Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/7prey8M9fc

Combo 2 Xịt Vải DOWNY Khử Mùi Và Chống Khuẩn 99.9% Chai 370ML Hương Nắng Mai/Huyền Bí/Đam Mê

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 1

đường cung thỉnh chỉ, ta chặn xe ngựa của Triệu Liên.

Chàng ghìm cương giữa phố dài, thần sắc bực bội: “Chẳng chỉ là xin một đạo thánh chỉ ban hôn thôi , hà tất đi cùng ta?”

nói Thái tử cưới một vị quý nữ, Nghênh Nghênh khóc dữ quá nên ta đi khuyên muội ấy, nàng tự đi một mình đi.”

Ta cắn , dâng thư xin hôn trước mặt chàng: “Thế tử, người có xem một lượt không?”

“Bộp” một tiếng, thư bị hất rơi, chàng lập tức nhảy ngựa với đôi mắt đầy phiền chán: “Đủ rồi, Tiêu Tiêu, ta nào nói không lấy nàng, nàng phiền hà mãi thế?”

Móng ngựa giẫm thẳng hôn thư, chàng nào có để nhìn tên hôn thư vốn chẳng chàng, mà là Thái tử.

01

Trước điện Càn , Thái tử cũng có mặt.

Thánh Thượng đích viết thánh chỉ ban hôn ngay trước mặt chúng ta.

Chỉ vì Hoàng Hậu xuất cung lễ Phật nên chiếu chỉ đợi mấy ngày nữa ban .

khỏi cung, Thái tử nắm tay ta, trong mắt tràn niềm vui: “Tiêu Tiêu, rốt cuộc nàng cũng đồng với ta rồi.”

Ta thu lại ánh nhìn, cẩn trọng mở lời: “Thần nữ cả gan hỏi, sau điện hạ định cho nương họ Từ một danh phận thế nào?”

Chàng thoáng sững sờ: “Nghênh Nghênh ư?

cớ gì cho nàng ấy danh phận?”

Ta cắn .

Từ Nghênh Nghênh, tiểu muội của Thái tử và Triệu Liên.

Triệu Liên , Thái tử cùng tiểu muội cảm sâu đậm.

Thậm chí, chàng không màng xuất côi cút của nàng ấy.

Quyết chí vượt mọi khó khăn, cưới nàng làm Thái tử phi.

Còn Triệu Liên, cam nguyện thành toàn cho tiểu muội và Thái tử, làm chỗ dựa vững chắc cho nàng ấy.

thâm trọng khiến kẻ khác cảm động.

Đáng tiếc, ta không Từ Nghênh Nghênh.

Mà là vị mai trúc mã theo Triệu Liên hơn mười năm.

Cũng là vị hôn thê từng có hôn ước bằng lời với chàng.

Ta nhắm mắt, kìm nén vị chua xót trong lòng:

 “Nếu điện hạ thực sự để nương họ Từ, cũng nên cho nàng một danh phận, thể để người ta bơ vơ bên ngoài.”

Thái tử luống cuống, vội nắm vai ta, có vẻ vô cùng sốt sắng: “Tiêu Tiêu, có nàng hiểu lầm gì chăng?

Ta chỉ xem nàng ấy muội muội, không hề  mảy may tứ nam nữ, những điều kia là ai nói với nàng?”

Ta chợt mở mắt, nhìn sâu đôi đồng tử đen láy của chàng.

Ánh mắt chàng sáng ngời, chẳng giống kẻ nói dối.

Khóe ta khẽ giật, khẽ mỉm cười.

Thì là vậy.

Chẳng chỉ có kẻ tự mình đa mà thôi.

02

Xe ngựa không về phủ mà vòng sang Phong Lâm Viện.

Trưởng Công chúa đang mở yến tiệc Bách Hoa.

mời ta từ lâu.

Thế nhưng vừa bước vườn, mũ trùm của ta liền bị một mũi tên xuyên thủng.

Giữa bao nhiêu người, tóc ta xõa tung bệ rạc, thoạt trông thật bẽ bàng.

