Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/9AN2YjY8VN

Bộ Dầu gội 470g và Dầu xả 318g Nguyên Xuân xanh dưỡng tóc - Dành cho tóc khô xơ, hư tổn

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 2

3

Chu Tô Mộ đồng ý làm bạn trai cô là khi đứng giường bệnh của cô.

Hôm cô mang cơm tối đến cho anh thì trời bỗng đổ mưa như trút.

Bảo vệ mới không quen mặt cô không cho cô vào tòa nhà văn .

Cô chỉ biết ôm hộp cơm đứng nép dưới mái hiên .

thời tiết quá lạnh, mưa lại quá lớn.

Mưa tạt xiên từng đợt, mấy chốc quần áo cô đã ướt sũng như vừa ngâm trong nước.

Đến Chu Tô Mộ họp xong xuống lầu, cô vừa hay sốt đến mức ngất xỉu.

Anh đưa cô đến bệnh viện, giúp cô đăng ký khám rồi bên truyền nước.

Đợi xác nhận cô đã hạ sốt, anh bất lực nhìn cô.

“Em ngốc thật hay giả ngốc ? Bảo vệ không cho vào thì không biết gọi điện cho anh sao?”

Cô hơi ngượng ngùng: “Em sợ làm phiền anh làm việc.”

Anh nắm lấy cô: “Anh đã dặn bên an ninh rồi. này em muốn vào nào được, không ai được phép cản em.”

“Trong làm việc của anh có một nghỉ, anh chuẩn bị sẵn máy chơi game, hoa quả và đồ vặt cho em. này nếu anh bận thì em cứ đợi anh.”

ngày hôm ấy, họ chính thức bên nhau.

Rất khó nói Chu Tô Mộ là vì cảm động hay vì thấy cô đáng thương.

Có lẽ là cả hai.

cho dù anh không yêu cô nhiều như cô yêu anh, cô không nỡ rời xa anh.

, cô đã chối tấm séc năm triệu của mẹ anh.

Bà cười lạnh.

“Tôi biết ngay cô không thấy quan thì không đổ lệ. Hạng tầm thường như cô không có tư cách bước chân vào cửa nhà họ Tô, hiểu chưa? Nếu một ngày nào , để Tô Mộ chọn giữa cô và khối sản hàng nghìn tỷ, cô đoán xem nó chọn ai?”

Cô không biết.

có một buổi tối, cô xem phim truyền hình.

Trong phim kể về một cậu ấm nhà giàu yêu một cô gái lọ lem.

Vì cô ấy, anh ta bỏ khối sản kếch xù, chạy công trường khuân gạch.

Mỗi ngày mệt như ch.ó, đến ốm không dám đi bệnh viện vì không có tiền trả viện phí.

Cô thử hỏi Chu Tô Mộ: “Nếu anh là nam chính thì anh có vì nữ chính mà bỏ tất cả không?”

anh đang sơn móng cho cô.

Nghe , anh ngẩng đầu nhìn màn hình, khẽ nhíu mày.

“Anh không. Chỉ có kẻ ngốc mới để bản thân rơi vào hoàn cảnh .”

Tim cô lạnh buốt trong chớp mắt.

Không còn nghi ngờ gì , mẹ Chu không bao giờ chấp nhận cô.

Mà Chu Tô Mộ không thể vì cô mà bỏ khối sản hàng nghìn tỷ.

Chia chỉ là sớm hay muộn.

khoảnh khắc , cô hoàn toàn tỉnh táo, không còn mong hai có thể bên nhau mãi mãi .

Điều cô có thể làm chỉ là trân trọng từng ngày hiện tại.

khi chia , nhất định ngủ được với anh, nếu không cô thiệt quá rồi.

Thế Chu Tô Mộ giữ quá kỹ, cho cô lấy nổi một cơ hội.

Bây giờ lại còn nói cái gì mà khi kết hôn mới cho cô “cưỡi”.

Rõ ràng chỉ là cái cớ.

Cô thật tức đến phát điên.

4

“Muộn thế này rồi, em ngoài không an toàn.”

Chu Tô Mộ chắn cửa, không cho cô đi.

