Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/8AUVMfhWsx

Thùng 30 gói giấy ăn rút Topgia 3 màu cao cấp 4 lớp dày dặn, mềm mịn, thùng 16/36/40/46/10 gói

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 4

Phụ hoàng không thèm liếc bà ta một cái, chỉ cúi đầu nhìn ta, nhẹ nhàng phủi lớp bụi trên người ta, xoa xoa đầu gối bị đập đau của ta, điệu vô dịu dàng.

“A Hà, đừng sợ, có cha đây.”

Nói xong, ngài mới từ từ ngước mắt, nhìn Quý phi đang quỳ dưới đất, nói lạnh lùng không chút nhiệt độ.

“Con gái của trẫm mà ngươi cũng đánh? Quý phi to gan mật đến mức độ sao?”

Quý phi quỳ rạp dưới đất, cả người phát run.

“Bệ hạ thứ tội, thiếp biết tội , thiếp không nữa…”

Ta rụt trong ngực phụ hoàng, len lén nhìn bà ta.

Bà ta cúi đầu, người khác không thấy, nhưng ta ngửi rất rõ ràng, thối trên người bà ta càng nồng nặc hơn.

Quý phi có vẻ oan ức lắm, hốc mắt rưng rưng lệ.

“Vì sao nhiều hoàng thượng không triệu kiến thiếp? thiếp làm sai chỗ nào? Bệ hạ kia thương yêu thiếp nhất mà…”

Ta thò đầu ra khỏi ngực phụ hoàng, nhăn chiếc mũi , vô nghiêm túc nói:

“Ngươi thối quá, cha không thích người thối, cha thích người thơm cơ. Ta và đều rất thơm.”

Quý phi ngớ người, ngây phỗng ngay tại chỗ.

Phụ hoàng khẽ bật cười, hàn ý nơi đáy mắt tan đi vài phần, nhìn Quý phi nói:

“Ngươi nghe thấy chứ?”

Nói xong, phụ hoàng không thèm đoái hoài gì tới bà ta nữa, ôm ta đi thẳng về phía , bỏ lại đằng là tiếng khóc sụp đổ của Quý phi.

Ta ngoái đầu nhìn Quý phi thối hoắc, thấy bà ta cúi xuống ngửi đi ngửi lại trên người mình, bắt cung nhân bên cạnh ngửi giúp, khuôn mặt ngập tràn vẻ không thể tin nổi.

Ta không nhịn được rúc vào ngực phụ hoàng cười khúc khích.

Phụ hoàng cúi đầu nhìn ta, trên người lại nhạt thêm một chút.

**9**

Bây giờ ta là vị tiểu công chúa oai phong lẫm liệt nhất trong cung, cả cái hoàng cung ai cũng biết.

Đến cả tam tỷ tỷ xưa đẩy ta xuống nước giờ thấy ta cũng phải đi đường vòng.

Ta có thể vào ngự thư phòng mà không cần thông báo, đến cả Thái tử ca ca cũng không có được đãi ngộ vậy.

Trong lòng ta vẫn luôn canh cánh một chuyện .

Đó là phải nhanh chóng đuổi hết trên người phụ hoàng đi, để ngài nào cũng ngào, miệng cười tươi rói.

Vì thế nào ta cũng bám , bắt chưng bằng được một lồng bánh đầy ắp.

Hương thơm ngào quyện , dẻo thơm, là phương thuốc giải hữu hiệu nhất mà ta có thể nghĩ ra.

Chỉ cần cha nào cũng ăn đồ , nhất định ngài sẽ dần dần trở nên ngào.

Hôm nay ta ôm hộp thức ăn âm ấm, chân sáo nhảy nhót đi tìm ngài, trong lòng vui sướng vô .

đi được nửa đường, một cung nữ lạ mặt đột nhiên bước ra chắn mặt ta.

Cô ta chưa mở miệng, một hôi thối âm lãnh xộc thẳng vào mũi ta.

“Tiểu công chúa, nô tỳ phụng mệnh đến kiểm điểm tâm.”

Ta nắm chặt hộp đồ ăn, lùi lại một bước.

