Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/BSDqJl1AU

1 Hộp 10 Miếng Mặt Nạ Giấy COLORKEY LUMINOUS Vitamin B5 Hỗ Trợ Phục Hồi 25ml/miếng

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 13

Ta khẽ nói, “Ít nhất… cũng sẽ tìm cho con một gia đình tử tế.”

Lệ phi sững sờ, sự điên cuồng trong mắt dần hóa thành vẻ hoang mang, rồi nhường chỗ cho sự mệt mỏi tột độ. Nàng ta từ từ trượt ngã xuống đất, giống như một phụ nhân bỗng nhiên già xọm .

“Tại sao…”

Nàng ta lầm bầm, “Tại sao lại là ngươi…”

Ta không đáp lại, quay lưng rời . khóc xé ruột xé gan của Lệ phi vọng lại từ phía sau, vang vọng giữa chiếc lồng chim lộng lẫy này, thật lâu không tan.

Ba ngày sau, thánh chỉ ban xuống: Lệ phi Bùi thị mưu hại hoàng tự, phế làm thứ nhân, đày vào lãnh cung. Bùi Trấn Vũ phán trảm lập quyết, toàn gia Bùi thị tịch thu tài sản lưu đày, duy chỉ nữ tử chưa thành niên được miễn xá.

Ngày mùng tháng , Yến Thư lâm bồn.

Ngày thu trong xanh vút, ta sớm đã đến Tấu Ngọc Trai trấn giữ.

“Tình hình thế nào rồi?”, Đoan Ninh căng thẳng hỏi Chu thái y.

“Bẩm Hoàng hậu nương nương, thai của tiệp dư nằm đúng, chắc chắn sẽ sinh nở thuận lợi.”

Chu thái y lau mồ hôi, “Chỉ là…”

“Chỉ là sao?”

Ta tiếp lời, “Chỉ là thân tiệp dư hơi yếu, quá trình sinh nở có sẽ kéo dài hơn một chút. Nương nương không cần quá lo lắng.”

Đoan Ninh gật đầu, kéo ta ra một góc, “Niệm Khanh, nếu thực sự là thai đôi…”

thiếp đã nghĩ xong đối sách.”

Ta giọng, “Cứ nói đứa thứ hai là điềm lành do trời ban tặng, nhờ Hoàng hậu nương nương thành tâm cầu phúc mà có. Theo quy củ, có nuôi dưỡng dưới danh nghĩa Hoàng hậu.”

Mắt Đoan Ninh sáng rực lên, “Chủ ý này tuyệt lắm! Vừa giải quyết được cấm kỵ, lại vừa có …”

Lời nàng nói kêu đau đớn của Yến Thư cắt ngang. Bà đỡ lớn hô, “Thấy đầu rồi! Tiệp dư nương nương dùng sức !”

Ròng rã bốn canh giờ sau, một khóc trẻ thơ lảnh lót xé toạc màn đêm.

“Là một hoàng tử!”, bà đỡ hớn hở báo hỉ.

Mọi người vừa định thở phào nhẹ nhõm, Yến Thư bỗng túm chặt lấy tấm trải giường, “ còn một đứa nữa!”

Sắc mặt Chu thái y đại biến, “Mau chuẩn ! Đứa thứ hai sắp ra rồi!”

Lại trải một canh giờ vật vã gian khổ, đứa trẻ thứ hai cuối cũng an chào đời—là một công chúa.

“Long phượng thai!”

Bà đỡ thảng thốt kêu lên, “Điềm lành lớn bằng trời a!”

Đoan Ninh quỳ gối tạ ân trời đất, “Đây là lòng nhân đức của Hoàng thượng cảm động thấu trời đất, ban tặng cho Đại ta điềm lành!”

Tin tức truyền đến Cần điện, Hoàng thượng vô vui sướng, lập tức chỉ tấn phong Yến Thư làm phi, ban thưởng ngàn lạng hoàng kim.

Còn về “cấm kỵ” sinh đôi, dưới lời đồn đại “long phượng thai là điềm lành”, không một ai nhắc lại nữa.

Nhìn Yến Thư mệt mỏi nhưng ngập tràn hạnh phúc bên cạnh hai sinh linh bỏng khỏe mạnh, tảng đá lớn đè nặng trong lòng ta cuối cũng rơi xuống. Bi kịch kiếp , kiếp này rốt cuộc đã hoàn toàn được thay đổi.

21 Xuân phong đắc ý

Mùa xuân năm Khang Nguyên thứ , Ngự Hoa Viên.

Ta ngồi trong đình, nhìn lũ trẻ đùa giỡn đằng xa. Thừa Diệp sáu tuổi đang dạy cặp song sinh năm tuổi của phi tập viết, thái nghiêm túc lại pha lẫn dịu dàng.

“Muội muội nhã hứng thật.”, Đoan Ninh chuyển bước tới, ngồi xuống cạnh ta.

