Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/5VTkBkIxLO

Quần jeans trắng dài basic ống rộng phong cách đơn giản #6222 HAVANA QJ277

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 5

Lúc này, Triệu Thừa trên người cũng thương tích, ngồi trên chiếc ghế gỗ đỏ bên cửa sổ phòng ta.

Còn Diệp Duy – người cũng đầy thương tích trèo tường bỏ chạy, không tung tích.

Ánh trăng xuyên qua cửa sổ, rơi trên gương mặt Triệu Thừa.

Gương mặt vốn sắc nét như được d.a.o khắc rìu đẽo ấy, dưới ánh trăng lại trở nên dịu dàng hơn vài phần.

“Tường nhi, bôi t.h.u.ố.c nhẹ một chút.”

“Ta sợ đau.”

“Được.”

“Tường nhi…”

“Đau.”

Ta cầm lọ t.h.u.ố.c, tay vừa mở nắp khựng lại.

“Ta còn chưa bắt đầu bôi mà…”

Triệu Thừa tức bày ra vẻ mặt lại:

“Vậy cũng đau.”

Được được được.

Nếu đến lúc này mà ta còn không nhìn ra ý đồ của Triệu Thừa Diệp Tường ta đúng là kẻ ngốc.

“Vậy…”

“Ta thổi nhé?”

“Được.”

Ta nhẹ nhàng thổi lên vết thương của hắn, bên tai vang lên giọng nói lải nhải của Triệu Thừa:

“Hồi lúc ta đ.á.n.h nhau bị thương…”

“Tường nhi cũng thích làm như vậy.”

“Còn nắm tay ta, sợ ta đau.”

“Ừm.”

lại những năm tháng tư ngày bé, trái tim ta cũng dần mềm xuống như một dòng nước xuân.

“Tường nhi còn nói…”

“Sau này muốn làm tân nương của Diên Chi ca ca.”

“Sau này chỉ nắm tay một ta.”

“Tường nhi…”

bây giờ nàng lại thử nắm tay người khác rồi?”

Giọng Triệu Thừa đột nhiên trở nên nghiêm túc.

Chiếc lọ t.h.u.ố.c trong tay ta trượt xuống rơi vỡ tan tành.

Ta nhìn Triệu Thừa.

Đây là lần đầu tiên ta nhìn hắn chăm chú đến vậy.

Bởi vì sợ thượng kiêng dè Diệp gia, sợ cây lớn đón gió, ta vội vàng đính với Triệu Thừa.

Muốn cắt đứt quan hệ với Triệu Cẩn.

Còn Diệp Duy ngày ngày lui tới thanh lâu, cố tình giả bộ thành một tên t.ử ăn chơi để thượng buông lỏng cảnh giác với phủ Thừa tướng.

Nhưng ta lại quên mất…

Đây là Triệu Thừa của ta. Là Diên Chi ca ca của ta. Là thiếu niên ta muốn gả cho từ khi còn .

Vậy còn Quý Tùy…

Rốt cuộc là gì đây?

Cảm giác tội lỗi tận dâng lên trong lòng, ta mặc kệ để Triệu Thừa ôm lấy đầu óc hoàn toàn trống rỗng.

Ngay khi hắn nói kỳ sẽ được đẩy sớm lên tháng sau ta cũng thức gật đầu.

“Ừm.”

Thôi vậy.

Trong cung.

Diệp Duy đứng trước cửa cung, do dự không có nên xin lỗi hay không.

Cuối hắn quyết :

Bỏ đi.

Quay người chuẩn bị rời khỏi nhưng lại đụng phải Cửu .

…”

“Người cũng bị lạc đường ?”

Triệu Nhược Hoan:

“Diệp Duy. Ngươi có bệnh à?”

Diệp Duy tức không vui:

“Triệu Nhược Hoan.”

“Dựa vào đâu nàng tới được, ta tới lại thành có bệnh?”

“Diệp Duy!”

“Ngươi không chỉ bệnh nặng…”

“Ngươi còn chê sống quá lâu.”

“Đây là tẩm cung của bản . Ngươi nói xem tại ?”

Diệp Duy trợn mắt.

Không muốn để ý nàng.

Triệu Nhược Hoan tức giận đá chiếc giày bên chân trái xuống đất.

“Ngươi tới đây làm gì?”

“Đến để chịu trách nhiệm với nàng.”

“Đồ liêm sỉ!”

Chiếc giày bên chân phải bay thẳng về phía Diệp Duy.

“Ngươi đúng là không xấu hổ!”

“Còn dám nói chịu trách nhiệm với ta…”

“Ưm!”

“Diệp Duy!”

“Ngươi dám ta?!”

