Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/1qaRp3j2WQ

Gối ngủ Mochi băng lạnh EMA 50x70cm, ruột gối nằm lông vũ Microfiber vỏ băng lạnh siêu mát
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
20
Đêm hôm đó, ta cất toàn bộ sách về quy định mới của ngành lúa gạo Giang Nam đi.
Khi bước thư phòng, vừa hay thấy ta đặt quyển cuối cùng trong .
“Đang làm gì vậy?”
“Từ nay những thứ này, ta không động nữa.”
Chàng dừng trước cửa.
“Tại sao?”
Ta cúi đầu đồng.
“Bọn cũng không hoàn toàn sai.”
“Ta vốn nữ nhi thương hộ.”
“Nếu tiếp tục giúp chàng điều cống mễ, khiến khác có cớ công kích.”
Tiếng vang lên tiếng “cạch”.
“ .”
“Ta không muốn liên lụy chàng.”
Thư phòng yên tĩnh lúc.
Chàng đi , đẩy trở trước mặt ta.
Ta nhíu mày:
“Chàng làm gì vậy?”
Chàng :
“Mở .”
Ta không động.
ta.
Giọng không hề nặng nề.
Nhưng khiến ta hoảng hốt hơn cả lúc chàng trách phạt khác.
“Tống Tri Ninh.”
“Nếu sai, ta ngăn .”
“Nếu đúng…”
“Dựa đâu mà lùi bước?”
Ta khựng .
Chàng :
“Bọn đàn hặc ta…”
“Không vì sai.”
“Mà vì đúng.”
Ta siết chặt chìa trong .
Chàng cầm nó, đặt lòng bàn ta.
“Hôm nay Hạ Sùng Minh đề nghị ông ta tiếp quản việc thẩm quy định mới về cống mễ.”
Ta ngẩng đầu:
“Thánh thượng đồng ý rồi?”
đáp:
“Tạm thời đồng ý.”
“Lệnh ta tránh hiềm nghi ba ngày.”
“Đợi Đại Lý tự điều xong vụ án nhà Tống rồi quyết định tiếp.”
Lòng bàn ta từng chút lạnh đi.
Ba ngày nghe qua thì chẳng dài.
Nhưng ba ngày đủ thay đổi đống sách.
Đủ tiêu hủy số mẫu gạo.
Cũng đủ cả kinh thành rằng thật sự chột dạ.
Ta khẽ hỏi:
“Vậy bọn không nhắm ta?”
ta.
Ta thay chàng hết:
“Bọn muốn mượn ta…”
“ đá chàng ra khỏi vụ án cống mễ.”
Chàng không phủ nhận.
Ngoài cửa , gió thổi làm ánh đèn lay động.
Ta nhớ lời tiên sinh phòng kế toán từng dạy.
Điều đáng sợ nhất không sách sai.
Mà có biết rõ nó sai, nhưng không khác điều .
Ta chậm rãi mở .
Dưới ánh mắt của , ta từng quyển ra, trải lên bàn.
“Vậy chúng ta .”
“Sợ không?”
Ta ngẩng đầu chàng.
“Sợ.”
Chàng vừa định lên tiếng, ta đã tiếp:
“Nhưng ta càng sợ bọn chàng sai.”
sững .
Ta bắt chước dáng vẻ của chàng trong đêm tân hôn.
tờ giấy, viết xuống dòng.
【, phu quân không được mình chịu mắng.】
Chàng hồi lâu.
Rồi cầm bút viết thêm bên dưới.
【Hai, phu nhân không được mình mạo hiểm.】
Ta hai dòng chữ ấy rồi bật cười.
Gia quy giờ đây không còn lời yêu thương.
Mà còn bằng chứng việc chúng ta cùng nhau gánh vác mọi chuyện.
21
Sáng hôm sau, phủ Trưởng công chúa gửi thiệp .
Trên đó có câu.
【Mời phu nhân phủ thưởng tuyết.】
lớp tuyết ngoài cửa vẫn chưa tan hết, ta không nhịn được hỏi:
“ quyền quý ở kinh thành đều thích cớ ngắm cảnh gọi sao?”
đang buộc áo choàng ta.
Nghe vậy, động tác trên chàng khựng chút.
“Trưởng công chúa…”
“Không bình thường.”