Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/903cML9qGL

Nước Giặt TopGia 3in1 Hương Huyền Diệu Dịu Nhẹ Làm Sạch Vết Bẩn, Lưu Hương 72h, Túi 2L

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 4

17

Hai ngày gần đây, tôi bận rộn vô cùng.

Không buồn tốn lấy một thời gian để đến Triệu Sở Sở hay Phó Nguyên Thanh.

Kệ cho bọn , hoặc đi dạo phố, hoặc lấy cớ đến bệnh viện.

Tôi chẳng muốn bận .

Tôi tranh thủ lúc hai người kia không có ở nhà, đem hết những món nặng, khó theo bên mình, gửi ra bưu điện gần đó, chuyển thẳng đến nhà mợ .

Tôi bận suốt đến tận tối, cuối cùng việc.

Tính toán thời gian — sáng mai, tôi có thể đi.

Chỉ là tôi không ngờ, đúng vào lúc này… lại xảy ra .

18

Dì Trương – hàng xóm – chạy sang gõ , nói rằng Phó Nguyên Thanh xảy ra rồi.

Tôi vừa mặc quần áo, vừa vội vàng theo dì đến đồn công an.

Trên đường đi, dì Trương len lén hỏi tôi giữa Phó Nguyên Thanh và Triệu Sở Sở là thế nào.

là bạn học. Anh Nguyên Thanh bảo cháu cho chị Sở Sở thuê .”

“Ồ ồ, là bạn học à. Nhưng mà đối xử với cô tốt quá đấy.”

Tôi không nói gì thêm, cúi đầu, làm ra vẻ mình bị thiệt thòi, uất ức.

“Anh Nguyên Thanh bảo là phải đến chị Sở Sở nhiều hơn. Giờ chị thai, cháu chịu thiệt một không .”

Dì Trương tỏ vẻ xót xa, thở dài:

“Thôi mau đi xem rốt cuộc có gì.”

Tôi hớt hải chạy đến đồn công an, mới biết ra Phó Nguyên Thanh đánh nhau với một đám trai đầu nhuộm vàng.

Một mình hắn xông vào đánh nhau với ba, bốn tên đầu gấu.

Cuối cùng… bị hội đồng cho một trận ra trò.

Cảnh sát nói nếu phát hiện trễ hơn , e là hắn bị đánh cho tàn phế luôn rồi.

Lúc tôi đến nơi, hắn đã được sơ cứu qua loa, mặt mũi tím bầm đầy máu bầm.

Bên cạnh, Triệu Sở Sở đang khóc rấm rứt:

“Nguyên Thanh, anh không chứ? Chắc đau lắm…”

“Chỉ cần anh không là em yên rồi. Là em không bảo vệ được anh.”

“Không, em đã rất dũng cảm rồi. Em giống anh hùng che chở cho anh vậy.”

Tôi nghe mà rùng mình.

Cảnh sát kể, tên đầu gấu đó chặn đường trêu ghẹo Triệu Sở Sở, rồi Phó Nguyên Thanh xông vào đánh nhau với bọn chúng.

Hai bên đều bị giáo huấn, tôi ký biên bản đưa bọn về nhà.

“An An, hôm nay phiền em rồi.”

“Chị Sở Sở em tính tình đơn thuần, lại nhạy cảm, bây giờ đang thai. Em biết đấy, cô cần người bên cạnh. Dạo này anh chăm sóc cô nhiều quá, hơi lơ là với em.”

“Nhưng em yên , hôm anh nộp đơn xin kết hôn.”

“Chờ tụi mình kết hôn , anh chăm sóc em tốt.”

“Được.”

Tôi đáp gọn, dứt khoát, chỉ vì không muốn nghe hắn tiếp tục bịa .

“Ơ… nhà thiếu món nhỉ?”

Những món trọng tôi đã gửi đi hết, thứ không trọng đem cho người khác, thứ có giá trị đem bán cũ.

Tất nhiên nhà trống hẳn.

tôi lại càng trống trơn. Nhưng tôi không thể để hắn nhận ra, kẻo ảnh hưởng đến kế hoạch đi ngày mai.

“Tôi nghĩ nhà đông người quá, hơi chật chội nên vứt bớt đi.”

“Vứt được, đợi kết hôn rồi, mình mua mới.”

Kiếp trước, sau khi cưới .

