Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/8AUVMfhWsx

Thùng 30 gói giấy ăn rút Topgia 3 màu cao cấp 4 lớp dày dặn, mềm mịn, thùng 16/36/40/46/10 gói

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 11

Mộc Trạm Thiên lúc mới lên , giọng đầy vẻ áp bức: “Mộc Lan, Chỉ Hoa chỉ là gần gũi người thân. Ngươi cần gì ép người quá đáng vậy? Dù sao phụ thân giao cho ta trọng trách trông nom phủ đệ.”

Mộc Lan quay sang Mộc Trạm Thiên, nụ cười càng thêm sâu: “Dực Vương gia nói rất đúng. Nhưng phụ thân giao cho ta quyền quản lý việc lớn nhỏ trong phủ. Người giữ chữ tín, ta giữ chữ tín. Quy tắc là quy tắc, không thể vì tình thân phá bỏ.”

tới một , đối diện với Mộc Chỉ Hoa: “ muội, nếu muội không , thì hãy đưa một lý do đủ thuyết phục trước mọi người. Hoặc là… muội nói cho mọi người tại sao muội lại vội vã rời phủ đến vậy? Một thư chưa chồng, lại vội vàng đến phủ của Vương gia đêm tối, nếu chuyện lan ngoài, muội nghĩ danh dự của muội phủ Mộc Vương lại được bao nhiêu?”

Mộc Chỉ Hoa run rẩy, đôi tay đặt trên bụng siết c.h.ặ.t đến trắng bệch. ta hiểu Mộc Lan đang cố tình ép mình cùng. Nếu không , Mộc Lan dùng áp lực dư luận để hủy hoại ta. Nếu , cái t.h.a.i gặp nguy hiểm.

Mộc Lan quay sang Quản gia Trần lệnh, không cho ai cơ hội phản bác: “Quản gia Trần, hãy chuẩn bị đệm kinh Phật tại từ . thư phạm gia quy, phạt hết đêm nay. Nếu ai cản trở, là chống đối lại lệnh của lão phu nhân.”

Mộc Trạm Thiên siết c.h.ặ.t nắm đ.ấ.m, định tới, nhưng Mộc Lan đã điềm nhiên tiếp lời: “Vương gia, người nên nhớ, người là khách. Nếu người thay muội muội mình , ta không từ chối.”

Không khí đóng băng. Mộc Chỉ Hoa thấy sự do dự trong mắt ca ca —hắn ta vì danh của mình bắt đầu lung lay. Mộc Lan đã đ.á.n.h trúng điểm yếu nhất của bọn họ.

Sự im lặng bao trùm không gian, chỉ gió rít nhẹ qua hiên nhà. Mộc Trạm Thiên đứng đó, sầm lại, nhưng khí thế áp bức của hắn đã hoàn toàn bị Mộc Lan hóa giải bằng những lập luận đanh thép lạnh lùng.

Mộc Lan nhàn nhã Quản gia Trần rót thêm nước nóng tách trà. không vội vàng, cử chỉ tao nhã đang thưởng trà trong một buổi chiều yên ả chứ không đang đối với một Vương gia quyền quý.

“Vương gia,” Mộc Lan ngước mắt lên, nụ cười vẫn treo trên môi nhưng ánh mắt đã chuyển sang sự sắc lạnh: “Người vừa nói đến ‘tội phản quốc’? Thật nực cười. Nếu việc tuân thủ gia pháp của phủ Mộc Vương lại là phản quốc, thì e rằng ngay cả bệ hạ khó lòng phân xử được sự hỗn loạn của triều đình Đại Chu chúng ta.”

Mộc Trạm Thiên nghiến răng ken két. Hắn không thể phản bác, bởi Mộc Lan đã lôi Vương Tuyết Sương—người nắm giữ đạo nghĩa cao nhất trong phủ— làm bức bình phong. Nếu hắn cố tình gây khó dễ, hắn là kẻ bất hiếu không phép tắc.

Mộc Chỉ Hoa lúc đã hoàn toàn hoảng loạn. Khi Mộc Lan thản nhiên nhắc đến việc Vương Tuyết Sương đã trao toàn quyền quản lý cho , Mộc Chỉ Hoa cảm thấy đất dưới chân sụp đổ. ta nhớ lại lúc sáng, sau khi rời phòng khám của đại phu Cung, ta đã vội vã báo tin mừng cho Mộc Trạm Thiên. ta ngỡ cái t.h.a.i là chiếc phao cứu sinh, là quân bài tẩy để ép Mộc Lan cùng. Nhưng giờ đây, sự điềm tĩnh đến đáng sợ của người tỷ tỷ, ta nhận mình đã một cái bẫy nguy hiểm hơn.

Mộc Lan đặt tách trà xuống, va chạm khẽ khàng nhưng đinh đóng cột:

muội, muội là người thông minh, chắc chắn rõ cái gì nên làm cái gì không. Nếu tỷ cố chấp ở lại phủ Dực Vương, ta coi đó là hành vi đào tẩu khỏi phủ Mộc Vương. Khi đó, không chỉ là phạt , lẽ ta gửi thư lên bộ Lễ để hỏi rõ về tư cách của một vị ‘vị nương’ không coi trọng gia quy.”

“Ngươi… ngươi dám!” Mộc Chỉ Hoa thốt lên.

“Ta không dám?” Mộc Lan đứng dậy, đến gần sát Mộc Chỉ Hoa, hạ thấp giọng đủ để chỉ hai người nghe thấy: “Muội nghĩ cái bụng của muội thể giấu được bao lâu? Nếu muội nó bình an vô sự, tốt nhất là hãy điều quay về từ . Ở đó, ta cho người lo liệu t.h.u.ố.c thang, bảo đảm muội được an toàn. nếu muội phô trương sự sủng ái ở phủ Dực Vương, thì việc. Nhưng ta đảm bảo, ngày mai cả kinh thành tin vị thư cao quý của phủ Mộc Vương đang m.a.n.g t.h.a.i một ‘vị khách không mời’.”

Sắc Mộc Chỉ Hoa hoàn toàn mất hết huyết sắc, cơ thể lảo đảo. Mộc Trạm Thiên thấy muội muội đột ngột suy sụp, vội đưa tay đỡ. Hắn Mộc Lan với ánh mắt vừa căm phẫn vừa kiêng dè. Hắn hiểu rằng, hôm nay nếu cố chấp, người chịu thiệt thòi danh hắn Mộc Chỉ Hoa.

“Được lắm, Mộc Lan,” Mộc Trạm Thiên gằn giọng, đỡ Mộc Chỉ Hoa xoay người đi. “Ngươi giữ cái uy quyền đi. Đừng để đến ngày hối hận!”

“Đa tạ Vương gia đã nhắc nhở,” Mộc Lan đáp lại với giọng điệu vô cùng lễ phép, nhưng câu nói cuối cùng lại mũi kim đ.â.m lưng họ: “Quản gia Trần, tiễn Vương gia thư. Nhớ nhắc thư, sáng mai tại từ , ta đợi .”

Sau khi họ rời đi, Mộc Lan trở lại ghế ngồi, sự mệt mỏi thoáng hiện trên gương . Hợp Hương tiến lại gần, lo lắng hỏi: “ thư, người làm vậy… quá cứng rắn với thư không?”

Mộc Lan khẽ thở dài, vầng trăng khuyết ngoài sân: “Cứng rắn? Đây chỉ là khởi đầu thôi. Cuộc chiến , không chỗ cho sự nhân nhượng.”

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.

Gợi ý truyện hot cho bạn