Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/1LeBENinoN

Combo 1 Hũ Tẩy Da Chết Cơ Thể Cà Phê Đắk Lắk Cocoon 200ml + Túi Refill Tẩy Da Chết Cà Phê 200ml

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 5

06

Nửa tháng tiếp theo, ta làm việc sấm rền gió cuốn, tiến hành một cuộc cải tổ triệt dứt khoát cho  Nghênh Tiên Lâu.

Ta cho sa thải những kẻ mồm mép tép nhảy trượt chảy thây, tuyển mộ lại một đám tiểu nhị tay  lanh lẹ.

Lại bỏ ra số lớn mời vị danh trù từ Giang Nam tới, toàn diện nâng cấp thực đơn.

Ta còn độc đáo thiết lập “Nhã Tập” lầu của tửu lâu, chuyên dành cho văn nhân mặc khách ngâm  thơ đối liễn, đồng thời đặt ra “Quý Tân Các” mức độ riêng tư cực cao lầu ba, chuyên phục vụ giới  quan lại quyền quý bàn bạc công chuyện.

Chưa tới nửa tháng, Nghênh Tiên Lâu vốn dĩ vắng tanh như chùa Bà Đanh đã một lần nữa toả sáng đầy  sức sống.

Chuyện buôn bán phát đạt đến mức phải đặt bàn trước ba , mỗi thu vàng bằng đấu.

Ta mỗi ngồi quầy, nghe tiếng hạt bàn lách cách vang lên, nhìn những nén bạc trắng bóng  chảy phòng thu chi, tâm trạng vô cùng sung sướng thoải mái.

Hôm ấy, ta đang đối chiếu sổ sách.

Bên ngoài tửu lâu đột nhiên truyền đến một tràng ồn ào.

“Tránh ra tránh ra! Không có mắt à? Không thấy Tiểu Hầu gia tới !”

Mấy tên gia đinh kiêu ngạo hống hách xô đẩy đám đông, chen chúc vây quanh một vị công tử trẻ tuổi  mặc cẩm bào hoa lệ, tay vẫy giấy bước .

Vị công tử tướng mạo vô cùng tuấn mỹ, mày kiếm mắt sáng, môi hồng răng trắng, đôi mắt đào hoa  phảng phất như ngậm cả mùa xuân, quả đúng là phong lưu tiêu sái.

Có điều cái dáng vẻ cợt nhả, bước đi không có lấy một chút đứng đắn , sống sượng ra vẻ của một tên  thiếu gia chơi trác táng bị chiều hư.

Hắn nghênh ngang bước tới trước quầy, xếp lại, gõ gõ lên mặt bàn:

“Ngươi chính là tân đông gia của tửu lâu này ? Đồ nhà quê từ quê lên đó hả?”

Ta đầu cũng không thèm ngẩng, tiếp tục gảy bàn :

“Là ta thì ? Khách quan dùng bữa hay trọ lại? Dùng bữa thì tầng một, trọ lại thì không có.”

“Ô hô, tình cũng không nhỏ nhỉ.”

Vị công tử bật cười nhẹ, đột nhiên ghé sát lại, khuôn mặt tuấn tú dường như chạm hẳn chóp mũi  của ta:

“Bản công tử không dùng bữa, cũng chẳng trọ lại.”

“Bản công tử tới là thu nợ.”

“Thu nợ?” Ta dừng lại động tác tay, rốt cuộc cũng ngẩng đầu lên nhìn hắn:

“Nghênh Tiên Lâu ta không nợ bất cứ ai khoản gì.”

“Là không nợ ngoài.”

Khoé miệng hắn nhếch lên một nụ cười tà mị, moi từ trong ngực ra một miếng ngọc bội, đung đưa trước  mắt ta:

“Nhưng Nghênh Tiên Lâu này, vốn dĩ là cơ ngơi của nhà ta. Lão già đó không biết lên cơn điên gì, lại đem  nó tặng cho ngươi.”

“Bản công tử hiện tại đang kẹt , ngươi mau lấy một vạn lạng bạc ra cho bản công tử tiêu xài đi.”

Ta nhìn miếng ngọc bội dương chi hệt như đúc miếng ngọc mà Tạ lão đưa cho ta trong tay hắn,  khoảnh khắc đó liền hiểu ra hắn là ai.

Chính là đứa con trai “không làm nên trò trống gì, vô công rỗi nghề, suốt gây chuyện thị phi ở  thành” của Tạ lão.

