Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/5VTkBkIxLO

Quần jeans trắng dài basic ống rộng phong cách đơn giản #6222 HAVANA QJ277
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
Ta bán tín bán nghi, hỏi thêm mấy câu, người nọ đáp trôi chảy không hề mắc lỗi.
Ta mượn cớ thay y phục, tiện tay giấu một thanh đoản đao trong người rồi cung nữ nọ, lối nhỏ lặng lẽ rời cung.
Màn đêm thâm trầm tĩnh lặng, xa xa chỉ nghe được tiếng bước chân tuần tra của cấm vệ quân.
Không ngờ nàng ta còn biết cả mật đạo trong cung. Khi rời mật đạo, nàng thở phào nhẹ nhõm, giọng đầy vui mừng:
“ đây là ra hoàng cung rồi, nương nương yên tâm thôi!”
Nàng đưa tay ra, ý bảo ta tiến lên.
Ta nắm chặt chuôi đoản đao, trong lòng vừa mừng vừa sợ.
lẽ lại dễ dàng thoát ra như sao?
Giây tiếp ,
“Vút—!”
Tiếng mũi tên sắc nhọn cắm sâu vào thân thể vang lên rõ rệt bên tai, chất lỏng ấm nóng tanh nồng rơi xuống đất.
Ta sợ hãi muốn nôn khan.
Ánh đuốc sáng bừng lên, Tiêu Thành Cảnh bước ra bóng tối, trong tay đang cầm cây cung. Ánh mắt lạnh lẽo của hắn từ trên người cung nữ đang hấp hối chuyển dần lên người ta, khiến ta không rét mà run.
18
Ta lại một nữa bị cấm túc.
qua này Tiêu Thành Cảnh có vẻ thật đã nổi giận. Chắc hắn cũng không ngờ ta lại đột nhiên có ý định bỏ trốn, này liền triệt để phòng bị nghiêm ngặt đối ta.
Thủ vệ ngoài Phượng Nghi cung lập tức tăng lên gấp ba .
Hắn không bạc đãi ta, ăn mặc chu cấp đầy đủ, chỉ là thái độ đối ta càng ngày càng lạnh nhạt.
Trước đây ta thai nghén không muốn ăn uống, hắn còn dịu dàng ôn nhu dỗ dành ta ăn, còn gọi ta là “Khanh Khanh”. Nay từ sau khi ta trốn cung bị bắt trở , mỗi ngày hắn chỉ lạnh băng một câu: “ Như Ý, dùng bữa.” Ngày ba mắng chửi ngự trù là phế vật.
Hắn mắng người thật hung dữ, ta nghe vài liền cảm thấy may mắn mình đang thai, bằng không chắc chắn đã bị hắn mắng đầu rồi.
Chỉ tội Tiểu Đào, bị việc hôm ấy dọa sợ không nhẹ, liên tiếp mấy ngày không dám ngủ ngon giấc.
“Nương nương, nếu một ngày hoàng thượng thực hạ thủ ta thì làm sao bây giờ?” Tiểu Đào mặt mày xanh xao, vẻ mặt bi thương sầu thảm.
Ta uống hết bát thuốc an thai, rũ mi mắt trầm ngâm hồi , chậm rãi đáp lời:
“Nữ rốt cuộc có phải là người do ta phái hay không chưa thể xác định rõ. chắc chắn Tiêu Thành Cảnh sẽ không xuống tay hài trong bụng ta đâu.”
Tiểu Đào vẻ mặt ngơ ngác không hiểu.
Ta nhẹ nhàng đặt tay lên bụng, khóe môi hơi cong lên:
“Thứ hoàng thượng kiêng kỵ chính là ta và binh quyền trong tay ông ấy.”
Đêm hôm đó, ta không ngủ được.
Phụ nữ có thai tâm tình vốn đã không ổn định, ta mở mắt nằm một hồi, ôm bụng khóc lớn thảm thiết:
“Tiêu Thành Cảnh đáng chết! Rõ ràng là muốn bức mẫu ta rồi!”
“Con ơi là con, sao lại đầu thai vào bụng ta làm gì! con là đồ bất lương, trong lòng chỉ có nữ nhân họ Tống , nhìn ta phiền mắt, chỉ sợ không sẽ tìm cách hại chết mẹ con ta thôi!”
Ta một bên vừa gào khóc thê lương, giả ý trong lòng cũng có mấy phần thật thương cảm.
Ngay lúc ấy, phía sau đột nhiên vang lên một giọng nói âm u lạnh lẽo khiến người run sợ:
“Nàng ngày ngày nói con của trẫm những lời xui xẻo thế này đấy à?”
