Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/2Vq8cJEg1g

Gậy chụp ảnh 4 chân Tripod điện thoại livestream, quay phim, chụp ảnh kéo dài 180cm, có remote

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 9

Ngửa khuôn nhỏ xíu lên, nở nụ để lộ hai chiếc răng cửa bị khuyết.

“Hai cùng dẫn con đi chơi!”

“Vui quá!”

Dụ Cảnh Nhiên không lên tiếng.

Chỉ lặng lẽ siết chặt tay con .

Dụ Thư Nghiêu cũng không nói gì.

bàn tay lớn anh đã nhẹ nhàng bao lấy bàn tay nhỏ xíu kia.

ở hàng ghế đối diện, khung cảnh ấy…

Tôi bỗng cảm sống mũi cay cay.

tôi cũng không vì sao.

Chỉ cảm

Thế giới này khi tuy hoang thật đấy.

dường như mọi chuyện đều đã an bài từ trước.

Bốn giờ mười bảy phút chiều.

Kết quả định đã có.

Bác sĩ cầm báo cáo bước với vẻ nghiêm túc.

“Anh Dụ Cảnh Nhiên, anh Dụ Thư Nghiêu.”

“Kết quả …”

Ông mở tờ báo cáo.

“Độ tương đồng ADN hai anh đạt 99,97%.”

“Xác nhận là quan hệ anh em sinh cùng trứng.”

Cơ thể Dụ Cảnh Nhiên khẽ lảo đảo.

Dụ Thư Nghiêu siết chặt tay vịn ghế, các khớp ngón tay phát tiếng “rắc” khe khẽ.

“Nói cách khác…”

“Hai anh là anh em ruột.”

Bác sĩ gấp lại tờ báo cáo.

Dụ Cảnh Nhiên im lặng rất lâu.

Khoảng mười giây sau, anh quay đầu Dụ Thư Nghiêu.

Dụ Thư Nghiêu cũng lại anh.

Hai giống hệt nhau.

Cùng đỏ hoe.

Cùng rơi .

Dụ Cảnh Nhiên là người lên tiếng trước.

Giọng anh khàn đặc.

…”

“Anh không định cướp vợ tôi đấy chứ?”

Dụ Thư Nghiêu:

“…??”

Anh bị câu nói ấy chọc đến mức vừa buồn vừa bất lực.

chưa khô, giọng nói đã run lên.

“Đến này rồi…”

anh vẫn nghĩ đến chuyện đó sao?”

“Xin lỗi…”

Dụ Cảnh Nhiên sụt sịt mũi.

“Hôm nay tôi vác cả dao tới dọa anh.”

Dụ Thư Nghiêu hít sâu một hơi.

Rồi đột ngột vươn tay kéo Dụ Cảnh Nhiên vào lòng.

Cái ôm rất chặt.

Rất mạnh.

Dụ Cảnh Nhiên ban đầu cứng người lại, rất nhanh sau đó cũng vòng tay ôm lấy anh.

Hai người đàn ông mươi mốt tuổi, đứng giữa hành lang trung tâm xét nghiệm ADN, ôm nhau khóc nức nở.

Đoàn Đoàn đứng cạnh, ngơ ngác chẳng chuyện gì.

Con kéo kéo vạt áo tôi, nhỏ giọng hỏi:

“Mẹ ơi, sao hai lại khóc ạ?”

Tôi xổm xuống, bế con lên.

“Bởi vì họ tìm nhau rồi.”

“Trước đây họ bị lạc hả mẹ?”

“Ừ.”

“Lạc nhau suốt mươi mốt năm.”

Đoàn Đoàn nghe thì vẻ , cũng chẳng biết thật sự bao nhiêu.

Con vươn hai bàn tay nhỏ xíu , lần lượt lau Dụ Cảnh Nhiên và Dụ Thư Nghiêu.

“Đừng khóc nữa!”

“Đoàn Đoàn đã tìm cả hai người rồi!”

“Đoàn Đoàn là giỏi nhất!”

Hai người đàn ông cùng bị con chọc bật .

Vừa vừa rơi .

Tôi đứng cạnh, lặng lẽ thở phào một hơi dài.

Tốt rồi.

lầm từ trên trời rơi xuống này cùng cũng làm sáng tỏ.

Tôi không ngoại tình.

Tôi không cắm sừng chồng.

Lý do vì sao con gái tôi lại giống Tổng đốc đến , cùng cũng đã có đáp án.

Bởi vì Tổng đốc…

là em trai ruột chồng tôi.

Đoàn Đoàn giống chú mình thì có gì lạ đâu.

Gen di truyền bày rõ ràng như .

Mạnh Nhiễm tôi, thanh thanh bạch bạch, , chẳng sợ bất cứ cuộc kiểm tra nào.

Tôi ngẩng đầu lên trần nhà, thở hắt một hơi.

cùng…

cùng cũng có thể—

Đúng ấy, Dụ Cảnh Nhiên đột nhiên ngẩng đầu lên khỏi vòng tay Dụ Thư Nghiêu.

đỏ hoe thẳng về phía tôi.

“Mạnh Nhiễm.”

“Có ! Chồng ơi!”

“Tuy lầm đã giải thích rõ.”

“Vâng vâng vâng!”

ban nãy…”

em để con gái trên đùi người đàn ông khác, gọi cậu ta là …”

Giọng anh dịu đi hẳn.

ánh thì không.

“Có phải em đã không?”

“Em không…”

“Trong đoạn video Hứa Khả gửi anh, khóe miệng em nhếch lên rồi.”

“Đó là co giật!”

“Em căng thẳng quá nên co giật cơ thôi!”

“Con dao phay vẫn ở trong túi đấy.”

“Chồng ơi, em thật sự không !”

Tôi lại ngước lên trần nhà một lần nữa.

rồi.

Mức độ nguy hiểm cùng cũng đã giảm xuống.

Từ “chết lâm sàng về xã hội” hạ xuống thành “ăn đòn về gia đình”.

Có tiến bộ rồi.

Như cũng coi như là tiến bộ.

8

Tối hôm đó, mẹ chồng tôi, bà Trần Tú Lan, đã bắt chuyến tàu cao tốc sớm nhất để tới đây.

Dụ Thư Nghiêu đặt một phòng VIP tại nhà hàng cao cấp nằm ngay dưới tầng công ty.

Lấy danh nghĩa:

“Bữa cơm gia đình.”

Tôi bàn ăn cả người cứng đờ.

trái là chồng tôi.

phải là sếp tôi.

Hai người lại là anh em sinh .

Một người là chồng.

Một người là em chồng.

em chồng tôi lại là Tổng đốc một tập đoàn niêm yết.

Trong khi tôi chỉ là một nhân viên bình thường phòng Kế hoạch.

Rốt cuộc tôi nên gọi anh ấy là “Sếp Dụ”…

Hay là “em chồng”?

Chỉ riêng vấn đề này thôi cũng đủ khiến tôi đau đầu suốt cả buổi chiều.

Đoàn Đoàn thì hoàn toàn khác.

Con chẳng có chút áp lực nào.

cạnh Dụ Thư Nghiêu, sai anh bóc tôm mình.

Dụ Thư Nghiêu.

Tổng đốc Dụ.

Một tinh anh thương trường.

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.