Cũng chính là cái tên con rể tới nhà mà Tạ lão nhất quyết nhét cho ta.

Ta dò xét đánh giá hắn một lượt từ xuống , cười lạnh một tiếng:

“Thì ra là thiếu đông gia.”

“Nhưng mà, lúc Tạ lão tiên sinh rời đi đã dặn dò rồi.”

“Nghênh Tiên Lâu này hiện đã là của ta. Ngươi nếu lấy , được thôi.”

Ta lôi từ quầy ra một chiếc giẻ lau, “phạch” một tiếng ném ngay trước mặt hắn:

“Trước tiên hãy lau sạch sàn đại này đi. Lau sạch rồi, ta sẽ thưởng cho ngươi mười văn .”

“Ngươi!”

Hắn trừng lớn mắt, phảng phất như vừa nghe thấy chuyện nghìn lẻ một đêm:

“Ngươi dám bảo bản công tử lau sàn ? Ngươi có biết bản công tử là ai không hả?”

“Ta quản ngươi là ai cơ chứ!”

Ta mạnh bạo vỗ bàn, khí thế không hề thua kém một phân:

“Tới địa bàn của ta rồi, thì cho dù có là Thiên Vương Lão Tử, cũng phải làm việc theo quy củ của ta!”

“Cha ngươi đã đem ngươi gán nợ cho ta rồi, ngươi bây giờ chính là gia công trướng của ta!”

“Không làm việc, thì không có cơm ! Lại càng đừng hòng lấy đi được một đồng một cắc nào từ chỗ ta!”

07

Thực khách trong đại nhao nhao dừng đũa, chằm chằm nhìn chúng ta hệt như đang xem kịch vui.

Khuôn mặt của tên công tử đó đỏ bừng, chỉ về phía ta, nghẹn nửa cũng không thốt ra được  nửa .

“Được, được lắm!”

Hắn nghiến răng nghiến lợi trừng mắt nhìn ta, đột nhiên hạ giọng, dùng âm lượng chỉ có bọn ta  nghe thấy :

“Tống Kim Chi, ngươi đừng có mà rượu mời không uống lại uống rượu phạt.”

“Bản công tử hôm nay là vì điều tra một vụ án, cần dùng gấp một khoản lo lót, tới tìm  ngươi đòi lại bạc thuộc về nhà ta.”

“Ngươi nếu làm lỡ đại của bản công tử, mười cái mạng cũng không đủ chém đâu!”

Điều tra vụ án ?

Trong lòng ta khẽ động, nhớ tới thân phận sâu không lường được của Tạ lão.

Tên công tử ca chơi trác táng này, bề ngoài là kẻ phá gia chi tử, lẽ nào lưng lại âm thầm làm việc  cho triều đình ?

Ta mang vẻ mặt hồ nghi mà nhìn hắn.

Hắn thấy thần của ta dãn ra, trong mắt liền xẹt qua một tia đắc ý:

hả? Sợ rồi à? Sợ rồi thì mau lấy ngân phiếu ra đây, bản công tử còn có thể tha cho ngươi một lần.”

“Sợ ?”

Ta lật trắng mắt, cầm lại bàn :

“Ngươi bảo là đi tra án thì chính là tra án chắc? Có công văn của triều đình không? Có bút tích của cha  ngươi không?”

“Miệng không bằng không chứng mà lừa từ chỗ ta ? Còn lâu nhé!”

, thì lấy sức lao động ra mà đổi!”

Ta chỉ tay về hướng nhà bếp:

“Đại không cần ngươi lau nữa, xuống bếp rửa bát đi. Rửa đủ một trăm cái đĩa, ta cho ngươi vay một  trăm lạng.”

“Ngươi… Ngươi quả thực là Dạ Xoa không biết đạo lý!”

Hắn tức tối chỉ trỏ ta, nhưng lại chẳng làm gì được ta.

Đúng lúc này, ngoài cửa đột nhiên có tiếng ồn ào truyền tới.

“Chu đại nhân đến!”

Cùng tiếng hô lớn, một viên quan trẻ tuổi khoác quan phục màu đỏ thắm, đầu đội mũ ô sa, được mấy  tên nha dịch vây quanh, nghênh ngang tự đắc bước Nghênh Tiên Lâu.

