Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/3g260aFfL0

Nước giặt OMO Matic Hương Nước Hoa Comfort 4.1KG (túi)

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 1

Dắt con ba tuổi làm việc.

Tôi cứ nghĩ điều khiến mình đau hôm sẽ là con bé nghịch ngợm làm vỡ cốc của nghiệp.

Ai ngờ, thứ thật sự khiến cả chấn động lại là một .

Có người chụp lén tôi cùng tổng giám đốc ném thẳng vào nhóm chat ba trăm người.

Toàn bộ khung trò im phăng phắc đúng ba giây.

Ba giây sau, tin nhắn bùng nổ như pháo giao thừa.

đó vẫn chưa phải đáng sợ .

Đáng sợ là con tôi nhìn thấy tổng giám đốc lao thẳng tới, ôm lấy chân anh, cất giọng lanh lảnh:

“Ba ơi!”

Mà chồng tôi lúc đang ở nhà, ăn trái cây lướt điện thoại.

Tôi chỉ tò mò một điều.

Khi biết , anh sẽ cầm d/ao thái th/ịt trước…

Hay tiện tay vớ luôn cây cán bột?

Tôi tên Mạnh Nhiễm, nhân viên kế hoạch của tập đoàn Thịnh Nguyên.

Ba năm đi làm, lương tháng hơn chục nghìn, trên vai là khoản vay mua nhà, dưới gối là một con ba tuổi, cạnh là người chồng làm nghề tạo mẫu tóc.

Ngày tháng không dư dả đủ yên ổn.

Cho sáng .

Nhà trẻ đột ngột thông báo tạm nghỉ vì đường ống nước bị hỏng, ít ba ngày mới sửa xong.

Chồng tôi, Cảnh Nhiên, hôm lại đúng ca làm, không thể xin nghỉ.

Bố mẹ hai đều ở xa.

Suy đi tính lại, tôi cách nào khác ngoài việc đưa Đoàn Đoàn theo .

Trước khi ra khỏi cửa, tôi ngồi xổm xuống, nghiêm túc nhìn nhóc.

“Đoàn Đoàn, hôm đi làm cùng mẹ, con phải thật ngoan nhé.”

“Không chạy lung tung.”

“Không hét lớn.”

không tùy tiện đụng vào đồ của người khác.”

“Có làm không?”

Đôi mắt tròn xoe của con bé sáng rực.

“Dạ !”

Tôi tin.

Tôi thật sự tin.

Và đó là sai lầm lớn của ngày hôm .

Chín giờ mười phút sáng, tôi dẫn theo một cục bông nhỏ bước vào .

Cậu nhân viên lễ tân nhìn thấy Đoàn Đoàn sáng cả mắt.

Nhiễm! Đây là con hả? Trời ơi đáng yêu quá!”

“Nhà trẻ nghỉ đột xuất, hết cách.”

Tôi cười bất lực.

Đoàn Đoàn ngoan ngoãn cúi .

“Em chào anh ạ!”

Chỉ một câu chào, cậu lễ tân vui mức móc ngay một cây kẹo mút trong ngăn kéo đưa cho con bé.

Tôi âm thầm thở phào.

Mọi thứ xem ra vẫn đang phát triển theo hướng tốt đẹp.

Ít … lúc tôi nghĩ như vậy.

Lên tới tầng mười sáu, bước vào kế hoạch, cả khu văn lập tức náo nhiệt.

Nhiễm mang chúa nhỏ tới à?”

“Để em nhìn chút nào!”

“Trời đất, dễ thương quá!”

Đám nghiệp vây kín xung quanh.

Đoàn Đoàn lúc sợ hãi núp sau chân tôi, mấy chốc quen, cười ngọt ngào với tất cả mọi người.

Trương Vi ngồi xổm xuống.

“Bé con tên gì thế?”

“Cháu là Đoàn Đoàn! Ba tuổi !”

Con bé giơ ba ngón tay lên.

Mọi người cười nghiêng ngả.

Thế nụ cười trên mặt Trương Vi đột nhiên cứng lại.

nhìn Đoàn Đoàn.

nhìn về phía tập thể treo cuối văn .

Người đứng chính giữa trong

Chính là tổng giám đốc của tập đoàn.

Thư Nghiêu.

Trương Vi nhìn .

Lại nhìn Đoàn Đoàn.

Sau đó, vẻ mặt dần trở nên kỳ lạ.

Nhiễm…”

“Hả?”

“Con …”

“Sao vậy?”

“Có ai từng nói… bé giống tổng giám đốc chưa?”

Triệu Lôi cạnh nghe vậy ngẩng .

Nhìn Đoàn Đoàn.

nhìn .

Một giây sau.

bật thốt:

“Má ơi…”

Không khí cả bỗng im bặt.

Mọi người loạt nhìn qua nhìn lại giữa Đoàn Đoàn và tấm trên tường.

Tôi chưa hiểu gì.

“Có vấn đề gì à?”

Trương Vi vội mở trang web nội bộ của , phóng to chân dung HD của tổng giám đốc .

đặt điện thoại cạnh mặt Đoàn Đoàn.

Một người đàn ông trưởng thành.

Một bé ba tuổi.

Đôi mắt giống nhau.

Chiếc mũi giống nhau.

Ngay cả lúm tiền má phải giống nhau như đúc.

Thậm chí đuôi lông mày hơi nhếch lên khác mấy.

Cả loạt hít sâu.

Tôi cúi nhìn màn hình.

Da tê dại.

Không phải giống bình thường.

Mà là kiểu giống mức người ngoài nhìn thấy sẽ mặc định đây chính là cha con ruột.

Mà điều đáng c//hết là…

Chồng tôi và tổng giám đốc lại giống nhau chút nào.

Một người đeo kính, dáng vẻ thư sinh.

Một người khí chất lạnh lùng, ngũ quan sắc nét như bước ra từ phim truyền hình.

con tôi…

Lại giống vị tổng giám đốc kia tới mười phần.

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.