Tôi chẳng mới đâu .

Tủ lạnh, ti vi, cái gì bị hắn đi cho Triệu Sở Sở.

Hắn nói:

“Em biết mà, Sở Sở quen sống sung sướng rồi, phải nhường cô một .”

Tôi sự không hiểu nổi mình ở kiếp trước, đã nhịn kiểu gì mà sống nổi đến vậy.

Giờ một giây không muốn nhịn thêm .

Tôi gượng nặn ra một nụ cười:

“Ừ.”

tôi cười với hắn, Phó Nguyên Thanh vui ra mặt.

“An An, dạo gần đây em chẳng cười với anh . Phải hay cười lên chứ, sắp làm cô dâu rồi gì.”

Hắn dường nhớ ra điều gì, ánh mắt chợt dao động, rồi lại tỏ vẻ áy náy:

“An An, sau khi kết hôn, anh đối xử với em tốt.”

“Ừ, em tin anh.”

Tin anh cái đầu anh. cặn bã tránh xa tôi ra.

Tối hôm đó về , tôi khóa trái lại, chỉ chờ đến sáng mai để đi.

Đếm ngược — đêm cuối cùng.

Một giấc ngon lành đến tận sáng.

19

Ngày 15 tháng 7, tôi tỉnh dậy từ rất sớm.

, tôi đã thu dọn mọi thứ xuôi.

Tôi định bụng, lát chờ Triệu Sở Sở và Phó Nguyên Thanh ra ngoài đi bệnh viện thay thuốc, tôi lặng lẽ đi.

Bất ngờ, có tiếng gõ dồn dập.

Tôi ra mở , vị lãnh đạo trường Phó Nguyên Thanh, bí thư khu nhà máy, và một đồng chí công an cùng đến.

Vừa bước vào, đã hỏi:

An, thầy Phó có ở nhà không?”

Tôi gật đầu: “Anh đang nhà vệ sinh.”

“Nhà cháu có một người tên là Triệu Sở Sở đang sống cùng đúng không? đang thai?”

Tôi gật đầu mạnh.

Lãnh đạo trường Phó Nguyên Thanh khẽ thở dài.

“An An, ai đến vậy?” – Phó Nguyên Thanh mở nhà vệ sinh, nhóm người liền đờ người.

Triệu Sở Sở hé ra một , rồi lập tức đóng sập lại.

Một cô giáo nhóm hỏi tôi:

An, cháu biết mối hệ giữa hai người là gì không?”

Tôi ra vẻ căng thẳng, mơ hồ lắc đầu:

“Anh Nguyên Thanh nói… là bạn học đại học.”

về trước đi đã!”

“Phó Nguyên Thanh à, cậu tự hủy hoại tiền mình đấy.” – Vị lãnh đạo cũ hắn lắc đầu đầy thất vọng, quay người đi trước.

Tóc tai Phó Nguyên Thanh rối bù, hắn vẫn chưa hoàn hồn.

Đồng chí công an nói:

“Đồng chí Phó Nguyên Thanh, có người tố cáo anh có hệ nam nữ bất chính. Hơn , vụ ẩu đả hôm qua vẫn chưa giải quyết . Một số đám người bị đánh đã nhập viện. Mong anh và cô Triệu cùng chúng tôi về trụ sở một chuyến.”

“Gì cơ? Đồng chí nói cái gì?” – Tôi tròn mắt, nhìn Phó Nguyên Thanh đầy kinh ngạc.

Khóe mắt tôi đỏ hoe ngay lập tức.

“Anh Nguyên Thanh, anh có thể phản bội em, giấu em làm ra vậy…”

Nói , tôi òa khóc, lao vào , đóng sập lại.

“An An, hiểu nhầm rồi! Em nghe anh giải thích!”

“An An…”

Rất nhanh sau đó, Phó Nguyên Thanh và Triệu Sở Sở bị đưa đi điều tra.

Tôi bước ra, thu dọn lại căn nhà lần cuối, vài người hàng xóm thân quen ghé qua an ủi.

Tôi lần lượt chào tạm biệt từng người.

Những thứ không thể theo, tôi đem tặng hết cho hàng xóm.

Sau đó, tôi lên xe buýt, đến ga tàu.

8:30 sáng, tôi ngồi lên chuyến tàu đi Quảng Châu.

 

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.