Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/903cML9qGL

Nước Giặt TopGia 3in1 Hương Huyền Diệu Dịu Nhẹ Làm Sạch Vết Bẩn, Lưu Hương 72h, Túi 2L
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
Anh đầy ẩn ý:
“ , cho anh chút ‘lợi ích’, anh sẽ để đi.”
Tôi hôn lên môi anh một .
“Vậy chưa?”
“Vẫn chưa đủ.”
Tôi mím môi:
“Anh nhắm lại đi.”
Anh nghe lời, khép dần hàng mi.
Tôi run run lông mi, đầu hôn lên môi anh, mở miệng, chủ động khám phá.
Kết thúc nụ hôn, tôi đỏ bừng mặt lên tiếng:
“ chưa?”
rãi mở , trong càng thêm cuồng nhiệt.
anh hơi khàn:
“Vẫn chưa đủ đâu.”
Tôi trừng nhìn anh, tức phát nghẹn:
“Vậy anh sao hả?”
Khóe môi anh lại cong lên.
Đưa tay giữ gáy tôi, bắt tôi đầu xuống.
Hơi thở nóng hổi phả bên tai tôi, anh :
“Vào nhà, để anh cởi giúp nhé?”
Tôi chưa kịp “không”, môi đã lần anh chiếm lấy.
Anh chưa bao giờ hôn dịu dàng.
Lúc buông , tôi chỉ biết thở dốc, anh , tay kia khẽ véo eo tôi một :
“Thế nào, chịu không?”
“Không !”
Ngay sau đó, môi lại khóa chặt.
…
“ chưa?”
Lần này anh mềm đi một chút.
Môi tôi tê rần cả rồi.
Anh xưa nay luôn bá đạo, đôi khi vô lý mức đáng ghét.
Tôi do dự một chút, rồi rụt rè hỏi:
“Chỉ cởi thôi, đúng không?”
Anh gật đầu, mặt mũi rạng rỡ như thắng lớn:
“Chỉ cởi . Anh không bậy.”
Tôi mím môi, khẽ gật đầu.
đắc ý, nhéo má tôi một :
“Đi thôi!”
10
Chiều, sau khi rời khỏi sự kiện cosplay, ngồi trên xe, tôi cứ con đà điểu suốt đường về.
thong thả như không, vẫn rủ tôi đi ăn như bình thường, trên đường cũng chẳng , cứ tà tà chở tôi đi.
Tôi tưởng anh đã quên chuyện ban sáng rồi.
Ai ngờ…
Vừa về nhà, cửa vừa đóng, anh đã bế thốc tôi đặt lên tủ giày ở sảnh vào.
Tay chầm trượt sau lưng tôi.
Chiếc tôi mặc vốn có phần dây buộc hở lưng, anh một , cả người tôi run lên.
Tôi luống cuống gạt tay anh .
Nhưng chưa bao lâu, tay anh lại đặt lên.
Vừa bóp bóp bắp tay mềm mềm của tôi, vừa ngẩng đầu nở nụ đầy nguy hiểm:
“ , cởi từ đâu trước đây?”
Ngón tay lạnh mát trượt vào vạt , gảy dây buộc giữ đôi tất ren màu đen.
nhàng bật một “chách”.
Tôi bắt đầu thấy sợ, liền giữ tay anh lại.
run run:
“Anh đừng có bậy.”
lười biếng:
“ , không cởi kiểu ?”
Tôi nghiến răng, lườm anh:
“Đồ lưu manh!”
Anh thản nhiên:
“Ơ kìa, không thể thế . Đêm qua không phải cũng cơ bụng của anh ?”
Tôi cứng họng, bắt đầu đỏ.
Rõ ràng là anh ép tôi , tôi không anh kéo tay bắt bằng !
“Cạch”— tiếng mở khóa gài giữa hai chân vang lên.
đầu, rãi cởi đôi tất của tôi xuống.
Đầu ngón tay cứ như cố tình, lướt qua từng tấc da thịt.
Tôi đỏ tới tận tai:
“Anh cởi cởi nhanh chút đi!”
“ , con gái người ta bạn trai rãi dịu dàng, lại anh nhanh? Kỳ cục quá nha~”
Tôi anh chọc nghẹn họng, đành quay đầu đi không thèm nhìn , coi như phó mặc cho anh .
Một lúc sau…
Tay anh lại vòng sau lưng tôi, nhàng đặt lên lưng hở, rồi rãi xoa gáy tôi.
Kế đó đầu hôn lên môi tôi.
Như thường lệ, nụ hôn của anh chẳng dịu dàng cả.
Hôn xong, anh mới hài lòng buông tôi , từ tốn rút khăn giấy, nhàng lau đi lớp son môi anh hôn nhòe nhoẹt.
Tôi nín thở nhìn anh, chờ đợi động thái tiếp theo.
Nhưng nhìn một lúc, anh chẳng thêm.
Tôi hơi ngạc nhiên:
“Không… không cởi à?”
đầu bật , trầm khàn:
“ , cởi tiếp là không an toàn đâu.”
Tôi nhíu mày, lúc này mới nhận —
tên này từ đầu cuối chỉ đùa tôi thôi.
Tức điên, tôi ôm lấy mặt anh, cắn mạnh lên môi anh một !
Anh bật , đưa tay chạm lên vết rách nơi môi:
“Dữ vậy trời!”
Tôi bực quá quay đầu không thèm để ý anh.
Anh lại ôm tôi lên như bế một đứa trẻ, ngồi phịch xuống ghế sofa, ép tôi ngồi giữa hai chân anh.
Anh bóp má tôi đang phồng lên vì tức giận, nhỏ dỗ dành:
“ à, nếu anh giúp cởi , mau mau đi đăng ký kết hôn với anh đi nhé~”
Câu này tôi có cảm giác như thể… tôi đang gấp rút cưới anh không bằng.
xấu xa nhéo eo tôi một :
“Thôi nào, đi thay đồ đi, trông như mèo con vừa lăn qua hố bột màu ấy.”
Tôi chống tay lên người anh, nhảy khỏi lòng anh.