Ta ngẩng đầu nhìn lên, hạt bàn trong tay lập tức ngừng lại.

tới, chính là tên phu quân hụt đã cạn tình hối hôn ta – Chu Minh Viễn!

Hắn hiển nhiên đã thi đỗ Tiến sĩ, đồng thời thuận lợi bám víu được quyền quý, vớt được một chức quan   thành.

Giờ phút này hắn đang đắc ý như gió xuân, cằm nâng cao hơn cả trời.

đi theo bên cạnh hắn, ngoài đám nha dịch ra, còn có một nữ tử trẻ tuổi mặc lộng lẫy trang  điểm rực rỡ.

Nữ tử đó khoác tay hắn, thần thái thân mật, rõ ràng là tân nương tử của hắn, vị thiên kim Huyện lệnh ,  à không, bây giờ nên gọi là quan phu nhân phải.

“Chưởng quỹ đâu rồi?”

Chu Minh Viễn đảo mắt nhìn quanh đại một vòng, giọng điệu hống hách:

“Hôm nay bản quan thiết yến ở Nghênh Tiên Lâu của các ngươi, khoản đãi vài vị đồng liêu. Mau dọn  phòng thượng hạng tốt nhất của các ngươi ra đây, lại dọn tất cả những món chiêu bài ngon nhất lên một  lượt cho bản quan!”

Ta lạnh nhạt nhìn hắn, không một .

Tiểu nhị trong đều biết quy củ của ta, không có lệnh của ta, chẳng ai dám tiến lên ý tới hắn.

Chu Minh Viễn thấy không ai thèm đếm xỉa tới mình, mặt lập tức xám xịt.

Hắn sải bước đi tới trước quầy, đang định bạo phát, ánh mắt lại đột nhiên rơi trúng mặt ta.

Ngay khoảnh khắc ấy, biểu cảm của hắn tựa như gặp phải quỷ sống.

“Tống… Tống Kim Chi?”

Hắn thất thanh hô, lùi lại bước, ngón tay chỉ về phía ta còn đang khẽ run lên:

“Ngươi… Ngươi lại ở chỗ này?”

08

cơ? Chu đại nhân nhìn thấy ta ngạc nhiên lắm ?”

Ta tựa lưng ghế, nửa cười nửa không nhìn hắn:

“Ta còn tưởng Chu đại nhân quý nhân hay quên, sớm đã ném Tống gia chúng ta ra đầu sạch sành  sanh rồi chứ.”

mặt Chu Minh Viễn hết xanh lại trắng, trong ánh mắt xẹt qua một tia hoảng loạn, nhưng rất nhanh  liền được che giấu đi.

Nữ nhi của Huyện lệnh là Liễu Như Yên ở bên cạnh phát hiện ra khác thường của hắn, liền đầy vẻ nghi  hoặc liếc nhìn ta một cái, dò hỏi:

“Phu quân, nữ tử này là ai vậy? Phu quân có quen ả ?”

Chu Minh Viễn vội vàng thu lại tâm thần, thay bằng một bộ mặt khinh bỉ:

“Phu nhân, ả chính là con gái của nhà thương gia mặt dày mày dạn nằng nặc đòi gả cho ta hồi ta còn ở  huyện Thanh Hà đấy.”

“Về cha ả c.h.ế.c, nhà phá sản, ả còn không biết thân biết phận giấu dã nam nhân trong nhà, ta liền  từ hôn ả.”

“Không ngờ ả lại dám chạy tới thành xuất đầu lộ diện, đúng là bại hoại phong hoá mà!”

Chút lẽ điên đảo hắc bạch này của hắn, không chỉ rũ bỏ sạch sẽ trách nhiệm từ hôn, lại còn vừa  cướp vừa la làng, bôi nhọ thanh danh của ta.

Ta tức quá hoá cười, đang định nổi đoá.

Ngay bên cạnh lại đột nhiên có tiếng cười khẽ vang lên.

Là cái tên thiếu gia chơi trác táng nãy giờ vẫn bị ta ngó lơ sang một bên .

Hắn “xoạch” một tiếng mở bung giấy, chậm rãi thong dong đi tới trước mặt Chu Minh Viễn, quan sát  đánh giá từ xuống một hồi, giọng điệu ngập tràn ý tứ trào phúng:

“Bản công tử còn tưởng là ai, thì ra là vị Đồng Tiến sĩ xuất thân tân khoa năm nay, được phân phó tới Đại  Lý Tự nhậm chức Tiểu Bình tòng lục phẩm – Chu đại nhân đây mà.”

hả? Chút xíu quan uy to bằng hạt vừng này, mà cũng dám vác tới Nghênh Tiên Lâu giở trò ?”