Diệp Duy nhướng mày:

“Nàng chẳng phải muốn hỏi ta mặt dày đến mức nào ?”

“Không phải ta cho nàng nhìn rõ à?”

“Hơn nữa…”

đuổi hết cung nữ trong cung đi. Chẳng phải là đợi ta ?”

“Đó là vì bản muốn tìm ngươi báo thù!”

“Ngươi còn dám tính kế ta!”

“Phì.”

Diệp Duy cởi áo xanh dính đầy bùn nước ném sang một bên.

“Triệu Nhược Hoan.”

“Rốt cuộc là ai tính kế ai?”

“Thành thân!”

“Uyển Uyển sắp gả cho ca ca nàng – Triệu Thừa.”

“Ta với nàng thành thân thế nào?”

“Chẳng phải ngươi đưa Quý Tùy đến bên cạnh nàng ?”

“Ta chỉ muốn nàng có quyền lựa chọn.”

“Không phải muốn thay nàng lựa chọn.”

“Vậy còn ta?”

“Diệp Duy…”

“Ta phải làm ?”

Diệp Duy giả vờ thoải mái nhún vai.

“Thật ra Triệu Thừa là người không tệ.”

“Ta không muốn Uyển Uyển bỏ lỡ hắn.”

Triệu Nhược Hoan bật cười:

“Phì.”

“Diệp Duy.”

“Ngươi không sợ bỏ lỡ ta ?”

“Không sợ một ngày nào đó đi ngang qua Hoa Thanh Trì ra hứa sẽ Triệu Nhược Hoan cho vịt ăn ?”

“Không sợ ngày thành thân ra nói đời này không cưới ai ngoài Triệu Nhược Hoan ?”

“Không sợ đến lúc ngươi bảy tám mươi tuổi lại rồi hối hận ?”

Diệp Duy im lặng một lúc sau mới nói:

“Nàng sẽ gặp được người tốt hơn.”

“Diệp Duy…”

“Cút.”

Sau khi Diệp Duy rời đi, Triệu Nhược Hoan ngẩn người nhìn cánh cửa trống rỗng thật lâu.

Sau đó nàng quay đầu nhìn hai b.úp bê đất trên bàn.

Trong đầu lại hiện lên cảnh năm xưa khi nàng bị Triệu Cẩn dẫn theo các khác bắt nạ bị đẩy ngã xuống đất.

Diệp Duy mười tuổi đuổi đám người kia đi nắm lấy tay Triệu Nhược Hoan tám tuổi.

“Hoan nhi, sau này ta sẽ bảo vệ muội.”

Thiếu niên tuổi có vẻ ngoài non nớt nhưng ánh mắt lại nghiêm túc đến lạ.

“Này.”

Diệp Duy lấy ra hai b.úp bê đất đặt vào tay nàng.

“Hôm nay là sinh nhật muội.”

“Đây là quà ta tặng.”

“Ừm…”

“Đây là lần đầu tiên ta làm người đất.”

“Có thể hơi xấu.”

“Sau này ta sẽ làm cái đẹp hơn cho Hoan nhi.”

“Hoan nhi đừng chê nhé.”

Triệu Nhược Hoan ngơ ngác nhìn hai b.úp bê đất trong tay sau đó lấy một đưa cho Diệp Duy.

Giọng trẻ mềm mại:

“Vậy ta mỗi người một .”

Nhưng Diệp Duy lại đẩy về:

“Không được.”

“Như vậy bọn sẽ phải xa nhau.”

“Bọn phải ở bên nhau.”

Mười năm trôi qua.

Triệu Nhược Hoan nhìn hai b.úp bê đất trên bàn.

Giọng nói kiên :

“Phải ở bên nhau.”

Sau khi hồi phủ ta gặp Quý Tùy ở Bình Xuân Uyển.

làm gì vậy?”

“Đu quay.”

“Sau khi ta đi…Tiểu thư sẽ có thứ để chơi.”

Không từ khi nào…

Cách gọi của hắn từ Uyển Uyển biến thành Tiểu thư.

Trong lòng ta bỗng dâng lên cảm giác khó nói.

“Ngươi đi đâu?”

“Ra chiến trường, Tướng gia đồng ý.”

“Khi nào xuất phát?”

“Sáng mai.”

Gấp vậy ?

Trước đây ta chưa nghe Quý Tùy nói muốn nhập ngũ.

lại đột nhiên như vậy?

Có phải vì hắn nghe tin ta và Triệu Thừa được ngày cưới sớm hơn không?

Ta muốn mở miệng khuyên hắn.

Nhưng nghĩ lại cuối vẫn không nói gì.

Đúng vậy.

Với bản lĩnh của Quý Tùy ở lại phủ Thừa tướng quả thật là lãng phí.

