Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/8AUVMfhWsx

Thùng 30 gói giấy ăn rút Topgia 3 màu cao cấp 4 lớp dày dặn, mềm mịn, thùng 16/36/40/46/10 gói

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 8

Câu ấy vừa thốt , vẻ của Hoàng thượng lập tức thay đổi.

Việc nào việc đó, đúng là điệu múa của tiểu thư đẹp thật, nhưng người tiểu thư đi vào thật là thất .

Quý phi tiếp: “Bảo vệ sự an toàn trong nhiệm trọng nhất của thủ vệ, hôm Dao Quý nhân vào , nếu ngày mai là kẻ khác thì biết làm ? Chuyện này liên an nguy của Hoảng thượng, có thế nào cũng không được xem thường.”

Không hổ là phi tần được Hoàng thượng sủng ái lâu nhất, từng câu từng chữ Quý phi đều đ.â.m vào tim Hoàng thượng. biết rằng mấy năm Hoàng thượng gặp thích khách trong Ngự hoa viên rất nhiều lần, tận bây mà ngài ấy vẫn còn sợ hãi mà.

Hoàng thượng nhíu mày, giọng trầm xuống hẳn: “Người phụ trông coi Ngự hoa viên là ai?”

Ta yên lặng đứng đó, thầm nghĩ: Còn ai vào chứ?

Quả nhiên, một lát sau, vị thái giám đứng đáp Hoàng thượng: “Người phụ canh cửa là Chu , Chu vệ ạ.:

Tiểu thư nhận có gì đó không ổn, tuồng diễn tranh sủng này sắp thất bại trong gang tấc . Thế là nàng ta vội kéo tay áo của Hoàng thượng cất giọng mềm mại: “Chu vệ thấy nô tì nhớ nhung Hoàng thượng quá mức nên mới mềm lòng, miễn cưỡng đồng ý cho nô tì vào Ngự hoa viên. Kính xin Hoàng thượng niệm tình nô tì mà bỏ qua cho Chu vệ ạ.”

Tiểu thư là người thanh cao, rất ít làm nũng mọi người, Hoàng thượng đang khuynh đảo điệu múa của nàng ta nên bấy có hơi mềm lòng.

“Thôi, trẫm tha cho hắn lần này, sau này không được như vậy nữa…”

Nào ngờ Quý phi đặt ly rượu xuống, vẻ cũng lạnh đi: “Ồ? Chu vệ mềm lòng vì cảm động với tình cảm ngươi dành cho Hoàng thượng, hay là vì… hệ giữa hai ngươi không được bình thường?”

Vừa nghe xong, tiểu thư lập tức tái .

“Quý phi nương nương, người có thể… người có thể ta như vậy?”

Quý phi đứng dậy quỳ xuống Hoàng thượng: “Hoàng thượng, bấy lâu trong vẫn luôn có đồn rằng hệ giữa Dao Quý nhân và Chu vệ không hề tầm thường. Nhưng nô tì vẫn luôn cho rằng đồn ấy là vô căn cứ, song, hôm thấy Chu vệ cố ý Dao Quý nhân vào dù biết mình sẽ rơi vào nguy hiểm vì tội thất , nô tì cho rằng đồn kia chẳng mấy câu vu vơ thôi đâu.”

Sắc Hoàng thượng khó coi vô , xưa ngài ấy luôn là người đa nghi mà.

“Mang Chu tới .”

Ca ca đưa tới.

Hắn vội vàng quỳ xuống hô to: “Hoàng thượng minh giám, vi thần và Dao Quý nhân trong sạch, vi thần chưa bao thiên vị Dao Quý nhân.”

Hắn vừa dứt , một nữ bên cạnh Quý phi đã cười lạnh: “Không thiên vị đấy? Tận chúng ta trông thấy ngươi buộc Mộc Vân đưa chiếc váy xanh vốn được tặng cho Quý phi sang chỗ Dao Quý nhân, hôm Dao Quý nhân còn mặc nó kia kìa!”

Tiểu thư nghe vậy thì c.ắ.n môi, nước chực tràn , nàng ta xoắn c.h.ặ.t làn váy: “ là… là váy do Ty Y Cục chủ động đưa tới mà…”

Quý phi cứ nữ kia: “Tố Nguyệt, nơi này há có chỗ cho ngươi xen vào? Đúng là không hiểu quy củ mà!”

nữ kia vội vàng tạ lỗi.

Sau chủ tớ hai người phối hợp ăn ý với nhau xong, Quý phi nhìn sang phía ta với ánh đầy ẩn ý: “Mộc Vân, chuyện này có liên ngươi, Chu là huynh trưởng của ngươi, vậy thì ngươi lên tiếng đi.” 

Ta gật đầu, sau đó quỳ xuống.

Ca ca nhìn về phía ta, trong dấy lên tia hy vọng.

Hẳn là hắn đang nghĩ thế này, ta là muội muội của hắn, có phúc hưởng, có họa chịu, trong lúc nguy cấp như bây thì ta cố gắng bảo bọc cho hắn mới .

Nhưng sự thật thì lòng ta đã nguội lạnh từ lâu .

Làm ta có thể quên được chứ?

Kiếp , sau ca ca cướp Thù Du Tuyết đưa cho tiểu thư, tổ mẫu ho m.á.u qua đời trong mùa Đông năm đó, còn chẳng chống cự được mùa xuân năm sau.

Sau nhà tổ bán đi, cha mẹ đành thôn trang của người ta kiếm sống, họ chủ thôn quát mắng đ.á.n.h đập, cuối mắc bệnh lao vào mùa Thu nhau rời khỏi nhân thế.

Trong ấy, ta ca ca vứt bỏ sau trốn thoát khỏi đám phản loạn, rốt cuộc cũng ch..ết vì đói rét.

Bấy nhiêu chuyện đã đủ ta hiểu rõ, tình cảm của ca ca dành cho tiểu thư sẽ hại ch.ế.t cả nhà chúng ta.

Thế nên ta chỉ có thể… tay mà thôi.

phút này, ta cúi người hành lễ với Hoàng thượng: “Bẩm Hoàng thượng, đúng là Chu có suy nghĩ không trong sạch với Dao Quý nhân ạ!”

Ta vừa xong, trong đại điện yên tĩnh mức nghe được cả tiếng trâm rơi.

Ca ca nhào lên: “Chu Mộc Vân, ngươi dám…”

Hai thái giám cao to ấn c.h.ặ.t hắn bịt kín miệng hắn.

Ta khấu đầu: “Chu nhiều lần bức bách nô tỳ, đưa đồ đạc nô tỳ làm cho các khác chỗ Dao Quý nhân. Ngay cả Thù Du Tuyết mà Thái hậu ban cho nô tỳ nô tỳ chữa bệnh cho tổ mẫu cũng ca ca cướp đi dâng cho Dao Quý nhân.”

Dao Quý nhân gấp độ rơi nước , nàng ta đau đớn chỉ vào người ta: “Mộc Vân, ngươi là muội muội của Chu vệ, ngươi có thể vu hãm huynh trưởng như vậy được hả?”

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.