Ta quay đầu nhìn, thấy Tiêu Thành Cảnh sắc mặt âm u, đôi mắt đỏ lên vì tức giận.
19
Tháng thứ năm ta thai, tin tức ta bị thổ phỉ ở Sơn sát hại truyền kinh.
Ta nghe tin tức xong trực tiếp ngất xỉu. Lý Tĩnh Thư biết tin vội vã chạy , luôn túc trực ở bên cạnh ta.
Nàng bụng đã lớn hơn ta nhiều, mà bận trước bận sau chăm sóc ta, khiến ta sợ đến nỗi quên cả chuyện thương tâm .
sau đó, Tống Linh Lung bỗng nhiên dẫn người xông thẳng vào Phượng Nghi cung.
Đội thủ vệ nghiêm ngặt ngoài cung của ta lại bị nàng dễ dàng phá tan, Tiểu Đào thì bị bịt miệng trói một bên.
Ta và Lý Tĩnh Thư ôm chặt lấy nhau, hoảng sợ không thôi.
Tống Linh Lung cao ngạo ngẩng đầu nhìn ta đầy ác ý:
“ Hạc Sơn chết rồi, Như Ý, ta sẽ khiến ngươi chết thảm hơn cả ngươi.”
Ta liếc nhìn những người đứng sau nàng.
Có cung nữ, thái giám, cả thị vệ nữa, thân hình rắn rỏi, động tác nhanh nhẹn, tay cầm kiếm đao sáng loáng, tuyệt nhiên không giống cung nhân bình thường.
“Tống Linh Lung, ngươi dẫn người vào đây như thế này, trong mắt còn có cung quy, còn có hoàng thượng không hả?”
Tống Linh Lung nghiêng đầu nhìn ta, nét bên môi càng thêm đậm, ác ý lạnh lẽo:
“ Hạc Sơn sao lại sinh ra đứa con gái ngu xuẩn như ngươi nhỉ?” Ả chỉ ta và Lý Tĩnh Thư, lạnh giọng hạ lệnh:
“Dẫn hai người này , còn lại sạch.”
“Tuân lệnh!”
20
ta bị áp giải đến một tòa đại điện.
Phía trên cao, Tiêu Thành Cảnh ngồi ngay ngắn trên ghế, bên cạnh hắn, Cố Lăng Phong dẫn mấy người hiếm hoi bảo vệ.
Trong điện đầy cung nhân tay lăm lăm binh khí, có già có trẻ, nam nữ đủ cả. Ta thậm chí nhận ra một số người quen mặt, hình như là người trong cung của ta hoặc Lý Tĩnh Thư.
Bọn họ sắc mặt nghiêm nghị, sát khí đằng đằng.
Chính giữa là một nam thân mặc cẩm y, đầu đội kim quan, tay phe phẩy chiếc quạt xếp. Khuôn mặt thường ngày luôn tươi xuân phong giờ lại lạnh băng đáng sợ.
Tống Linh Lung kiều mỵ chạy nép vào bên cạnh hắn:
“Vương gia, người ta đã rồi.”
Tiêu Thành Nghiệp dịu dàng xoa đầu nàng ta, khen ngợi vài câu, sau đó quay đầu nhìn ta, nhạt:
“Đa tạ hoàng tẩu lúc trước hiến kế, thần đệ rốt cuộc đã thuận lợi dụ dỗ được Thục phi rồi.”
Ta nghe hoảng hốt, liên tục xua tay, không dám nhìn thẳng lên phía trên Tiêu Thành Cảnh đang ngồi:
“Ta không có, ta không phải, ngươi đừng nói bậy!”
Ta lại vội vàng thêm:
“Rõ ràng là ngươi tự mình phong lưu đa tình, sao lại đổ lỗi lên đầu ta chứ!”
Tiêu Thành Nghiệp bật :
“Hoàng tẩu bao không gặp, cứ hài hước đáng yêu như .”
Ta càng dựa sát vào người Lý Tĩnh Thư, lòng càng thêm thấp thỏm.
Chuyện Tiêu Thành Cảnh đội hai cái mũ xanh rờn lên đầu, sao chuyện nào cũng kéo dính dáng lên người ta chứ? Ta là nữ nhân mà!
Lý Tĩnh Thư nhẹ nhàng vỗ lưng ta, như muốn an ủi ta đừng sợ.
Tiêu Thành Nghiệp lúc này ngẩng đầu lên, nhìn phía Tiêu Thành Cảnh đang ngồi trên cao:
“Hoàng huynh, cục diện mức này, thắng bại đã rõ ràng rồi.”
