Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/7prey8M9fc

Combo 2 Xịt Vải DOWNY Khử Mùi Và Chống Khuẩn 99.9% Chai 370ML Hương Nắng Mai/Huyền Bí/Đam Mê

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 6

Họ di chuyển xuyên rừng trong đêm, lợi dụng màn đêm che tai của Lý Thế Nguyên. Khi gần đến ngoại vi phủ Mộc Vương, Mộc Lan dừng lại, hơi thở vẫn còn dồn dập chặng dài.

“Điện ,” Mộc Lan quay người lại, đối diện với người đàn ông luôn im lặng suốt chặng , “Đến đây là đủ rồi. Phần còn lại tự giải quyết.”

Lý Thế Vũ không nói gì, hắn lặng lẽ quan sát quanh khu vực, đảm bảo không có mai . Dù miệng nói lời mỉa mai, hành động của hắn đều toát lên sự bảo vệ âm thầm.

“Nàng tưởng nàng về được đến cửa phủ mà không bị ai phát hiện sao?” Lý Thế Vũ lên tiếng, giọng nói mang chế giễu không giấu nổi sự quan tâm, “Với tình trạng của nàng hiện giờ, cần một kẻ canh gác tinh một là nàng lộ tẩy ngay.”

Mộc Lan khẽ mỉm cười, không tranh cãi. Nàng vào xe , đã có sẵn bộ y tươm tất. Khi xe lăn bánh hướng về đô, nàng biết, đây là cơ hội cuối cùng để nàng thay đổi vận mệnh, không của bản thân mà còn của cả Đại Chu. lần này, có một người đàn ông bí ẩn đang âm thầm dọn cho nàng, dù hắn luôn miệng phủ nhận sự quan tâm đó.

Lý Thế Vũ không thể tìm người dưới vách đá, đô thì đang bị lật tung bởi các cuộc truy quét gắt gao của Lý Thế Nguyên. Xuất hiện trên phố lúc này chẳng khác nào tự nộp vào chỗ c.h.ế.t. Mộc Lan thầm cảm sự chu đáo đến chi tiết của hắn—một sự cẩn trọng mà ở kiếp nàng chưa bao giờ thực sự thấu.

Mộc Lan im lặng. Nàng hiểu hắn nói đúng. Việc Hợp Hương có thể đ.á.n.h lừa người trong phủ là nhờ sự sắp đặt của Lý Thế Vũ, việc nàng trực tiếp xuất hiện trở lại mà không có sự chuẩn bị là một canh bạc lớn.

“Vậy ý của Điện thì sao?” nàng hỏi.

Lý Thế Vũ tiến lên một , thu hẹp khoảng cách. Hắn lấy trong tay áo một khăn che mặt một áo choàng màu sẫm, đưa cho nàng. “Khoác vào. Đi lối phía vườn đào, ở đó có một lỗ hổng trên tường thành mà đã cho người canh chừng. Vào đó, nàng trực tiếp đến được ở của mà không chạm mặt bất kỳ ai.”

Mộc Lan nhận lấy, ngước hắn: “Chàng đã tính cả này sao?”

Lý Thế Vũ nhướng mày, không trả lời trực tiếp: “ không muốn công sức cứu mạng nàng mấy ngày qua trở nên vô nghĩa.”

Nàng gật đầu nhẹ, che mặt rồi nhanh ch.óng hòa vào bóng đêm. Lý Thế Vũ đứng trong bóng tối, cho đến khi dáng hình nàng khuất hẳn tán đào của phủ Mộc Vương. Hắn khẽ thở dài, trong lòng dấy lên một cảm xúc phức tạp mà chính hắn cũng không muốn gọi tên.

Về phía Mộc Lan, khi nàng đặt chân lên t.h.ả.m cỏ quen của phủ Mộc Vương, sự tĩnh lặng của phủ đệ khiến nàng cảm thấy có bất an. Liệu Hợp Hương có đang thực sự làm tốt vai trò của ? liệu Mộc Trạm Thiên có đang giăng sẵn bẫy ở ngay bên trong?