Bọn họ đưa ta phòng để thay y phục.

Ngang lầu gác, vô ta thấy Từ Nghênh Nghênh đang nghịch cung, bĩu chê cười: “Nhị huynh, đây là tiểu mai của huynh đó hả, cũng chẳng có gì đặc biệt.”

âm quen thuộc kế bên cất : “Nàng ta cũng chỉ là một tiểu thư khuê các tầm thường, trầm lặng kém thú vị, đương nhiên chẳng so nổi với vẻ phong hoa tuyệt đại của muội.”

Người cất lời chính là Triệu Liên.

gái tựa hồ đắc , bĩu : “ mai của huynh tuy cứng nhắc vô vị nhưng cái phận cao quý, lại hết mực si mê huynh, huynh cứ tạm lấy đi.

Dù gì ta cũng có Đại huynh, không nỡ thấy huynh vì ta mà độc cả đời.”

Triệu Liên thoáng lộ nét xót xa, giọng phảng phất nỗi tủi quạnh quẽ: “Muội yên , muội.

Ta sẽ cưới nàng ta, sẽ không để muội khó xử.

Chỉ là, Thái tử chung quy vẫn là Thái tử, muội đừng vì chuyện mà gây gổ với chàng.”

chiếc bàn thấp, nàng ta chống cánh tay, bĩu làm nũng với Triệu Liên: “Tất cả cũng vì Thái tử ca ca quá đáng.

Ta chẳng có danh phận mà theo chàng, thế nhưng chàng lại cưới một quý nữ để giữ vững ngôi vị, lần chàng không tới cầu ta thì ta nào thèm để …”

Ta không nán lại tiếp, quay lưng bỏ đi.

Mối mai hơn mười năm, rốt cuộc chẳng địch nổi tiểu muội từ trời rơi xuống.

03

Lúc về, ta gặp Triệu Liên.

Trông chàng có vẻ nôn nóng, giọng trách móc: “ nàng thay y phục lâu vậy?”

Ta lùi lại nửa bước, nhướn mày: “ thế?

Chàng đang tìm ta ư?

Hay là chàng bắt thích khách rồi?”

Chàng cau mày, không vui: “ nói năng khó thế?

Cũng chỉ là vô xô xát với nàng, làm gì tới mức thích khách?”

“Vậy , kẻ vô xô xát ta , bắt chưa?”

Chàng chần chừ một khắc rồi gật đầu: “Là Nghênh Nghênh, tiểu muội ở Thương Sơn.

núi nàng ấy quen đùa giỡn, vừa ta sắp thành , nàng ấy hiếu kỳ xem thử dáng vẻ của nàng chứ không có ác .

Hay là để ta nàng ấy đích nhận lỗi với nàng, chứ?”

Ta suy nghĩ giây lát, nể Trưởng Công chúa, cuối cùng cũng không truy cứu.

Vẫn là cái bàn thấp ấy, Từ Nghênh Nghênh đang gục bàn ngủ gà ngủ gật.

người khoác tấm áo choàng màu xanh đậm, vừa nhìn ta biết đó là áo của Triệu Liên.

có tiếng động, nàng choàng tỉnh dụi mắt, ánh nhìn lướt ta rồi dừng thẳng người Triệu Liên phía sau, cằn nhằn: “ huynh về trễ vậy, gà quay của ta ?

Triệu Liên khẽ cười khổ, rút từ tay áo một gói giấy dầu.

Vẫn còn hơi nóng bốc , rõ là chủ nhân giữ rất kỹ.

Ta thản nhiên nhìn chàng, vẫn có thể tiện tay mua gà quay giữa lúc đi tìm ta, thật cũng “quá để ” rồi.

Chàng cẩn trọng xé gà cho nàng ấy, thấy nàng xé một miếng lớn ngấu nghiến, cười cưng chiều: “ rồi, đừng ăn vội—”

 Vừa nói vừa mật vỗ nhẹ vai nàng, hiệu nàng nhìn về phía ta: “Đây là Tiêu Tiêu.