.”, ta đứng lên hành lễ, nhưng nàng giữ lại.

“Lại khách sáo rồi.”

Đoan Ninh lắc đầu, “Nhìn lũ trẻ chơi đùa vui vẻ chưa kìa.”

Ta gật đầu. Năm năm , hậu cung lặng lạ thường. Lệ phi ở lại lãnh cung kết thúc phần đời còn lại, những phi tần khác cũng đều an phận thủ thường.

Đoan Ninh cai quản hậu cung quy củ rõ ràng, còn ta và Yến Thư trở thành cánh tay đắc lực nhất của nàng.

“Nghe bảo hôm Hoàng thượng kiểm tra bài vở của Thừa Diệp, lại khen ngợi thằng ?”, Đoan Ninh hỏi.

“Vâng.”

Ta mỉm , “Hoàng thượng đang cho thằng bắt đầu học phê duyệt tấu chương rồi.”

Đoan Ninh nhìn ta đầy ẩn ý, “ tăm đòi lập trữ lại bắt đầu nổi lên rồi…”

Sắc mặt ta không đổi, “Thừa Diệp còn nhỏ, không vội.”

“Muội .”

Đoan Ninh lắc đầu, “Đổi lại là người khác, đã sớm sốt sắng đẩy con mình lên ngôi rồi. Đằng này muội lại đạm bạc như vậy.”

Không đạm bạc, là đã nhìn thấu rồi.

Trò chơi quyền lực mà kiếp ta nhìn không thấu, kiếp này đã sớm thấu tỏ trong lòng. Ngôi hoàng chưa chắc đã là phúc, an mới là thật.

rồi,”

Đoan Ninh đột nhiên giọng, “ phi lại có tin vui rồi sao?”

Ta gật đầu, “Được hai tháng rồi. Chu thái y nói thai tượng rất ổn định.”

“Thật tốt.”

Trong mắt Đoan Ninh xẹt tia ghen tị, nhưng lại tan biến ngay, “Bản cung vô phúc, không có được hài tử của riêng mình. Nhưng nay có Thừa Khánh và An Ninh, cũng đã mãn nguyện rồi.”

Thừa Khánh và An Ninh là tên gọi thức của cặp song sinh nhà Yến Thư.

Yến Thư vì cảm kích sự chở che của ta và Hoàng hậu, đã chủ động thỉnh cầu đem hoàng tử Thừa Khánh nuôi dưỡng dưới danh nghĩa Đoan Ninh, để Đoan Ninh không con cái có chỗ nương tựa. Còn công chúa An Ninh do Yến Thư tự mình nuôi nấng.

coi chúng như con ruột, là phúc phận của chúng.”, ta nói chân thành.

Đoan Ninh vỗ nhẹ tay ta, “ muội chúng ta, đừng nói những lời ấy.”

muội… rồi, chúng ta hiện tại, đã là những muội thật sự. Những ân oán kiếp , đã theo gió bay từ lâu.

“Mẫu hậu! Quý phi nương nương!”

An Ninh nhảy nhót chạy lại, trên tay giơ một đóa hoa mới hái, “Tặng cho hai người nè!”

Đoan Ninh mừng rỡ bế con lên, “An Ninh ngoan quá!”

Nhìn cảnh tượng này, trong lòng ta ấm áp vô . An Ninh kiếp chưa từng được ra đời, kiếp này lại trở thành quả hồ trăn mang lại niềm vui cho tất cả mọi người. Sự thay đổi của số phận, quả nhiên kỳ diệu đến thế.

Mùa thu năm Khang Nguyên thứ lăm, Hoàng bệnh nặng.

Hôm ta tới Cần điện thỉnh an, Hoàng thượng tựa người trên long sàng, sắc mặt xám xịt, nhưng đôi mắt còn tinh anh nhạy bén.

“Quý phi tới rồi.”

Ngài yếu ớt xua tay, “Ngồi .”

Ta hành lễ, ngồi xuống chiếc ghế ngài chỉ định, “Hoàng thượng, sắc mặt đã khá hơn hôm một chút rồi.”

“Cơ trẫm thế nào trẫm tự biết.”

Hoàng thượng ho hai , “Chẳng còn sống được bao lâu nữa.”

Ta trầm mặc. Kiếp Hoàng thượng cũng phát trọng bệnh vào lúc này, chỉ là lúc ta đã phế trong lãnh cung, không có duyên được gặp.

“Niệm Khanh,”

Ngài đột nhiên gọi tên khuê các của ta, “Trẫm luôn hỏi nàng một câu.”

“Hoàng thượng cứ nói.”

“Những năm , vì sao nàng không bao giờ tranh sủng?”

Hoàng thượng nhìn thẳng vào mắt ta, “Trẫm từng thấy rất nhiều nữ nhân vì ân sủng mà dùng tận mọi thủ đoạn, duy chỉ có nàng… luôn luôn điềm đạm. Tại sao?”

