Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/6VMnHvqdgl

Đai ngồi ô tô cho bé EMA - Đai bảo vệ an toàn cho bé, dễ sử dụng và tiện lợi
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
Tôi nhất phải khiến anh chết tâm.
Tôi không thể để anh tiếp tục vì tôi chống lại cốt truyện nữa.
Một cũng không được.
Xe dừng cổng , tôi loạng choạng đẩy cửa .
Chân mềm nhũn, suýt nữa ngã đất.
cạnh nhiên có một bàn vươn tới, vững đỡ lấy tôi.
Tôi sững người, này mới phát hiện anh ghế của taxi.
gọi xe tôi quá hoảng loạn, không chú mình chọn cả mục đi ghép xe.
“Cậu cũng học này sao?”
Nam sinh đỡ tôi hỏi.
“Ừm.”
Tôi gật đầu.
“Cậu gặp chuyện gì không vui à?”
“Không có.”
Tôi rút ra, đang rời đi, lại bị anh gọi lại.
“Cái đó… học… có thể thêm phương thức liên lạc không?”
chân tôi ngột khựng lại.
Tôi bỗng nhận ra điều gì đó, lau khô nước mắt, quay đầu hỏi anh :
“Anh thiếu gái à?”
“Hả?” Anh ngẩn người, “Cũng phải cũng không phải…”
“Vậy rốt cuộc là có phải không?”
“Phải, phải nhỉ…”
“Vậy ở nhau đi.”
“Hả?” Anh càng ngẩn ra, “Nhanh, nhanh vậy sao?”
“Anh không muốn thì thôi.”
Tôi tiếp tục đi về phía cổng .
Nam sinh đuổi theo:
“Muốn muốn, anh muốn!”
17
Cứ như vậy, tôi có trai mới.
Là một anh năm tư.
Luận văn tốt nghiệp của anh ấy viết xong, số tiết học còn lại cũng không nhiều.
Thời gian rảnh nhiều, vì vậy anh ấy luôn hẹn tôi.
tôi sóng vai đi , tôi luôn có cảm giác có người đang âm thầm nhìn mình.
Ánh mắt nặng nề, lạnh lẽo dán lên lưng tôi.
Nhưng tôi quay đầu lại, lại chẳng nhìn gì.
Hôm đó, anh lại hẹn tôi ăn cơm, nhưng hiếm đến muộn.
Khó khăn lắm mới chạy đến, cả người anh ấy đều đi khập khiễng.
“Anh sao vậy?”
“Đừng nhắc nữa.”
Anh ấy nghiến răng ngồi .
“Xui xẻo thật sự, chiếc xe đạp công cộng anh đi nhiên nổ lốp, làm anh ngã đau chết đi được.”
Tôi chủ động đi mua băng cá nhân giúp anh ấy, cũng không nghĩ nhiều.
Nhưng mấy gặp mặt sau đó, anh luôn gặp đủ loại chuyện ngoài muốn.
nguy hiểm nhất là tôi thư viện ra.
Một viên gạch nhiên rơi trên lầu .
Vừa hay đập ngay chân anh ấy, mảnh vụn bắn đầy lên người anh ấy.
“Gần đây sao anh xui xẻo thế nhỉ?”
anh phủi quần áo, còn sợ hãi.
“Có lẽ không phải xui xẻo…”
Một hai là trùng hợp, nhưng ba bốn , nếu tôi còn không nhận ra vấn đề thì mới thật sự có vấn đề.
Là Phó Tuấn .
Anh chưa chết tâm.
này tôi mới nhận ra quyết của mình ngu ngốc đến mức nào.
Phó Tuấn đối xử với tôi quá tốt, đến mức khiến tôi quên mất bản chất của anh điên cuồng đến đâu.
Anh sẽ không làm tổn thương tôi, nhưng không có nghĩa là anh sẽ không làm tổn thương người khác…
Tôi không thể tiếp tục liên lụy anh nữa.
Tôi trực tiếp đề nghị chia .
anh rõ ràng có chút chán nản, nhưng không níu kéo.
Tôi hòa vào dòng người ra thư viện, đi về phía …
Đi được xa, tôi lại nhớ ra cốc nước để quên , quay trở lại.
anh còn ở đó, chỉ là cạnh có thêm một người .
Người vỗ vai anh ấy, kiên nhẫn an ủi:
“Chia cũng tốt , tôi thật sự cảm cô em khóa dưới đó hơi khắc cậu đấy!”
Tôi im lặng một .
lấy cốc nước rồi đi ngang qua bọn họ, nhưng thôi, để hôm khác quay lại vậy.
18
Đêm đó, tôi lại mơ Phó Tuấn .
mơ là con đường nhỏ khuôn viên tôi đi qua vô số .
Anh nắm tôi, chân chậm.
Chậm đến mức như muốn đi hết cả một đêm dài.
Nhưng tôi tỉnh dậy.
Ký túc xá tối đen một mảnh, Phó Tuấn cũng không đâu.
Tôi vùi mặt vào gối, nức nở khóc một .
Sau đó lấy điện thoại ra, mở hộp thư, gửi đi đơn đăng ký mình điền xong lâu.
Đúng vậy…
Tôi quyết ra nước ngoài làm sinh viên trao đổi.
Có lẽ chỉ tôi hoàn toàn biến mất khỏi thế giới của anh, anh mới có thể thật sự chết tâm.
Sau đó sống cuộc đời rực rỡ vốn thuộc về nam chính của anh.
Đơn đăng ký của tôi nhanh được xét duyệt thông qua.
Ngay hôm sau, nhà gửi thông báo, bảo tôi mau chóng đến tòa nhà hành chính bổ sung tài liệu.
Tôi mang theo tập hồ sơ chuẩn bị sẵn lâu đi đến đó.
Thế nhưng muốn đến tòa nhà hành chính phải đi qua một hồ nhân tạo.
Tôi vừa mới đi đến gần đó, bụi lau sậy nhiên vươn ra một bàn .
Mùi hương quen thuộc ập thẳng đến.
mất đi thức, tôi nghe một giọng nói quen thuộc.
Hòa cùng chất lỏng lạnh lẽo, ẩm ướt, vỡ ra tai tôi: