Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/6pz7mKgkjo

Bình giữ nhiệt LocknLock LHC6180 800ml, Hàng chính hãng, có khay lưới lọc trà, dây - JoyMall

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 3

“Vậy ngươi? Ngươi đến Phù Cừ Quán hỏi thăm chuyện ?”

Không ngờ nam tử lại sảng khoái trả ta.

“Ta đến nhờ bọn họ giúp ta người.”

người ?”

hôn thê của ta. Nàng không người kinh .”

Hắn giải thích:

“Ta đến Tuyền Châu nàng. Người trong quê tháng giêng năm ngoái nàng đã ngồi thuyền đến kinh , ta bèn ngày ngày chờ trong , mãi vẫn không thấy tung tích.”

“Tuyền Châu?”

Ta có chút kinh ngạc.

“Ta cũng từ đến đây vào tháng giêng năm ngoái, cũng là ngồi thuyền. Nàng ấy trông như thế , tên là ? Biết đâu chúng ta chuyện trên đường.”

Nam tử có chút khó xử:

“Ta và nàng chỉ gặp nhau lúc khi đính thân. Ta cũng chỉ biết tên của nàng, không biết dáng vẻ hiện giờ của nàng sao.”

Ta lập tức :

“Vậy ngươi tên nàng cho ta trước đi, dù sao trên đường vào kinh ta cũng quen không ít người.”

“Nàng tên là Ninh Du, chữ trong xuân , chữ Du trong cẩn du.”

Hắn nhìn ta, thần sắc căng thẳng.

“Dám hỏi cô nương, nàng có gặp nàng ấy không?”

04

Ta lắc đầu.

Thấy hắn ủ rũ, ta không khỏi lên tiếng an ủi.

“Có lẽ nàng ấy vào phủ làm việc, thường ngày không tiện ngoài, cho nên các ngươi mới không gặp nhau.”

Hắn miễn cưỡng kéo nụ cười:

“Đa tạ cô nương an ủi. Tại hạ là Ân, không biết nên xưng hô với cô nương thế ?”

“Chúng ta thật sự rất có duyên.”

Ta có chút cảm thán.

“Tên hôn thê của ngươi gần giống ta, hôn của ta cũng giống ngươi, cũng họ .”

“Ta tên là Ninh Dư, trong mọn, Dư trong dư .”

Ân nhìn sâu vào ta , có chút bất đắc dĩ mở miệng:

“Cũng có thể là trong lớn , Dư trong dư dả. Sau khi cô nương giới thiệu mình, vẫn không nên tự coi nhẹ bản thân như vậy thì hơn.”

Mặt ta thoáng đỏ bừng:

“Ta… ta không biết.”

Lúc ta đập đầu, sau khi khỏi, học cũng chậm hơn người khác, khổ sở hơn người khác. Cha mẹ không gò bó ta, bèn để ta tự do lớn lên. Nếu không năm mẹ ta đột nhiên qua đời, cha ta lại mắc bệnh cấp tính, ta cũng không cần lên kinh thân.

Cha ta trên hôn viết tên ta, cũng viết tên hôn của ta. Ông dạy ta rất nhiều lần, vốn dĩ ta đã nhớ rồi, con thuyền đến kinh lắc lư quá, ta không nhịn được nôn hết lần đến lần khác. Đợi đến nơi, mọi thứ cũng quên sạch.

Ta chỉ nhớ âm đọc tên mình, không biết chữ viết thế .

Những chữ ta , cũng là sau khi đến phủ, ta cầu xin Cảnh Uyên dạy.

Hắn nhìn hôn của ta, tùy tay viết hai chữ.

“Nét chữ của ngươi quá phức tạp, ngươi không nhớ nổi, chi bằng học .”

“Sao ngươi vẫn gọi là Ninh Dư, chỉ là trong mọn, Dư trong dư .”

mọn, dư chứ? Ta có hơi ngốc, cũng cảm thấy không hay. Ta cầu hắn dạy ta thì hắn đã mất kiên nhẫn đẩy ta ngoài.

học tên hôn của ngươi thì đừng ồn, cứ học theo ta .”

Ta không dám phản bác nữa, chỉ có thể ngoan ngoãn nghe hắn.

về sau, rốt cuộc hắn vẫn không giữ , chỉ dạy ta hôn họ , chữ phía sau thì không chịu dạy tiếp.

Nghĩ tới đây, ta có chút buồn.

“Ta không tự coi nhẹ mình, ta… ta chỉ là không biết nên đi đâu học.”

Ta cũng không không học. Ta lén hỏi thăm, nữ tử được mời tới dạy Tịnh học hai mươi lượng tiền học tháng, ta không trả nổi. đến nghe ké, lại bị Tịnh cười nhạo ta lợi cũng tham, mời ma ma canh cửa, không cho phép ta tới gần.

Những người bạn thân thiết hơn bên cạnh ta cũng chẳng mấy ai đi học. Người biết chữ đều đi làm quản sự cả rồi, càng không có thời gian để ý đến ta.

Chỉ có Cảnh Uyên, lúc rảnh sẽ dạy ta học vài chữ.

Hắn dạy , ta liền học nấy, phân biệt rõ là tự coi nhẹ bản thân chứ?

Ân có chút luống cuống:

“Nàng… nàng đừng khóc.”

“Nàng học ? Ta dạy nàng là được.”

Ta nín khóc mỉm cười:

“Thật sao? Nhất ngôn vi định?”

“Thật, nhất ngôn vi định.”

Hắn nghiêm túc gật đầu với ta.

“Ta là học sinh của viện kinh , ta sẽ không lừa người.”

viện kinh thì ta biết, Cảnh Uyên cũng đọc sách ở . Ta nghe Thu , người có thể đọc sách ở đều rất lợi hại, ta không khỏi sinh vài phần tin tưởng đối với người trước mắt.

Người đọc sách lợi hại, hẳn không thể vô duyên vô cớ lừa nha đầu không biết chữ như ta chứ?

Ta vội vàng tháo tay nải trên lưng xuống.

“Vậy ngươi đến giúp ta xem thử, trên hôn của ta có viết tên hôn của ta…”

Ta bỗng trợn to hai mắt, động tác hôn cũng dừng lại.

Ân có chút khó :

“Sao vậy?”

Giọng ta run rẩy, mang theo tiếng khóc:

“Hà bao của ta…”

“Hà bao ta đặt trong lớp áo, không thấy nữa rồi.”

05

Ta theo Ân đến căn nhà hẻo lánh.

“Tiền của ta đều dành dụm để hôn thê, căn nhà tiền thuê rẻ.”

Hắn có chút ngượng ngùng giải thích với ta.

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.