Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/903cML9qGL

Nước Giặt TopGia 3in1 Hương Huyền Diệu Dịu Nhẹ Làm Sạch Vết Bẩn, Lưu Hương 72h, Túi 2L
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
“Bố mẹ của tôi từ nhỏ đã rằng, họ đón tôi từ cô nhi viện về khi tôi mới ba tháng tuổi.”
Anh mở tờ giấy đã ố vàng ra.
Đó giấy chứng nhận nhận .
Con dấu trên đó đã mờ đi, ngày tháng vẫn còn rất rõ.
Ngày 15 tháng 4 năm 1994.
nhận : Dụ Chính Đức, Vương Ngọc Phân.
được nhận : trai, khoảng cuối tháng 1 năm 1994.
Nguồn gốc: Viện phúc lợi xã hội huyện An, tỉnh Nam.
Sắc mặt Dụ Cảnh Nhiên tức thay đổi.
Thay đổi hoàn toàn.
“Huyện An, tỉnh Nam…”
Giọng anh như bật ra từ kẽ răng.
“Nhà tôi… cũng ở huyện An.”
Văn phòng rơi vào im rất lâu.
Chỉ còn điều hòa chạy đều đều.
Đoàn Đoàn hoàn toàn không biết lớn xảy ra gì, nằm úp trên sô pha ngủ gà ngủ gật.
Cuối , Dụ Thư Nghiêu trước.
“Anh có thể…”
Anh dừng lại một chút.
“Liên lạc với mẹ anh được không?”
“Anh muốn gì?”
Dụ Thư Nghiêu nhìn thẳng vào anh.
Trong mắt giống hệt Dụ Cảnh Nhiên , mơ hồ hiện một tầng hơi nước.
“ bà …”
“Có phải năm đó…”
“Bà đã hai đứa con trai hay không.”
Dụ Cảnh Nhiên đứng yên tại chỗ, hơi thở dồn dập.
Anh lấy điện thoại ra.
tay run đến gần như không cầm chắc được.
Mở khóa màn hình.
Tìm số lưu tên “Mẹ”.
Rồi bấm gọi.
Tút…
Tút…
Tút…
“Alo? Cảnh Nhiên à, sao giờ này lại gọi điện thế con…”
“Mẹ.”
Giọng Dụ Cảnh Nhiên run rẩy.
“Con mẹ một .”
“Mẹ phải thật với con.”
“ gì vậy con?”
“Năm đó…”
“Lúc mẹ con…”
Anh hít sâu một hơi.
“Có phải…”
“Còn một đứa nữa không?”
dây bên kia tức rơi vào im .
Sự im kéo đến đáng sợ.
đến tay Dụ Cảnh Nhiên run dữ dội.
đến Dụ Thư Nghiêu siết chặt lòng tay đến bật cả vết đỏ.
đến trái tim tôi như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực.
Rồi ở dây bên kia, vang nức nở bị cố gắng kìm nén.
“Cảnh Nhiên…”
“Sao tự nhiên con lại này…”
Không phải phủ nhận.
Mà …
“Sao tự nhiên con lại này.”
Hốc mắt Dụ Cảnh Nhiên đỏ bừng.
“Mẹ…”
“Mẹ cho con biết đi.”
“Có phải không?”
nức nở ở dây bên kia dần biến thành khóc.
“Phải…”
“Năm đó… nhà mình nghèo quá…”
“Bố con thất nghiệp, mẹ lại vừa xong…”
“ … thật sự không nổi…”
“Bố con… ông …”
“Ông đã đem đứa thứ hai đến cô nhi viện…”
“Mẹ cả đời này…”
“Đều cảm thấy có lỗi với đứa đó…”
“Cả đời…”
Nước mắt lẽ chảy xuống gương mặt Dụ Cảnh Nhiên.
Anh không gì.
Chỉ cầm điện thoại.
Rồi chậm rãi quay lại.
Nhìn về phía Dụ Thư Nghiêu.
Dụ Thư Nghiêu đứng phía sau làm việc.
Cắn chặt môi đến trắng bệch.
mắt đã đỏ hoe từ lúc nào.
Dụ Thư Nghiêu không khóc.
tay anh siết chặt tờ giấy chứng nhận nhận đến các đốt tay trắng bệch.
Trong văn phòng, từ Hứa Khả, lão Triệu bảo vệ cho tới đám đồng nghiệp thập thò ngoài cửa, không một dám .
Đoàn Đoàn nằm trên sô pha trở mình, mơ màng lẩm bẩm:
“Ba ơi… đừng khóc…”
Không biết con gọi .
hai đàn ông…
Hai anh em năm, tháng, ngày , sở hữu một gương mặt, xa cách nhau ba mươi mốt năm…
Lại đồng thời quay nhìn về phía con .
7
Mọi xảy ra sau đó nhanh hơn bất kỳ tưởng tượng.
Dụ Thư Nghiêu tức yêu cầu Hứa Khả liên hệ với trung tâm giám định ADN tốt nhất thành phố.
Hai sau.
Dụ Cảnh Nhiên và Dụ Thư Nghiêu trên dãy ngoài hành lang trung tâm xét nghiệm, chờ kết quả đối chiếu.
Tôi ôm Đoàn Đoàn ở hàng đối diện.
Giữa hai đàn ông một chiếc trống.
Không mở miệng lấy một câu.
Con dao phay đã được Dụ Cảnh Nhiên cất đi.
Anh nhét nó vào chiếc túi vải đặt dưới chân, chỉ còn phần cán dao lộ ra bên ngoài.
Cô y tá đi ngang qua, vừa nhìn thấy cán dao liền biến sắc.
“Ờm… thưa anh, có cần em giữ giúp không…”
“Không cần.”
Dụ Cảnh Nhiên đáp lại bằng vẻ mặt vô cảm.
Cô y tá tức cười gượng rồi chuồn mất.
Hiếm khi thấy Dụ Thư Nghiêu yên mà không đụng tới điện thoại.
Anh chỉ lẽ nhìn tay mình.
Những tay thon , móng được cắt tỉa gọn gàng.
Sau đó, anh nghiêng nhìn sang tay của Dụ Cảnh Nhiên.
Tay Dụ Cảnh Nhiên lớn hơn một chút.
Móng tay cắt rất ngắn.
Giữa cái và trỏ có những vết chai do làm việc nhà.
hình dáng tay…
Lại giống nhau.
Vị trí các khớp xương, độ cong khi co tay, tất cả đều giống hệt.
Dụ Thư Nghiêu nhanh chóng dời mắt đi.
tôi đã nhìn thấy.
Khóe môi anh khẽ mím lại.
Đó không phải đau buồn.
Mà cố gắng kìm nén những cảm xúc dâng trào.
Đúng lúc , Đoàn Đoàn tỉnh dậy.
Con dụi mắt, ngáp một cái.
Vừa nhìn thấy Dụ Thư Nghiêu và Dụ Cảnh Nhiên cạnh nhau…
Hai mắt tức sáng .
Con tụt khỏi đùi tôi, lon ton chạy tới.
Rồi phịch một cái xuống chiếc trống ở giữa.
Tay trái nắm lấy tay Dụ Cảnh Nhiên.
Tay phải nắm lấy tay Dụ Thư Nghiêu.