Ta không ngờ ngài lại hỏi điều này. Suy ngẫm giây lát, ta khẽ nói: “ thiếp cho rằng, tình yêu của bậc vương giống như hoa trong gương trăng dưới nước, không cưỡng cầu. Chi bằng giữ vững bản tâm, sống tự tại tiêu dao.”

Hoàng thượng khổ, đoạn thở dài, “Thừa Diệp… trẫm rất hài lòng. Nó thông minh nhân hậu, ắt hẳn sẽ là một minh quân.”

Tim ta giật thót. Đây là… ngầm ám chỉ lập Thừa Diệp làm trữ quân?

“Hoàng thượng…”

“Trẫm biết nàng không nó cuốn vào vòng tranh đoạt.”

Hoàng thượng ngắt lời ta, “Nhưng giang sơn Đại , cần một quân chủ như nó.”

Ngài khó nhọc ngồi thẳng lên, “Niệm Khanh, hứa với trẫm, nếu trẫm có mệnh hệ gì, nàng dạy dỗ Thừa Diệp cho tốt, để nó… làm một bậc nhân quân.”

Ta trịnh trọng quỳ gối, “ thiếp xin ghi tạc.”

Hoàng thượng mệt nhọc nhắm mắt lại, “Nàng lui . Cho… cho Đoan Ninh và bọn trẻ vào.”

Ta hành lễ cáo lui, ở cửa gặp Đoan Ninh, Yến Thư và bọn trẻ đang đứng đợi.

Thừa Diệp nay đã hai mươi mốt tuổi, dáng dấp ráo như ngọc, giữa hàng lông mày có sự rắn rỏi của Hoàng thượng, lại mang nét nhu hòa của ta.

“Mẫu phi.”

Con lo lắng nhìn ta, “Phụ hoàng người…”

Ta chỉnh lại cổ áo cho con, “Vào , phụ hoàng con đang đợi đấy.”

Nhìn bóng lưng bọn họ bước vào Cần điện, ta bỗng nhiên hiểu ra, kiếp này ta cuối cũng nhận được những thứ mà kiếp ta hằng mong mỏi—sự trưởng thành an của hài tử, tình bạn chân thành, sự thanh thản trong tâm hồn. Còn những ân oán tình thù xưa cũ, đã chẳng còn quan trọng nữa rồi.

22 Hồi kết: Đỉnh trùng sinh

Mùa xuân năm Khang Nguyên thứ sáu, Hoàng băng hà, Thừa Diệp kế , đổi niên hiệu là Cảnh Minh.

Trong đại điển đăng cơ của tân , ta nhìn Thừa Diệp mặc trên mình chiếc áo long bào, lòng tràn ngập niềm tự hào và tĩnh lặng.

“Mẫu hậu.”

Sau buổi lễ, hoàng trẻ tuổi gọi ta, “Nhi có chút thấp thỏm.”

Ta vuốt lại mũ miện cho con, “Nhớ lấy lời mẫu hậu. Bậc làm vua, lấy nhân đức làm gốc, lấy dân làm đầu. Chỉ cần trong lòng con có bách tính, thì không cần lo sợ điều gì.”

Thừa Diệp trịnh trọng gật đầu, “Nhi ghi nhớ lời dạy của mẫu hậu.”

Đoan Ninh được suy tôn là Mẫu hậu Hoàng thái hậu, ta được suy tôn là Thánh mẫu Hoàng thái hậu.

Yến Thư được tấn phong làm Quý thái phi, nhi tử Thừa Khánh được phong Thân vương, An Ninh cũng được phong làm An Ninh Trưởng công chúa.

Tiền triều hậu cung, một mảng thái thịnh trị. Những trận tranh đấu nhuốm máu , tựa hồ đã trở thành câu của dĩ vãng xa xôi.

Hôm nay ta đang dùng trà ở hoa viên Cảnh Phúc cung, Yến Thư dẫn An Ninh tới thỉnh an.

“Thái hậu nương nương.”

Nàng hành lễ theo quy củ, nhưng trong mắt lại thấp thoáng nét tinh nghịch, “Dạo này người khỏe chứ ạ?”

“Khỏe lắm.”

Ta mỉm kéo An Ninh lại gần, “Lại lên rồi này.”

An Ninh nũng nịu tựa vào lòng ta, “Mẫu hậu, An Ninh nghe kể !”

nghe gì nào?”

nghe… ngày xưa lúc mẫu hậu còn trẻ!”

Ta và Yến Thư nhìn nhau mỉm .

thuở thiếu thời sao? là một câu rất dài rất dài, về trùng sinh, về sự cứu rỗi, về một nữ tử đã làm thế nào để rũ bỏ thù hận, tìm lại được niềm hạnh phúc đích thực.

Mọi thứ ở kiếp , tựa như một giấc ác mộng.

Kiếp này, ta đã sống một đời vô trọn vẹn.

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.

Gợi ý truyện hot cho bạn