Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/1qaRp3j2WQ

Gối ngủ Mochi băng lạnh EMA 50x70cm, ruột gối nằm lông vũ Microfiber vỏ băng lạnh siêu mát

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 2

Sau đó lập tức cất đi.

Đó là duy tôi thấy anh nâng niu món đồ này.

Thì ra anh còn nhớ.

Tôi cầm hộp đi ra ngoài.

cửa.

Đưa thẳng anh.

“Cầm đi.”

Cố Vĩ nhận .

Nhưng không rời đi ngay.

Anh đứng đó.

Giống như còn muốn gì đó.

Một lúc sau tiếng:

“Em định đi đâu?”

Tôi bật cười.

quan đến anh sao?”

Bàn tay anh siết chặt hộp.

“Trần Hiểu.”

Anh gọi tên tôi.

Đó là đầu tiên trong ngày hôm nay anh gọi tên tôi bằng giọng điệu như vậy.

Không lạnh nhạt.

Cũng không xa .

Nhưng tôi chẳng còn muốn phân biệt .

hôm nay trở đi.”

“Tôi đi đâu, sống thế nào, gặp ai.”

“Đều không quan đến anh.”

Tôi nhìn thẳng vào anh.

“Anh quên rồi sao?”

“Chính anh giữ tôi lại cũng chẳng có ích lợi gì.”

Gương Cố Vĩ thoáng cứng lại.

Trong anh hiện thứ cảm xúc gì đó rất nhanh.

Nhanh đến mức tôi không kịp nhìn rõ.

Một giây sau.

biến mất.

“Anh xin lỗi.”

Tôi sững người.

Đây là câu xin lỗi đầu tiên tôi nhận được anh sau ba năm hôn nhân.

Nhưng cũng là câu vô nghĩa .

Tôi khẽ cười.

“Không cần.”

“Cố Vĩ.”

“Muộn rồi.”

Không khí rơi vào yên lặng.

Gió đêm thổi qua hành lang.

Mang theo hơi lạnh đầu đông.

anh trong túi áo ra một tấm thẻ ngân .

“Trong này có một khoản tiền.”

“Coi như bù đắp em.”

Tôi nhìn tấm thẻ.

Đột nhiên cảm thấy rất buồn cười.

Ba năm hôn nhân.

Năm năm yêu đương.

lại được định giá bằng một tấm thẻ ngân .

“Không cần.”

Tôi .

“Cầm đi.”

Anh kiên trì.

“Tôi không muốn nợ em.”

Tôi ngẩng đầu nhìn anh.

“Anh không nợ tôi.”

“Anh chỉ không yêu tôi mà thôi.”

Sắc Cố Vĩ bỗng tái đi.

Tôi không anh cơ hội tiếp.

Nhận tấm thẻ.

Rồi ngay trước anh.

Ném thẳng vào thùng rác bên cạnh cửa.

Cạch.

Âm thanh rất nhỏ.

Nhưng lại khiến cả hai khựng lại.

Tôi nhìn anh.

“Thế này được chưa?”

“Sau này chúng ta không ai nợ ai .”

Một lúc rất .

Cố Vĩ không gì.

Anh chỉ nhìn tôi.

Nhìn rất .

đến mức tôi bắt đầu cảm thấy khó chịu.

.

Anh gật đầu.

“Được.”

Anh xoay người.

Từng bước đi về phía thang máy.

Không quay đầu lại.

Tôi cũng đóng cửa.

Căn hộ một trở về yên tĩnh.

Tôi tựa lưng vào cửa.

Nghe tiếng thang máy vận hành.

Nghe tiếng bước chân xa dần.

đến hoàn toàn biến mất.

Tôi biết.

này thật sự kết thúc rồi.

Không còn gì .

Đêm đó.

Tôi không ngủ.

Tôi thu dọn toàn bộ đồ đạc.

Quần áo.

Giấy tờ.

Ảnh chụp.

Tất cả thứ quan đến cuộc hôn nhân này đều bị tôi bỏ vào thùng giấy.

Tấm ảnh cưới treo trên tường bị tháo xuống.

Khung kính vô tình rơi vỡ.

Mảnh thủy tinh sắc nhọn cắt vào ngón tay.

Máu chảy ra.

Tôi lại chẳng cảm thấy đau.

Rạng ba giờ.

Tôi kéo vali ra khỏi căn nhà sống suốt ba năm.

Không quay đầu nhìn lại nào.

taxi chạy xuyên qua con phố quen thuộc.

Ngoài cửa sổ.

Thành phố đèn.

Nhưng hôm nay.

Nơi này không còn là nhà của tôi .

tới sân bay.

Bầu trời vừa hửng .

Tôi đổi vé sang chuyến bay sớm .

Đi đâu cũng được.

Chỉ cần rời khỏi nơi này.

Ngồi trong phòng chờ.

Tôi điện thoại.

Màn hình hiện loạt tin tức quan tới đám cưới của Cố Vĩ.

