Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/3g260aFfL0

Nước giặt OMO Matic Hương Nước Hoa Comfort 4.1KG (túi)

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 10

Mộc Lan hướng tay của Hợp Hương. Quả nhiên, trong dòng tấp nập, bóng dáng Mộc Chỉ Hoa đang vội vã, đầy bất an.

Có vẻ như Mộc Chỉ Hoa đang lợi dụng sự hỗn loạn này để thực hiện bước tiếp trong kế hoạch “trốn phủ” của . Nàng khẽ nhếch môi, trở nên lẹm.

Đêm kinh thành phủ xuống một màu đen huyền bí, nhưng bên trong phủ Dực Vương của Mộc Trạm Thiên, đèn vẫn thắp sáng choang.

Mộc Chỉ Hoa ngồi ở sảnh phụ, mặt vừa lo âu vừa tính toán. Cô ta vẫn chưa hoàn chắc chắn về t.h.a.i trong bụng, nhưng sự hoảng sợ trước quyền lực ngày một lớn của Mộc Lan đã ép cô ta tìm sự che chở của huynh trưởng. Cô ta nghĩ rằng, chỉ cần ở đây đêm, Mộc Lan dù có gan trời cũng không thể tự tiện xông phủ của một Vương gia để bắt .

Thế nhưng, cô ta đã hoàn đ.á.n.h giá thấp sự tàn nhẫn quyết đoán của tỷ tỷ .

Khi Mộc Trạm Thiên đang nhíu mày nghe muội muội kể khổ, hộ vệ thân tín đột nhiên báo: “Vương gia, gia của phủ Mộc Vương cầu gặp. Ông ấy là mang mệnh lệnh của Đại tiểu .”

Mộc Chỉ Hoa nghe ba chữ “Đại tiểu ” thì thân run một , mặt lập tức trở nên trắng bệch.

Mộc Trạm Thiên đập bàn đứng dậy, hừ một tiếng: “Mộc Lan thật quá ngông cuồng! Tiễn ông ta về, Nhị tiểu đây vài ngày.”

“Vương gia, lão nô e là không thể cung kính tuân lệnh.”

Giọng bình thản nhưng mang áp lực nặng nề của gia vang ngay ngoài cửa. Ông bước sảnh, cúi đầu hành lễ đúng quy củ, nhưng thần thái không hề có một chút sợ hãi.

gia , ông to gan lắm! Ai cho phép ông tự ý xông phủ của bản vương?” Mộc Trạm Thiên gầm , đầy sát khí.

gia không kiêu ngạo cũng không tự ti, nhàn nhạt đáp: “Lão nô đáng tội. Nhưng lão nô mệnh lệnh của Đại tiểu , hiện đang nắm giữ bộ quyền hành của phủ Mộc Vương dưới sự ủy thác của Lão phu nhân. Đại tiểu có lời nhắn gửi Nhị tiểu : ‘Nữ quyến trong phủ, chưa được sự cho phép mà tự ý ra ngoài đêm, bị xử gia pháp nghiêm khắc nhất—quỳ đường ba ngày ba đêm, chép phạt kinh Phật.'”

“Ngươi…!” Mộc Chỉ Hoa tức run , bàn tay siết c.h.ặ.t tà áo. Cô ta biết rõ bây giờ quỳ đường dưới thân thể yếu ớt này, t.h.a.i ( có) chắc chắn không giữ được.

Mộc Trạm Thiên định nổi giận quát tháo, nhưng gia đã kịp thời bồi thêm một đòn chí mạng: “Dực Vương gia, tình hình trong cung hiện tại đang vô cùng nhạy cảm. chuyện Nhị tiểu tự ý ở phủ riêng của ca ca đêm bị truyền ra ngoài, ngự sử triều đình dâng tấu luận tội phủ Mộc Vương gia phong bất chính, bôi nhọ danh tiếng trăm năm của tổ tiên. lúc đó, tiền đồ của Vương gia trong cung e rằng cũng bị ảnh hưởng. Xin Vương gia Nhị tiểu hãy tam tư.”