Chu Minh Viễn hoàn toàn không quen biết vị công tử này, thấy hắn vận hoa quý, nhưng mở miệng lại  kiêu ngạo đến thế, lập tức có chút thẹn quá hoá giận:

“Ngươi là kẻ nào? Lại dám thất lễ mệnh quan triều đình như thế!”

Liễu Như Yên cũng hùa theo lên tiếng phụ hoạ:

“Đúng đó! Phu quân ta chính là Bình Đại Lý Tự đấy! Ngươi dám đắc tội phu quân ta, cẩn thận có  bị tống giam đại lao!”

“Bình Đại Lý Tự á?”

Tên công tử tựa như vừa vớt được câu đùa nực cười nhất thiên hạ, cười đến nghiêng ngả ngửa  nghiêng:

“Ối chao ôi, uy phong quan lớn quá nhỉ! Bản công tử sợ quá cơ!”

Hắn mạnh bạo thu lại, mặt chỉ trong chớp mắt đã trở nên u ám lạnh lẽo, ánh mắt lẹm như  lưỡi đao:

“Mở to cặp mắt chó của các ngươi ra mà nhìn cho rõ! Kẻ đang đứng trước mặt các ngươi, chính là độc tử  của đương kim Thủ phụ Tạ đại nhân – Tạ Cảnh Ngôn!”

“Các ngươi thì là cái thá gì, cũng dám ở trước mặt bản công tử la lối om sòm ?!”

này vừa thốt ra, toàn trường xôn xao.

Chu Minh Viễn nhũn đi, suýt chút nữa thì trực tiếp quỳ sụp xuống đất.

Liễu Như Yên lại càng sợ tới mức hoa dung thất , lấy tay bịt miệng nửa không thốt nên .

Đương triều Thủ phụ Tạ đại nhân!

Đó chính là vị trí chính một vạn đấy!

Đừng là Bình Đại Lý Tự, cho dù là Thượng thư Lục bộ nhìn thấy, cũng phải cung cung kính kính mà  hành lễ.

Vậy mà gã công tử bộ dạng cợt nhả tuỳ tiện trước mắt này, lại là đích tử độc nhất của Thủ phụ đương  triều!

Mồ hôi lạnh của Chu Minh Viễn túa ra đầm đìa.

Hắn có nằm mơ cũng không ngờ, mình vừa nhậm chức tới thành, lại đắc tội ngay một vị Phật  lớn đến thế.

“Tạ… Tạ công tử bớt giận…”

Hắn lắp bà lắp bắp cầu xin tha thứ, làm gì còn nửa phần cái dáng vẻ kiêu ngạo vênh váo như vừa rồi:

“Hạ quan có mắt không tròng, mạo phạm công tử, kính xin công tử đại nhân đại lượng, tha cho hạ quan  một lần này…”

Tạ Cảnh Ngôn lại hoàn toàn không đoái hoài tới hắn, xoay đầu nhìn về phía ta, đôi mắt đào hoa loé lên  những tia sáng giảo hoạt:

“Tống chưởng quỹ, tên khốn này vừa rồi mắng mỏ ngươi có đúng không?”

Ta khoanh chặt tay trước ngực, lạnh lùng gật đầu một cái.

“Đúng.”

Tạ Cảnh Ngôn vung giấy lên, cất căn dặn đám gia đinh phía :

“Ném tên khốn kiếp này ra ngoài cho bản công tử! Nghênh Tiên Lâu này do bản công tử bảo kê. này  nếu tên khốn đó còn dám bước Nghênh Tiên Lâu dù chỉ nửa bước, đánh gãy cặp chó của  hắn cho ta!”

Đám gia đinh tựa hổ đói sói vồ nhào tới, xốc ngược Chu Minh Viễn lên lôi ra ngoài cửa.

“Tạ công tử! Tha mạng ! Hạ quan biết lỗi rồi…”

Tiếng tru tréo rên rỉ của Chu Minh Viễn dần xa khuất ngoài cửa.

Liễu Như Yên cũng sợ điếng , cuống cuồng ba bốn cẳng chạy bám theo ra ngoài.

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.