Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/2Vq8cJEg1g

Gậy chụp ảnh 4 chân Tripod điện thoại livestream, quay phim, chụp ảnh kéo dài 180cm, có remote
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
11
“ yêu cái nhìn đầu tiên à?”
Tôi ngồi ghế phụ, ném câu cho Thương Ngôn lái .
Gã này lúc lên lén lút sung sướng không thôi. Nhận được câu , cố nén khóe miệng trả lời cách vô cùng nghiêm túc:
“Phải.”
Tôi còn muốn tiếp điện thoại “o o” rung lên.
Hiện gọi đến: [Tiểu Mi vô địch vũ trụ]
Tự nhiên dự cảm không lành…
Bấm nút nghe, nữ cao của xuyên thủng khoang :
“Thẩm Tri Hạ, đồ phụ nữ tồi, nói chuyện dở chừng biến đâu mất tiêu, khai mau! phải ra ngoài nuôi chó nhỏ bên ngoài đúng không?!”
“Suỵt, nói nhỏ thôi.”
Tôi vội vàng giơ tay che ống nghe . Khứu giác nhạy bén của lập tức phát hiện ra điều bất thường.
“ đâu?”
Cô hạ .
“… .”
Tôi ấp úng trả lời.
“Á đù! Hóa ra hôm nay không đi chọn nam mẫu với tớ vì sớm ‘ăn vụng’ hả? Bạn bè mà dám lén lút ăn mảnh sau lưng tớ!! Quá đáng quá đi!”
nữ cao ban nãy chuyển sang gầm đầy uy lực.
Tôi lạnh sống lưng.
Theo bản năng dùng khóe mắt liếc nhìn ghế lái. Thương Ngôn vẫn lái như không chuyện , cứ như không nghe thấy .
Chỉ nụ cười biến mất.
trán phủ làn sương mù u ám. Biết mình đuối lý, tôi dỗ dành bằng đủ lời ngọt ngào.
Cô dù vẫn chưa hết giận nhưng không quên dặn dò:
“Nhớ mở định vị chia sẻ lên nhé. Tin nhắn của tớ trong vòng hai tiếng phải trả lời, nghe rõ chưa?”
“Rõ ạ~”
“Chơi vui vẻ, yêu , bye bye.”
Cuộc gọi kết thúc.
Trong rơi bầu không khí yên tĩnh lạ thường.
Tôi do dự nên tiếp tục câu chuyện vừa nãy không Thương Ngôn đột nhiên lấy điện thoại ra, vẻ mặt bình thản quay số:
“Điều tra lịch sử tiêu dùng gần đây của gái tôi.”
“Ừ, khóa hết tất thẻ của nó .”
12
Thương Ngôn gái ư?
Thế gái đen đủi thật.
Thương Ngôn loại thế này, sao trút hết bất mãn lên vô tội chứ?
Vài phút sau, chiếc sedan đỗ êm ru gara riêng. Thang máy dẫn thẳng căn hộ đi lên. Khoảnh khắc cửa mở ra, hơi thở của tôi hơi khựng .
Căn hộ rộng bốn trăm mét vuông, được bài trí không khác bảo tàng nghệ thuật hiện đại. Ngay dưới chân chính trung tâm thành phố Bắc Kinh tấc đất tấc vàng.
Đây nhà của Thương Ngôn.
Tôi ghen tị với tất những giàu , trừ cô bạn thân của tôi ra!
Vệ sinh cá nhân xong, tôi khoác lên mình bộ đồ ngủ Thương Ngôn chuẩn bị sẵn ngồi co rúm ghế sofa.
Trong phòng tắm bên kia, tiếng nước chảy rào rào vang lên hơn tiếng đồng hồ .
bẩn đến thế sao?
Rốt cuộc còn định tắm đến bao giờ nữa?
Tôi lôi điện thoại ra, định gọi video cho . Đúng lúc đó, cửa phòng tắm mở ra.
Trong làn hơi nước mờ ảo, Thương Ngôn cởi trần bước ra. Vai rộng eo thon, làn da trắng trẻo, cơ ng/ự/c, cơ bụng sáu múi cùng đường nhân ngư quyến rũ hiện ra rõ mồn .
Nhìn đến mức vành tai tôi nóng bừng lên.
“, sao không mặc áo?”
Tôi vội dời tầm mắt, cúi đầu lí nhí .
Theo tiếng bước chân thong thả tiến gần, nói trầm thấp của Thương Ngôn vang lên ngay đỉnh đầu tôi:
“ đấy.”
À.
Hóa ra nhà này chỉ đúng bộ đồ ngủ tôi mặc.
Tôi còn bận cân nhắc xem nên để mắt mình đâu cho phải giây tiếp theo, chiếc ghế sofa bên cạnh lún xuống. Tôi ngồi không vững, bị nhân cơ hội vớt gọn lòng.
cười như không cười, điệu đầy ẩn ý:
“Cô Thẩm, bây giờ chúng ta nên làm đây?”