Mấy lời này như gáo nước dội thẳng đầu Mộc Trạm Thiên. Hắn là tham vọng, tuyệt đối không thể để một chuyện nhỏ nhặt này làm hỏng đại sự của trong triều đình. Hắn quay sang Mộc Chỉ Hoa, đã bớt vài phần che chở, thay đó là sự lùng cân nhắc.

Mộc Chỉ Hoa thấy của ca ca, lòng một nửa. Cô ta hiểu rằng đã mất chỗ dựa duy nhất trong đêm nay. Nghĩ những thủ đoạn thâm sâu của Mộc Lan, nỗi sợ hãi trong lòng cô ta dâng tột đỉnh. Cô ta không thể mạo hiểm lộ chuyện lúc này.

“Được… ta về.” Mộc Chỉ Hoa nghiến răng, giọng run rẩy đầy uất hận.

Nửa canh giờ sau, chiếc xe ngựa đưa Mộc Chỉ Hoa cùng Thu Hương vội vã trở về phủ Mộc Vương giữa đêm tối.

Tại Lạc Tuyết Các, Mộc Lan đứng bên cửa sổ trên lầu cao, tay cầm tách trà đã nguội, lặng lẽ chiếc xe ngựa sân lầu. nàng sâu thẳm, lẽo như băng tuyết mùa đông. Nàng đã nắm chắc kết quả chuẩn xác đại phu Cung: t.h.a.i của Mộc Chỉ Hoa là thật, đã được một tháng.

Quân bài này, Mộc Chỉ Hoa muốn giấu để làm v.ũ k.h.í bí mật chống nàng đổi lấy danh phận Lý Thế Nguyên. Nhưng cô ta không thể ngờ rằng, Mộc Lan mới là nắm giữ ngòi nổ của quả b.o.m này.

“Nhị muội, trò chơi này chỉ mới bắt đầu thôi. Để xem t.h.a.i này có thể giúp muội bay phượng hoàng, hay là thứ đẩy muội cả phe cánh của Mộc Hồng Viễn xuống thẳng địa ngục.” Mộc Lan khẽ nhếch môi, nụ cười nhuốm màu tàn nhẫn rồi buông rèm cửa xuống, cắt đứt hoàn sáng bên ngoài.

Sự hiện diện của Mộc Trạm Thiên bên cạnh Mộc Chỉ Hoa lúc này không làm Mộc Lan nao núng. Ngược , nàng càng thấy buồn cười. Việc ca ca đưa muội muội trở về mà không hề có chút uy thế nào, trái còn lộ rõ vẻ hậm hực, chứng tỏ quyền lực của nàng trong phủ lúc này đã hoàn áp đảo.

“Mộc Lan, đừng có được đằng chân lân đằng đầu!” Mộc Chỉ Hoa vội vàng tiếng, cố gắng che giấu nỗi sợ bằng sự hung hăng, dựa dẫm sự bảo vệ của Mộc Trạm Thiên.

Mộc Lan thẳng họ, nàng lùng bén như một lưỡi d.a.o: “Nhị muội, khi rời , muội có hỏi ý kiến của ta chưa? Ta có từng đồng ý không?”

Mộc Chỉ Hoa nghẹn họng, nhưng vẫn cố vớt vát: “Lúc đó tỷ không có ở phủ, ta chỉ có thể giải thích với gia . Hơn nữa, ta tìm ca ca thì có gì sai?”

Mộc Lan khẽ cười, một nụ cười không chạm đáy . Nàng ngước trời đêm, giọng vang đều đều nhưng đầy uy lực: “Quy củ là quy củ. Ta nhớ năm xưa, chỉ vì không về đúng giờ hẹn mà ta đã quỳ gối trong đường suốt cả đêm. Phủ Mộc Vương không thể có chuyện kẻ trên dưới đối xử bất công. hôm nay ta bỏ cho muội, chẳng là làm gương xấu cho cả phủ hay sao?”

“Ngươi…!” Mộc Chỉ Hoa biến . Nàng ta biết rõ quỳ, t.h.a.i trong bụng không thể giữ nổi.

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.