Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/5VTkBkIxLO

Quần jeans trắng dài basic ống rộng phong cách đơn giản #6222 HAVANA QJ277

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 23

33

Chúng ta còn chưa kịp rời khỏi kho cũ thì ngoài vang lên tiếng vó ngựa.

Ám lập tức dập tắt hỏa chiết tử.

Cả kho rơi vào bóng tối.

ngoài có người hỏi:

“Chắc người đó chứ?”

Một giọng khác đáp:

nhìn thấy xe ngựa.”

“Người Bùi Quan cũng đây.”

Nữ quan hạ thấp giọng:

“Phu nhân, đường cống.”

Chúng ta vừa định rút lui thì cánh cửa kho đột nhiên bị người từ ngoài đạp tung.

Ánh lửa từ đuốc tràn vào.

Một người đàn ông mặc đoản y đứng cửa.

Phía sau là hơn mười tên cầm gậy.

Ta nhận .

Chính là năm đó Bùi phủ ép ta giúp Tống gia chuyện cống mễ.

cười lạnh:

“Cô nương.”

ngờ ?”

Thanh Hòa lập tức trước ta.

Ta hỏi:

“Ngươi chẳng bị liên lụy bởi phụ thân ta mà vào ngục rồi sao?”

cười nhạt.

“Tống lão gia ngã rồi.”

Giang Nam đâu chỉ có một Tống gia.”

Ta lập tức hiểu .

Tống gia chỉ là quân cờ.

Quân cờ ngã xuống.

người đánh cờ vẫn còn.

giơ cao cây đuốc.

“Hạ nhân rồi.”

“Bùi phu nhân quá thông minh.”

“Giữ lại sẽ thành họa.”

Nữ quan quát lớn:

“Người phủ Trưởng công chúa cũng đây.”

“Ngươi dám động thủ?”

“Kho cũ bốc cháy.”

“Ai biết có những ai?”

Ngọn đuốc bị ném vào đống bao tải.

Những bao tải từng được hun ngải cứu lập tức bốc cháy dữ dội.

Ta lập tức lấy chiếc còi đồng , dùng hết sức thổi lên.

Tiếng còi sắc nhọn xuyên qua làn khói dày.

Ám lập tức giao chiến với đám người kia.

Nữ quan kéo ta lùi về phía cống thoát .

miệng cống bị chặn kín.

Ta cố ép bản thân bình tĩnh.

Kho gạo sợ nhất là hỏa hoạn.

nên kho cũ chắc có cửa xả chống lũ.

Ta men theo vách tường tìm kiếm.

Cuối cùng chạm một tấm ván gỗ lỏng lẻo.

Phía sau có tiếng chảy.

Ta dùng đoản đao cạy tấm ván .

hiện một rãnh hẹp.

đây!”

Ám phá tung cửa xả .

lạnh ào ạt tràn vào kho.

Lửa lập tức bị dập bớt một nửa.

Sắc biến.

quay người định bỏ chạy.

ngoài lại vang lên một tràng vó ngựa khác.

Có người quát lớn:

phá án!”

“Bắt hết!”

Khi Thanh Hòa dìu ta khỏi kho.

Toàn thân ta đều phủ đầy tro bụi.

Bùi Quan đi theo sau đội cứu viện .

Rõ ràng vừa nhận được tin lập tức chạy .

Sắc trắng bệch đến đáng sợ.

bước nhanh trước ta.

Dường như muốn ôm lấy ta.

lại cứng rắn dừng lại.

“Bị thương đâu?”

Ta lắc đầu.

nắm lấy cổ tay ta.

Nhìn thấy vết máu nhỏ nơi đầu ngón tay bị đoản đao cứa .

im lặng hồi lâu.

Ta vội :

“Chỉ là vết thương nhỏ.”

“Ta liều lĩnh.”

Bùi Quan nhẹ nhàng lau tro bụi trên ta.

Giọng lạnh đến mức khiến người ta sợ hãi.

“Về rồi tính sổ.”

Ta ngẩn người.

“Tính sổ gì?”

làm nàng bị thương một ngón tay.”

“Hạ Sùng Minh nợ ta một cái mạng.”

34

Khi bị áp giải về kinh, miệng vẫn rất cứng.

Mặc tra hỏi thế nào.

chỉ mình muốn báo thù Tống gia.

Hoàn toàn liên quan Hạ Sùng Minh.

Thế số gạo hai lớp tìm thấy kho cũ Thanh Thạch Độ đủ khiến cả triều đình chấn động.

Ngày hôm sau, Triệu ngự sử lại dâng thêm một bản tấu.

lần này.

Ông ta vẫn chỉ về quy trình.

Đàn hặc dung túng nữ quyến can dự vào việc điều tra.

ý động kho lương triều đình.

Khi ta nghe được tin này.

Ta ngồi noãn các Bùi phủ uống thuốc.

Thuốc rất ngọt.

Ngọt đến mức vừa uống một ngụm ta biết.

Chắc Bùi Quan lại đi dọa thái y rồi.

Ta đặt bát thuốc xuống.

“Vì sao Triệu ngự sử vẫn chịu buông tha?”

Bùi Quan ngồi đối diện.

cẩn thận băng lại đầu ngón tay ta.

“Ông ta nhằm vào nàng.”

“Vậy là nhằm vào ai?”

“Ông ta ép Trưởng công chúa tỏ thái độ.”

Ta lập tức hiểu .

Nếu Trưởng công chúa bảo ta.

Thì sẽ bị quy là can thiệp triều chính.

Nếu bảo ta.

Chứng cứ Thanh Thạch Độ sẽ bị thành do ta tiện xông vào quan kho mà có.

Danh bất chính, ngôn bất thuận.

Hạ Sùng Minh tính toán cả đường lui.

Ta nhìn Bùi Quan cúi đầu quấn băng mình.

Khẽ hỏi:

“Bùi Quan …”

tức giận ?”

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.