“Được.”

“Quý Tùy.”

“Ăn uống đầy đủ nhé.”

“Người cũng vậy.”

“Uyển Uyển.”

Đó là lần cuối hắn gọi ta là Uyển Uyển.

Ta ép xuống nỗi chua xót trong lòng đi ngang qua hắn trở về phòng.

Tiểu Lục dưới mái hiên nhìn thấy ta tức vui vẻ kêu lên:

“Uyển Uyển.”

“Uyển Uyển.”

dùng bữa sáng.”

Quý Tùy…Ngươi cũng vậy.

Sau khi kỳ được .

Triệu Thừa rương rương sính lễ chuyển vào phủ Thừa tướng.

Dáng vẻ chẳng khác nào chuẩn bị dọn gia sản đến ở.

thân cười đến mức khóe miệng gần chạm gót chân.

“Hiền tế à…”

“Đến đến thôi.”

“Còn nhiều đồ như vậy làm gì!”

Triệu Thừa:

“…”

Diệp Duy ngồi dưới gốc cây hợp hoan c.ắ.n hạt dưa.

Ta bước tới b.úng tay.

“Nhược Hoan tỷ tỷ đâu rồi?”

Vừa dứt lời phía sau truyền đến giọng nói trong trẻo:

“Uyển Uyển tìm ta ?”

Ta tức chạy tới khoác tay nàng.

Ta, Triệu Thừa, Diệp Duy và Nhược Hoan tỷ tỷ đều lớn lên nhau từ .

“Nhược Hoan tỷ tỷ.”

“Tỷ quà gì cho Uyển Uyển vậy?”

Ta cọ cọ cánh tay nàng.

Nhược Hoan là Cửu , trân châu bảo ngọc gì mà nàng chưa thấy?

Đại của ta chẳng lẽ nàng lại đến tay không?

Nếu ta không khiến nàng “xuất huyết” một chút ta không phải Diệp Tường.

Quả nhiên. Triệu Nhược Hoan chạm vào mũi ta cười mắng:

“Đồ tham tiền.”

“Ta còn không muội ?”

Nha hoàn bưng lên một chiếc phượng quan.

San hô đỏ khảm đông châu, trên đỉnh còn có dạ minh châu lấp lánh rực rỡ.

Ta thích đến mức ôm c.h.ặ.t t.a.y Nhược Hoan hơn.

“Chiếc phượng quan tinh mỹ thế này tỷ không giữ lại cho ?”

“Ta không cần.”

Có lẽ ta nhìn nhầm.

Nhưng dường như khi nói câu ấy ánh mắt nàng thức liếc về phía ca ca ta.

Diệp Duy cau mày:

“Diệp Tường đi tìm Triệu Thừa đi.”

“Ta có muốn nói với Nhược Hoan tỷ tỷ của muội.”

Ta tức khó chịu:

“Diệp Duy.”

“Huynh đừng tưởng huynh là ca ca ta muốn nói gì cũng được.”

“Sau này ta là Đoan Vương phi rồi.”

“Đối với ta khách khí một chút!”

đến Diệp Duy đ.á.n.h nhau với Triệu Thừa, ta vẫn còn tức.

Đương nhiên phải áp chế hắn một chút.

Diệp Duy:

“Vậy muội muốn ta nói thế nào?”

Ta:

“Ít nhất phải thêm chữ ‘mời’.”

Diệp Duy:

“Diệp Tường.”

“Mời muội cút đi tìm Triệu Thừa.”

“…”

Thôi vậy.

Ta không chấp hắn.

𝑇𝑟𝑢𝑦𝑒̣̂𝑛 𝑑𝑢̛𝑜̛̣𝑐 𝑑𝑖̣𝑐ℎ 𝑏𝑜̛̉𝑖 𝑄𝑢𝑎̂́𝑡 𝑇𝑢̛̉ 𝑣𝑎̀ 𝑑𝑎̆𝑛𝑔 𝑑𝑢𝑦 𝑛ℎ𝑎̂́𝑡 𝑡𝑎̣𝑖 𝑀𝑜𝑛𝑘𝑒𝑦𝐷, 𝑛ℎ𝑢̛̃𝑛𝑔 𝑛𝑜̛𝑖 𝑘ℎ𝑎́𝑐 𝑑𝑒̂̀𝑢 𝑙𝑎̀ 𝑎̆𝑛 𝑐𝑎̆́𝑝

Triệu Thừa và thân bàn sự, ta ngồi xem lễ thư.

Không lâu sau ta nhìn thấy Nhược Hoan tỷ tỷ mắt đỏ hoe rời khỏi phủ.

Ngay tiếng gọi của thân phía sau cũng không khiến nàng dừng lại.