Không đúng!

nay ta đưa đồ ăn phụ hoàng, người kiểm đều là thái giám bá bá, vị tỷ tỷ ta chưa từng gặp bao giờ.

Cô ta thối đến mức khiến người ta khó chịu, chắc chắn là người xấu.

Cô ta giật hộp đồ ăn của ta, kiểm xong xuôi mới trả lại.

Suốt dọc đường đó, ta ỉu xìu, trong ngực bí bách khó chịu.

Cô ta thối vậy, chạm vào bánh của ta, lỡ bánh cũng biến thành thối, cha ăn vào có bị trở lại không?

Vậy những nỗ lực kia của ta chẳng phải đều đổ sông đổ bể sao.

đẩy cửa ngự thư phòng bước vào, phụ hoàng nhìn thấy ta. Ngài đối mặt với mấy vị đại bên cạnh, vẻ mặt đầy kiêu ngạo, điệu ngập tràn sự cưng chiều.

“Nhìn kìa, chiếc bánh của trẫm đến .”

Nghe lời phụ hoàng, mấy vị bá bá mặc áo bào tím vội vàng chắp tay cáo lui, không ở lại thêm.

Thấy ta xách hộp đồ ăn bước tới, ngài lập tức đặt bút xuống, đưa tay ôm bổng ta đặt lên đùi, để ta ngồi trên đầu gối ngài, bàn tay to xoa nhẹ tóc ta.

Ngài định mở nắp bánh nếm thử.

Ta hoảng hốt ấn chặt tay ngài lại, tiếng nói:

“Không được ăn!”

Thấy mặt mũi ta nhăn nhó, ngài khựng tay lại.

“Vì sao?”

Ta ghé vào tai ngài, bằng chất trẻ con mềm mại nhưng vô trịnh trọng:

“Cha, nãy trên đường có một cung nữ chặn ta lại đòi kiểm bánh. Ta không quen cô ta, nay toàn là thái giám bá bá kiểm thôi, cô ta là người xấu đó.”

“Ta sợ bánh bị cô ta chạm vào, cha ăn sẽ bị , sẽ khó chịu trong người.”

Lời dứt, vẻ ôn hòa trên mặt phụ hoàng lập tức tan biến.

Hơi nhàn nhạt quanh người ngài ngưng tụ thành một luồng khí lạnh lẽo khó phát hiện, nhiệt độ trong ngự thư phòng dường cũng giảm đi vài phần.

Ngài ôm ta chặt hơn, dùng vạt áo rộng bọc kín ta, rất , chỉ đủ hai người chúng ta nghe thấy:

“A Hà ngoan, chuyện là bí mật của hai chúng ta, không được nói bất kỳ ai, kể cả , biết chưa?”

, con vẫn mỗi mang bánh làm đến cha.”

“Nếu có ai cản con lại đòi kiểm , con để người đó kiểm, đừng nói với người khác, có được không?”

Ta nghiêng đầu, cái hiểu cái không, nhưng vẫn dùng sức gật đầu.

“Vâng, A Hà biết , A Hà sẽ giữ bí mật.”

Cha bảo ta đưa thì ta đưa, chỉ cần có thể giúp ngài trở nên ngào, chuyện gì ta cũng nguyện ý làm.

**10**

Một tháng , tin tức phụ hoàng bệnh nặng nguy kịch truyền khắp hoàng thành.

Ta quỳ bên giường phụ hoàng, bàn tay bé nắm chặt tay ngài, nước mắt lã chã tuôn rơi.

Ta không khóc vì sợ ồn ào đến ngài, chỉ sụt sùi nấc nhẹ, hai vai run lên từng hồi.

Phi tần, thái y quỳ rạp kín cả cung điện, đến thở cũng không thở mạnh.

Trong điện tĩnh lặng đến mức chỉ nghe thấy tiếng hít thở dồn nén của mọi người và tiếng khóc thút thít của ta.

Chưa đầy nửa canh giờ , tiếng la hét chém giết vang trời truyền tới từ ngoài điện.

Là Nhị hoàng tử dẫn người đến.

Hắn ta là con trai của Quý phi.

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.