Nàng hít một hơi thật sâu, gạt bỏ mọi do dự, thẳng về phía ở của . Đêm nay, ván cờ tại thành chính thức bắt đầu lại.

Bất chấp hiểm nguy bủa vây, Mộc Lan không hề tỏ sợ hãi. Mọi ngóc ngách, tảng đá, lối mòn trên cung này đều in sâu trong tâm trí nàng kiếp . Nàng biết rõ nào là cạm bẫy, nào là tắt, sự tự tin sắc bén trong đôi nàng khiến Lý Thế Vũ không khỏi ngạc.

Khi đi qua một lối mòn hẹp, Mộc Lan đột ngột dừng lại. Không một do dự, nàng nhặt cành cây khô dưới đất, vung tay với tốc độ người. Một tiếng thét vang lên bụi rậm, một tên lính canh đang ẩn nấp bị nàng đ.á.n.h rơi xuống vách đá dựng đứng, im bặt. Đồng đội của hắn chưa kịp phản ứng đã bị v.ũ k.h.í tự chế của nàng kết liễu, không để lại dấu vết.

Lý Thế Vũ đi , nàng với vẻ trầm mặc. Hắn không xa lạ với địa hình này, ngay cả hắn cũng không thể di chuyển tự do chính xác đến mức khó tin như Mộc Lan. Nàng cứ như thể đã đi lại này cả trăm lần.

“Nàng quen này sao?” Lý Thế Vũ hỏi thẳng.

Mộc Lan không quay đầu: “Không. tôi tin Điện chắc hẳn rất quen . Nếu đi sai, Điện đã lên tiếng chỉnh đốn rồi. Tại sao phải chậm lại?”

Lý Thế Vũ bực bội cười khẽ: “Nàng thật giỏi hùng biện.”

Dù địa hình có thay đổi đôi so với ký ức kiếp , bằng sự tập trung cao độ, cuối cùng họ cũng thoát khỏi vùng hiểm trở. Khi lên tới mép vách đá, màn đêm đã bao trùm đô. Mộc Lan ướt đẫm mồ hôi, y rách nát, trông vô cùng chật vật. Nếu cứ thế này mà về phủ Mộc Vương, chắc chắn là một hồi chuông báo động cho kẻ thù.

Đúng lúc đó, tiếng vó vang lên. Mộc Lan định thủ thế thì Lý Thế Vũ đã giữ tay nàng lại: “Là Dung Cửu.”

Một xe bình thường của một gia đình giàu có dừng lại mặt họ. Dung Cửu , cung kính hành lễ: “Chào Đệ Tứ hoàng t.ử, chào tiểu thư Mộc.”

Ánh Dung Cửu Mộc Lan đầy vẻ dè dặt thận trọng. Hắn không hài lòng khi thấy chủ nhân của mạo hiểm tính mạng vì một người phụ nữ, dưới uy thế của Lý Thế Vũ, hắn không dám hé nửa lời.

Lý Thế Vũ không quan tâm đến ánh của , hắn hỏi ngay: “Đã chuẩn bị thứ yêu cầu chưa?”

“Đã sẵn sàng, ở ngay trong xe ạ.”

Lý Thế Vũ quay sang Mộc Lan, giọng lệnh: “Quần áo Hợp Hương chuẩn bị đã ở trên xe. Thay đồ xong, xe đưa nàng về phủ Mộc Vương. giờ cho đến khi mọi chuyện lắng xuống, đừng bao giờ ngoài tùy tiện như vậy nữa.”

Mộc Lan ngẩn người xe . Nàng không ngờ hắn lại chu đáo đến mức này, việc chuẩn bị trang cho đến cách trở về phủ an toàn. Sự thấu đáo của Lý Thế Vũ một lần nữa vượt xa gì nàng nghĩ về hắn ở kiếp .

“Tại sao lại giúp đến mức này?” Mộc Lan thấp giọng hỏi khi lên xe.

Lý Thế Vũ không nàng, lạnh lùng đáp: “Đừng hiểu lầm, không muốn công sức mấy ngày qua của bị lãng phí vì sự bất cẩn của nàng.”

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.