Tôi định tắt đi.

Nhưng ngay lúc đó.

Một dòng tin bất ngờ xuất hiện.

“Cố thị tập đoàn hủy toàn bộ lịch trình công khai của Chủ tịch Cố Vĩ trong ba tháng tới.”

Tôi khựng lại.

Ba tháng?

Cố Vĩ là người nổi tiếng cuồng công việc.

Ba năm kết hôn.

Ngay cả lúc sốt bốn mươi độ anh cũng đi họp.

Người như vậy.

Sao có thể đột nhiên biến mất khỏi toàn bộ hoạt động kinh doanh suốt ba tháng?

Tôi nhíu mày.

Trong lòng thoáng hiện một cảm giác kỳ lạ.

Nhưng rất nhanh lại tự giễu cười.

quan gì tới tôi đâu?

Anh kết hôn rồi.

Có lẽ chỉ muốn đưa vợ đi nghỉ dưỡng mà thôi.

Tôi khóa màn hình điện thoại.

Đúng lúc ấy.

Thông báo máy bay vang trong đại sảnh.

Tôi kéo vali đứng dậy.

Không biết rằng.

Ở một góc khác của sân bay.

Một xe màu đen đang lặng lẽ đỗ bên ngoài.

Sau lớp kính tối màu.

Có người ngồi đó.

Ánh dõi theo bóng lưng tôi lúc bước vào sân bay đến hoàn toàn biến mất.

Rất sau.

Người đàn ông khẽ nhắm lại.

Bàn tay đặt trên đầu gối chậm rãi siết chặt.

Trong lòng bàn tay.

Là một tờ giấy chẩn đoán bị vò nhăn.

Trên đó chỉ có một dòng kết luận.

“Bệnh cơ tim di truyền giai đoạn .”

3

Máy bay hạ cánh lúc chín giờ .

Tôi kéo vali bước ra khỏi sân bay.

Hơi gió mang theo vị mặn của ập tới.

Thành phố này không lớn.

Nhưng rất sạch sẽ.

dừa kéo dài dọc ven đường.

Xa xa là xanh thẳm nối liền với chân trời.

Tôi đứng bên đường rất .

Bỗng nhiên cảm thấy nhẹ nhõm.

Suốt tám năm qua.

Tôi luôn sống xoay quanh Cố Vĩ.

Yêu anh.

anh.

Chờ anh.

Rồi lại thất vọng vì anh.

Cuộc đời tôi giống như một đồng hồ chỉ có một kim.

Mà kim ấy luôn hướng về anh.

Bây giờ.

đồng hồ đó cũng ngừng lại.

Tôi thuê một căn hộ nhỏ gần .

Không lớn.

Chỉ hơn năm mươi mét vuông.

Nhưng có một ban công ngập nắng.

Buổi cửa ra là có thể nhìn thấy sóng .

Buổi tối còn nghe được tiếng gió.

Ngày đầu tiên dọn vào.

Tôi ngủ một giấc chiều đến hôm sau.

Không mơ thấy gì.

Không giật mình tỉnh giấc.

Không chờ điện thoại của ai.

.

Ánh trời đang phủ đầy căn phòng.

Tôi nhìn đồng hồ.

hơn mười giờ.

đầu tiên sau rất nhiều năm.

Tôi ngủ ngon đến như vậy.

Có lẽ.

Con người chỉ rời xa điều khiến mình đau khổ biết hóa ra bình yên đáng quý đến nhường nào.

Một tuần sau.

Tôi tìm được bằng.

Là một cửa nhỏ nằm trên con phố ven .

Trước đây bán đồ lưu niệm.

Vừa sang nhượng.

Tôi dùng phần tiền chia tài sản sau ly hôn để thuê lại.

một tiệm hoa.

Tên tiệm là:

“Gặp Nắng.”

Ngày khai trương.

Chỉ có hai vị khách.

Một bà cụ mua một bó cẩm chướng.

Một cô gái trẻ mua một cành hồng trắng.

Tổng doanh thu không tới một trăm tệ.

Nhưng tôi vui vẻ đóng cửa.

Ít .

Đây là thứ thuộc về riêng tôi.

Không phải tài sản của Cố Vĩ.

Không phải quà tặng của mẹ chồng.

Không phải cuộc hôn nhân được xây dựng bằng sự nhẫn nhịn.

Mà là cuộc sống của chính tôi.

Thời gian cứ thế trôi qua.

Tôi học cắm hoa.

Học pha cà phê.

Học sửa bóng đèn.

Học tự mình khiêng chậu cây lớn.

Thỉnh thoảng.

Tôi nhớ tới Cố Vĩ.

Nhưng cảm giác đau đớn ngày càng nhạt dần.

Giống như một vết thương đóng vảy.

còn đó.

Nhưng không còn chảy máu .

Ba tháng sau.

Tôi nhận được tin nhắn người bạn thân duy còn lạc.

“Cậu có biết không?”

“Bạch Nguyệt sinh rồi.”

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.