Nàng vừa lỡ tay bắn hỏng mũ trùm của người ta, mau kính một chén tạ lỗi.”

Từ Nghênh Nghênh lúc nhớ sự hiện diện của ta.

Nàng nhận khăn tay từ Triệu Liên lau miệng, rồi cười hì hì nhìn ta: “Xin lỗi nha, Mộ tiểu thư.

Ta quên mất nữ nhi khuê các không biết võ, chỉ bắn rơi mỗi cái mũ mà cũng hoảng hồn vậy, thật là lỗi của ta.

Thực nàng cứ yên , cung tiễn của ta rất chuẩn, tuyệt đối sẽ không làm nàng bị thương .”

Nói xong, chính tay nàng rót một chén rượu, đưa cho ta.

Triệu Liên cũng quay sang nhìn, vẻ chờ mong: “ rồi, Tiêu Tiêu, nể mặt ta, đừng chấp nhặt với muội ấy.”

Ta chau mày, nhấp nhẹ một ngụm.

Vị cay nồng xộc thẳng xuống cổ họng lửa đốt, làm ta sặc ho khan liên tục.

Bên tai vang tiếng Từ Nghênh Nghênh cười khẽ ngạc nhiên: “A chà, ta lại quên mất, mấy tiểu thư khuê các uống nổi loại rượu mạnh đao tửu, đều tại ta tiện tay lấy nhầm.”

Hồi lâu ta dứt cơn ho.

Do bất cẩn nên sặc chứ rượu , không hẳn không thể uống.

Có điều, người đối diện e rằng chưa chắc chịu nổi.

Ta mỉm cười, ngửa cổ uống cạn chén thêm một lần nữa.

Cảm giác cay xè lan miệng, ta ngẩng đầu, nhìn nàng cười: “ rồi, kế tiếp lượt Từ nương.”

Nàng trợn mắt há miệng, mặt hết đỏ lại trắng, rốt cuộc đang tranh đua, cầm chén rượu dốc cạn miệng.

Quả nhiên, rượu vừa trôi tới cổ họng nàng lập tức sặc nước mắt nước mũi chảy ròng, trông vô cùng thảm hại.

Ta lặng lẽ nhìn cảnh ấy, ánh mắt giễu cợt.

Đem thứ mình không giỏi đi làm khó kẻ khác, chi bằng đừng nên khơi mào.

Mãi sau, nàng vẫn không ngừng chảy nước mắt, vừa nấc liên tục vừa hờn dỗi trừng ta, hai tay giận dữ đấm người Triệu Liên: “Ta mà… hức… vị hôn thê của huynh… vốn ưa gì ta… hức… nàng ta cố nhắm ta…”

Triệu Liên xót xa lau nước mắt cho nàng, vừa vỗ lưng vừa trừng mắt với ta: “Mộ Tiêu Tiêu, nàng làm trò gì thế?

Nghênh Nghênh có tốt tạ lỗi, nàng đáp lại bằng cách ?

Trước nay ta biết nàng lại nhẫn độc ác rắn rết?”

Ta nhếch cười lạnh, lòng người mù thì nhìn gì cũng chỉ càng thêm mù quáng.

04

Mấy ngày liền Triệu Liên không tìm ta, ngay cả đồ vật ta gửi sang cũng bị hạ nhân trả về nguyên vẹn.

Ta đành ngao ngán hỏi người mang quà: “Hắn có xem không?”

“Dạ không, bên phủ Hầu gia nói đồ của tiểu thư gửi họ còn chẳng thèm mở, đem trả lại.”

Nói rồi y lưỡng lự một lúc, hạ giọng: “Tiểu thư chi bằng tạm đừng gửi nữa, bọn gia nhân bên đó nói khó lắm, nào là tiểu thư chọc giận Thế tử, giờ cứ bám riết lấy người, Thế tử càng thêm chán ghét…”

Ta chán nản thở dài, lẳng lặng nha hoàn mang chiếc rương đi.

Trong rương đều là vật chàng từng tặng ta, ta chẳng chỉ trả lại mà thôi.

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.