Tôi đã chết được 3 năm.
Mỗi thứ sáu, Quan Kỳ đều đến thăm tôi.
Anh mang hoa, kể chuyện Liên Hợp Quốc, kể cả chuyện cơm trưa hôm nay hơi cứng.
Anh nói một mình suốt 3 năm, như thể tôi vẫn còn đang nghe.
Hàng xóm mới chuyển tới bảo tôi: “Bạn trai cô si tình quá.”
Tôi cười: “Cái đồ ngốc ấy, không đến mới lạ.”
Đã 116 ngày rồi.
Tôi nhớ từng ngày.
Đến ngày kỷ niệm 5 năm chúng tôi yêu nhau, anh lại đến.
Vẫn bó hồng, vẫn tấm thiệp viết tay, vẫn nụ cười dịu dàng gọi “Nhu Nhu”.
Chỉ có điều… anh bắt đầu kể về quá khứ mà tôi chưa từng biết.
Một bí mật anh giấu suốt bao năm.
Một lời xin lỗi đến muộn.
Và một sự thật: có những người, dù âm dương cách biệt, vẫn chọn ở lại bên nhau.
Đây là câu chuyện về một linh hồn không chịu đi.
Và một người đàn ông không chịu quên.