì vậy? Dám nói chuyện với Triệu Thừa như thế? khi nào hắn lại có thành kiến với Triệu Thừa như vậy?

Trong lúc suy nghĩ thỏ ta nướng suýt rơi vào lửa.

Đây là quà Quý Tùy tặng.

Phải cứu lên nếu không lại thành bữa thêm mất.

Triệu Thừa cau mày nhìn Diệp Duy sau đó quay sang cười với ta:

“Tường nhi.”

“Sao không đeo trâm bản vương tặng?”

“…”

đó…

nằm trong hiệu cầm đồ rồi.

𝑇𝑟𝑢𝑦𝑒̣̂𝑛 𝑑𝑢̛𝑜̛̣𝑐 𝑑𝑖̣𝑐ℎ 𝑏𝑜̛̉𝑖 𝑄𝑢𝑎̂́𝑡 𝑇𝑢̛̉ 𝑣𝑎̀ 𝑑𝑎̆𝑛𝑔 𝑑𝑢𝑦 𝑛ℎ𝑎̂́𝑡 𝑡𝑎̣𝑖 𝑀𝑜𝑛𝑘𝑒𝑦𝐷, 𝑛ℎ𝑢̛̃𝑛𝑔 𝑛𝑜̛𝑖 𝑘ℎ𝑎́𝑐 𝑑𝑒̂̀𝑢 𝑙𝑎̀ 𝑎̆𝑛 𝑐𝑎̆́𝑝

Ta cầu cứu nhìn Diệp Duy, Diệp Duy lập tức hiểu ý.

“Ồ…”

“Đoan Vương còn tặng trâm sao?”

“Chỉ Uyển Uyển có…Hay là các cô nương khác ở Ngưng Hương cũng có?”

Sắc mặt Triệu Thừa lập tức lạnh .

“Diệp công t.ử có ý gì?”

“Vương đừng ý. Thần cũng chỉ thuận miệng nói thôi.”

“Thần mà…”

“Cho dù là đồ người khác chọn thừa lại, cũng sẽ không đưa cho Uyển Uyển nhà thần.”

Ta lúc này mới nhớ ra câu nói kỳ quái của Diệp Duy lúc cắt hoa.

Hình như là:

“Người ta Triệu Thừa còn chê ít, sao muội lại chê nhiều?”

Kết hợp với tình hình tại chẳng lẽ Triệu Thừa sau lưng ta đã đi thanh ?

Một dưa thật lớn!

Triệu Thừa quay sang nhìn ta:

“Tường nhi.”

“Hôm đó bản vương thật có đến Ngưng Hương …”

Diệp Duy đầu huýt sáo.

Triệu Thừa liếc hắn một rồi nói tiếp:

bản vương đến đó vì công vụ.”

“Là đưa lệnh truy nã cho tú bà Ngưng Hương Các.”

“Trước đó có người nhìn tội phạm chạy vào Ngưng Hương…”

“Ồ…”

Diệp Duy lại đầu.

“Thông báo truy nã mà Uyển Uyển nhà ta đưa cho ngài…”

“Ngài cũng đưa cho bọn họ sao?”

“Thật sự đưa cho họ sao?”

“Ngày mai còn muốn lấy đồ của Uyển Uyển nhà ta…”

“Không được nữa đâu.”

“Ca, ta chưa từng đưa lệnh truy nã…”

“Muội im miệng.”

“Được thôi.”

Triệu Thừa:

“…”

Hắn nhìn Diệp Duy một lúc.

Đột nhiên bật cười:

“Bản vương vừa xuất cung liền nói Triệu Nhược Hoan bị kẻ xấu cóc rơi hồ.”

giờ bộ dạng cũng giống Diệp đại công t.ử…”

“Toàn thân đầy nước và bùn đất.”

Ánh trăng nãy mờ nhạt.

Ta không nhìn rõ lúc này mới phát áo xanh của Diệp Duy vô cùng nhếch nhác.

Sắc mặt cũng khó coi hơn.

Vậy nên lúc ta và Quý Tùy nướng hắn đột nhiên biến mất là vì vào cung sao?

Còn đặc biệt đi cóc Nhược Hoan tỷ tỷ?

Chúng ta lớn lên cùng nhau nhỏ.

Hắn tự nhiên chạy vào cung cóc Nhược Hoan tỷ tỷ gì?

Triệu Thừa cười nói:

“Bảo sao trong miệng Triệu Nhược Hoan cứ lẩm bẩm…”

“Diệp…”

“Diệp…”

“Diệp đâu…”

“Bản vương còn tưởng nàng vui mừng quá mức.”

Nói xong hắn còn bật cười.

Xin lỗi…

Ta cũng không nhịn được cười.

Diệp Duy:

“…”

Ta đúng là may mắn.

Hôm nay được nhìn hai người có gương mặt đen như đáy nồi.

Thật muốn sờ mặt Diệp Duy một .

Ta không dám Triệu Thừa dám.

Hắn thật sự vậy.

Triệu Thừa véo má Diệp Duy:

“Có tức không?”

“Bản vương có thể véo ngươi.”

ngươi không được véo bản vương…”

Hắn còn chưa nói xong, Diệp Duy đã lao vào đ.á.n.h nhau với hắn…

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.