Triệu Thừa lại chỉ trầm tư một lúc lâu sau khẽ thở dài.

Ta véo má hắn hỏi nghĩ gì.

Triệu Thừa cúi xuống c.ắ.n nhẹ lên má trái của ta.

Ta giật buông tay, đây là ban ngày đó!

Bao nhiêu người nhìn kìa!!!

Ta vừa mắng hắn, hắn nhét một miếng điểm tâm vào miệng ta.

Sau đó lấy thêm một miếng bỏ vào miệng .

“Ăn thử đi.”

“Ngon cực.”

Phì.

Hiếm khi thấy Triệu Thừa đáng yêu như vậy.

Điều đó khiến ta lại những ngày còn lúc đám ta quây quần sưởi ấm bên bếp lửa.

Bởi cung cấm đốt lửa tùy tiện nên ta thường lén đến lãnh cung của Minh phi nương nương.

Minh phi là mẫu thân ruột của Triệu Nhược Hoan, nghe nói bà bị hậu hãm hại, đày vào lãnh cung.

Vì thế Nhược Hoan luôn rất ghét Triệu Cẩn.

Khi ấy đầu óc Diệp Duy rối rắm đến mức gần như kéo thấp chỉ số thông minh trung bình của nhóm.

Nhược Hoan thường trộm điểm tâm từ nhà bếp, Triệu Thừa sẽ bóc khoai lang nướng trong than cho ta ăn.

Còn Diệp Duy khi ấy luôn có một giấc mơ làm đại hiệp.

Khoác chăn làm áo choàng cầm kẹp than trong tay.

Hỏi ta:

“Ta có giống đại hiệp không?”

Nhược Hoan luôn nhìn hắn cười, đôi mắt sáng lấp lánh.

Ta:

“Cái chăn kia nhất phải có tên.”

Triệu Thừa:

“Cái kẹp than cũng muốn lên tiếng.”

Những năm tháng ấy thật sự đẹp bao.

Đột nhiên Triệu Thừa nói:

“Tường nhi.”

“Ta đưa nàng đi gặp Quý Tùy nhé.”

Cắt ngang dòng hồi tưởng của ta.

“Gặp Quý Tùy làm gì?”

Ta không hiểu lại hơi hoảng.

Trong lòng dâng lên cảm giác xấu hổ kỳ lạ như bị bắt gặp ngoại tình.

“Xa cách nhiều năm.”

“Dù cũng nên nói lời từ biệt.”

Ta bình tĩnh nói lời tạm biệt với Quý Tùy.

Sau đó quay đầu đối diện với ánh mắt sáng rõ đầy dò xét của Triệu Thừa.

Lúc này ta mới hiểu hắn muốn ta nhìn rõ lòng .

Vốn dĩ mọi đều yên ổn.

Nhưng Triệu Cẩn cũng tới.

Vừa bước vào phớt lờ Triệu Thừa nhìn ta dịu dàng gọi:

“Tường nhi.”

Triệu Thừa cười.

Nhìn nam nhân áo đen đeo đao phía sau Triệu Cẩn.

Hắn gọi:

“Tống thị vệ.”

Triệu Cẩn:

“…”

Lúc này mà còn cố tình phớt lờ Triệu Thừa không ổn.

Triệu Cẩn cười che giấu lúng túng hướng Triệu Thừa chào hỏi.

Triệu Thừa cười như không cười:

“Hóa ra Nhị t.ử còn theo mắt tới.”

Triệu Cẩn không tức giận.

Chỉ cười gượng:

“Đâu chỉ mắt.”

“Ta còn bụng tới để ăn tiệc cưới.”

Hóa ra là đến ăn tiệc ?

Nhưng tới sớm quá rồi đấy.

May mà Triệu Cẩn không gây gì, chỉ tặng lễ vật, nói vài câu khách sáo rồi rời đi.

Phải nói Triệu Cẩn tuy nói không dễ nghe nhưng làm người lại rất cách.

Lễ vật hắn tặng quý giá.

Danh sách lễ vật dài đến mức suýt làm ch.ói mắt ta.

Nhưng ta còn chưa vui được bao lâu…

Ban đêm truyền đến tin:

Tiên băng hà. thân tức bị triệu vào cung.

Sau khi tuyên đọc thánh chỉ truyền ngôi cho Triệu Cẩn, người lại bị Triệu Cẩn thuận thế bắt vào thiên lao.

Sau đó cChúng ta cũng được “mời” vào theo.

thân nhìn ta lại nhìn Triệu Cẩn.

Nước mắt nước mũi chảy dài:

“Một nhà phải chỉnh chỉnh tề tề.”

Diệp Duy:

“Ngồi tù cũng vậy ?”

thân:

“……”

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.