Tiêu Thành Cảnh đảo mắt nhìn quanh, vững vàng ngồi đó, điềm nhiên đáp:
“Quả nhiên phụ hoàng đã lưu lại ám vệ ngươi.”
Hoàng thất vốn có một đội ám vệ, từ xưa nằm trong tay hoàng , hành tung bí ẩn khó lường, võ công cao cường, một người địch nổi mười. đáng sợ nhất là bọn họ ẩn nấp trong cung, khó lòng tận diệt.
Một khi ám vệ rơi vào tay người khác ngoài hoàng , sẽ thành mối họa lớn trong lòng hoàng .
Tiêu Thành Nghiệp nhẹ gật đầu, mỉm lạnh lẽo:
“Phụ hoàng để lại ám vệ, qua là vì bảo vệ tính mạng ta thôi. Nếu không phải hoàng huynh nghe gièm pha, đẩy đại tướng quân vào chỗ chết, thần đệ sao dám mạo hiểm mưu phản?”
Tiêu Thành Cảnh cụp mắt xuống, thản nhiên nói:
“Trẫm đối xử ngươi đâu đến nỗi nào.”
“ ngươi mẫu phi ta!” Tiêu Thành Nghiệp kích động hẳn lên, run giọng nói:
“Ta chưa từng muốn làm hoàng , chỉ muốn cùng mẫu phi ngao du thiên hạ! Ngươi đã đăng cơ, sao còn muốn sát hại mẫu phi ta để hả giận!”
Tiêu Thành Cảnh im lặng hồi , rốt cuộc lạnh giọng mở miệng:
“Mẫu phi ngươi là do Tống Linh Lung , độc tửu là do nàng ta tự tay dâng lên.”
21.
Tiên hoàng sủng ái phi, lại hay phi từ trong lòng đã có người thương.
Nàng bị ép đưa vào cung, lòng oán hận, lợi dụng sủng ái của Tiên mà âm thầm hạ độc người.
sau, tình lang của nàng tiến cung làm thống lĩnh cấm vệ, nàng bèn cùng kẻ tư thông, thai rồi sinh hạ Tống Linh Lung.
Sinh con xong, nàng giả bộ hài nhi chết yểu để lấy lòng thương xót của Tiên , thực ra lại lén giao hài tình lang đưa ra cung nuôi dưỡng.
việc này cuối cùng bại lộ. Tiên hoàng nổi giận, chết kẻ tình lang , còn đem Tống Linh Lung vào cung, ban mẫu các nàng một ly độc tửu.
Hai mẹ con, chỉ được sống một người.
Tống Linh Lung khi ấy mới mười lăm tuổi, tuổi hoa niên tươi đẹp, làm sao chịu cam lòng chết yểu. Ả tuổi trẻ sức khỏe, trực tiếp đem độc tửu rót vào miệng phi, nhân lúc cung loạn liền bỏ trốn hoàng cung.
Tiên hoàng vốn đã bị phi đầu độc nhiều năm, sớm hấp hối, thấy tình cảnh thê thảm khi phi chết , nhất thời tức giận công tâm, một hơi không thông, cũng .
Tiêu Thành Cảnh là người đầu tiên chạy đến hiện trường, lòng dạ cực tốt bụng, an bài đôi phu thê “ân ái tình thâm” này được hợp táng cùng nhau.
Ta lặng lẽ ghé vào tai Lý Tĩnh Thư nói nhỏ:
“Trong bụng muội sẽ không phải thêm một Tống Linh Lung thứ hai đấy chứ?”
Nàng ánh mắt phức tạp liếc nhìn ta một cái, không lên tiếng.
Bên , Tống Linh Lung bị Tiêu Thành Nghiệp nhìn chằm chằm, hoảng sợ lùi sau mấy bước, sắc mặt trắng bệch:
“Vương gia, không, ca ca! Là mẫu thân tình nguyện, ta không ép bà ấy! Việc này không thể trách ta, do tiên hoàng ép buộc!”
Ả đột nhiên chuyển ánh mắt hướng ta, hung tợn nói lớn:
“ Như Ý ! Ca ca, mau các ả, vì mẫu thân báo thù!”
Tiêu Thành Nghiệp chần chừ không động, thần sắc giằng co do dự.
Tống Linh Lung cắn chặt môi, đoạt lấy thanh kiếm bên cạnh, đâm thẳng phía ta.
Ta: ?
phải quá bất lịch rồi sao?