Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/5VTkBkIxLO

Quần jeans trắng dài basic ống rộng phong cách đơn giản #6222 HAVANA QJ277
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
Một nhân vật từng ép đối thủ Nhật Bản và Hàn Quốc nhượng bộ trên đàm phán.
Giờ phút này lại đang lóng ngóng bóc vỏ tôm cho một cô nhóc tuổi.
Ngón bị gai vỏ tôm đâm trúng hai lần.
Anh không hề lên tiếng.
lặng lẽ bóc xong rồi gắp bát cho Đoàn Đoàn.
Nhìn con bé ăn ngon lành, ý cười nơi khóe mắt còn sâu hơn ký được hợp đồng trị giá hàng chục tỷ.
Dụ ngồi cạnh nhìn thấy tất .
Ngoài không nói gì.
tôi vẫn thấy rõ…
Vành mắt anh lại đỏ lên.
Ngay .
Mẹ chồng tôi tới.
Cửa phòng mở ra.
Mẹ chồng tôi, bà Trần Tú Lan, .
Người phụ nữ ngoài mươi tuổi có mái tóc lấm tấm bạc, vóc người gầy gò bé, trên người mặc chiếc áo khoác vải cotton mang từ quê lên, hoàn toàn lạc lõng giữa căn phòng VIP sang trọng.
Vừa , ánh mắt bà dừng lại trên người Dụ Thư Nghiêu.
Đúng đó, Dụ Thư Nghiêu cũng ngẩng đầu lên.
Bốn mắt nhìn nhau.
Câu đầu tiên mẹ chồng tôi thốt ra không là gọi tên.
Mà là hai tiếng khàn đặc, đau đớn đến xé lòng:
“Con trai của mẹ…”
Nói xong, bà không đứng vững nổi nữa.
Hai chân mềm nhũn, suýt ngã quỵ xuống đất.
Tôi và Dụ lập tức lao tới đỡ bà.
Dụ Thư Nghiêu cũng đứng dậy.
Anh từng về phía trước.
Một .
Lại một .
Động tác rất chậm.
mỗi như đang thu ngắn khoảng cách của mươi mốt xa cách.
Đến khi đứng trước bà.
Hai người lặng lẽ nhìn nhau.
Mẹ chồng tôi run run đưa lên, nhẹ nhàng chạm gương Dụ Thư Nghiêu.
Sờ má trái.
Lại sờ sang má .
Vuốt qua hàng lông mày.
Chạm lên trán anh.
“Giống quá…”
“Giống hệt con…”
Nước mắt bà rơi lã chã.
“Mẹ có lỗi với con…”
“Mẹ xin lỗi con…”
Dụ Thư Nghiêu không nói gì.
Anh đứng đó, để một người mẹ xa lạ vuốt ve gương , để nước mắt của bà thấm ướt cổ áo vest.
môi anh run lên.
Rất lâu sau, anh mới khẽ nói:
“Không sao đâu ạ.”
“Con sống rất .”
Nghe vậy, mẹ chồng tôi hoàn toàn bật khóc.
Bà ôm chầm lấy Dụ Thư Nghiêu, khóc đến khản giọng.
Dụ Thư Nghiêu cứng người trong hai giây.
Rồi chậm rãi cúi xuống.
Tựa đầu lên vai bà.
Vị Tổng giám đốc cao ngạo, lạnh lùng …
này lại khóc như một đứa trẻ trong vòng của mẹ ruột.
Tôi quay .
Đưa lau mắt.
Rồi cúi xuống nhìn Đoàn Đoàn.
Con nhóc này đang nghiêm túc đếm xem trên có bao nhiêu đĩa thức ăn, hoàn toàn không hôm nay làm nên chuyện lớn đến mức nào.
với một tiếng “”.
Con bé kéo hai anh sinh xa cách mươi mốt trở về nhau.
—
Bữa cơm hôm kéo dài rất lâu.
Mẹ chồng tôi kể lại chuyện xưa.
1994, bà và chồng tôi làm việc trong một xưởng ở huyện An, thu nhập mỗi tháng chưa tới trăm tệ.
Khi mang thai , hai người vui mừng bao.
sau khi sinh ra mới phát hiện, họ hoàn toàn không đủ khả năng nuôi hai.
Sữa bột gấp .
Tã lót gấp .
Gia đình nghèo đến mức chẳng còn gì bỏ nồi.
Sau nhiều đêm suy nghĩ, chồng tôi đưa ra quyết định đau đớn nhất cuộc đời.
Đưa đứa con hơn cô nhi viện trên huyện.
“Ngày đưa con …”
Mẹ chồng tôi nắm chặt Dụ Thư Nghiêu, nước mắt tuôn rơi không ngừng.
“ con ngồi ngoài cửa khóc đêm…”
“Đến sắp mất, ông vẫn luôn nhắc…”
“Không thằng hai sống thế nào…”
“Có ai đối xử với nó không…”
Dụ Thư Nghiêu bị bà nắm chặt đến trắng bệch.
Anh không nói gì.
lặng lẽ siết lại bà.
“ mẹ nuôi đối xử với con rất .”
Anh khẽ nói.
“Họ cho con học.”
“Cho con du học.”
“Chưa bao giờ để con chịu thiệt thòi.”
Mẹ chồng tôi gật đầu liên tục, khóc càng dữ dội hơn.
“…”
“…”
“Thế là rồi…”
Dụ ngồi cạnh cũng khóc đến không thành tiếng.
Anh vừa lau nước mắt vừa nghẹn ngào:
“Vậy mà từ con cứ nghĩ là con một…”
“Mẹ…”
“Sao mẹ không nói với con…”
“ con không cho mẹ nói…”
“Ông sợ con rồi lại buồn…”
“Cho đến mất cũng không cho mẹ nói…”
“Nếu con sớm hơn…”
“Con tìm rồi…”
“ mươi mốt …”
Dụ nhìn Dụ Thư Nghiêu, khóc đến mức giọng nói đứt quãng.
“ ở ngoài một …”
“Không có anh ruột…”
“Không có chị ruột…”
Dụ Thư Nghiêu lấy khăn giấy lau mắt.
Rồi bất ngờ bật cười.
mắt vẫn đỏ hoe.
anh đang cười.
“Bây giờ chẳng có rồi sao?”
Anh nhìn Dụ .
“Không có thêm một người anh.”
anh xoa nhẹ lên đầu Đoàn Đoàn.
“Còn có thêm một cô cháu gái nữa.”
Đoàn Đoàn đang nhai tôm phồng má, líu ríu nói:
“Chú!”
“Bóc cho cháu thêm một con nữa!”
Tiếng “chú” vừa vang lên.
Nước mắt Dụ Thư Nghiêu lại rơi xuống.
khóe môi anh vẫn cong lên.
Tôi nhìn người khóc đến nghiêng ngả.
Lặng lẽ kéo đĩa khoai tây chiên trước Đoàn Đoàn về phía .
Chấm thêm chút tương cà.
Hôm nay kích thích quá rồi.
bồi bổ mới được.