Không đi được, cô ôm gối sang ngủ dành cho khách.

Anh bất đắc dĩ nhìn cô.

“Em có thấy trẻ con quá không?”

Cô liếc anh.

“Chú à, em nhỏ hơn anh tám tuổi đấy. Bây giờ em không trẻ con thì lẽ đợi đến tuổi của anh mới trẻ con sao?”

Anh bật cười vì tức.

“Chê anh già rồi à? theo đuổi anh, em thích nhất trưởng thành chín chắn của anh sao?”

Cô hừ một tiếng: “Bây giờ không thích , không được à?”

Nói xong, cô đi thẳng vào ngủ dành cho khách, còn cố ý khóa trái cửa.

Thế mà sáng hôm vừa mở mắt, cô lại thấy đang nằm trong lòng Chu Tô Mộ.

Cô gạt cánh đang ôm ngang eo , tức tối hỏi: “Sao anh lại ngủ đây?”

Anh bình tĩnh như không, thong thả đáp: “Em khóa cửa, anh ngủ một không quen đành vào chứa đồ tìm chìa khóa mở cửa.”

“…”

Cô thật không hiểu nổi anh. Không chịu làm ấy với cô, thế mà cứ nhất quyết nằm ngủ cùng cô. Rốt cuộc là có ý gì chứ?

Nghĩ mãi không , cô lười nghĩ tiếp.

Rửa mặt xong xuống lầu sáng.

Dì giúp việc đã chuẩn bị bữa sớm.

Chu Tô Mộ ngồi xuống bên cạnh cô, cầm quả trứng bóc vỏ rồi như thường lệ đặt vào đĩa của cô.

Cô chỉ không muốn lãng phí thức cầm lên hết.

Khóe môi anh khẽ cong.

“Anh đi công tác nửa tháng. nhà ngoan một chút. ngoài chơi đừng về quá muộn, nhớ báo để xế đến đón em.”

Cơn giận của cô chưa tan: “Anh quản em làm gì.”

Anh dùng khăn lau vụn thức bên khóe môi cô, giọng nói dịu dàng.

“Không quản em. Chỉ là sợ em về khuya không an toàn nhắc em một chút.”

Tính anh quá tốt, làm cô giống hệt vô cớ gây .

Đến cô ngại tiếp tục kiếm .

cứ nghĩ đến việc anh không chịu cho cô ngủ cùng, cục tức trong lòng mãi không tan.

Cuối cùng cô chỉ đành làu bàu:

“Biết rồi, anh lắm lời quá.”

Ngoài miệng thì ghét bỏ như .

khi Chu Tô Mộ thật bay sang thành phố khác công tác, cô lại không kiềm được mà nhớ anh.

Cô mở điện thoại, gọi video cho anh.

Có vẻ tâm trạng anh khá tốt, khóe môi mang theo ý cười.

“Nhớ anh rồi à?”

Cô nhất quyết không chịu thừa nhận.

“Đâu có. Chỉ là em chán quá tiện gọi đại một nói thôi.”

Anh cúi đầu nhìn đồng hồ.

anh sắp họp rồi. Đợi anh làm xong nói với em, được không?”

Vừa dứt lời, bên kia bỗng vang lên giọng một phụ nữ.

“A Mộ, máy tính của em bị treo rồi, anh qua xem giúp em với.”

Chu Tô Mộ quay đầu đáp: “Được.”

Rồi vội vàng nói với cô: “Ngoan nhé, anh cúp , lát liên lạc với em.”

Cuộc gọi kết thúc đầy vội vã.

Trong lòng cô dần dâng lên một cảm giác mất mát khó tả.

Còn cả giọng nói của phụ nữ kia…

Cô ấy là ai?

Lại còn gọi Chu Tô Mộ thân mật như .

Đến cô còn chưa từng gọi anh là “A Mộ”.

Trong lòng cô rất khó chịu, lại sợ làm ảnh hưởng đến công việc của anh chỉ ôm điện thoại anh liên lạc.

mãi, mãi.

đến mức mắt không mở nổi , nhận được lấy một tin nhắn.

Mang theo cảm giác cô đơn bao trùm, cô buồn bã chìm vào giấc ngủ.

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.