Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/30mv7xWjQi

Bộ Dầu gội 470g và Dầu xả 318g Nguyên Xuân xanh dưỡng tóc - Dành cho tóc khô xơ, hư tổn
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
13
Minh Thiểu nộp đơn xin bảo lưu việc học, chuyển ra khỏi ký túc xá.
Chiếc giường đối diện lập trống không.
Dường như cuối cùng tôi bắt đầu một mối bình thường.
Không cần âm thầm đếm ngược yêu này sẽ kết thúc.
Không cần mỗi ngày suy đoán trái tim Phó Tuấn Ý có đang từng một nghiêng về phía nữ hay không ——
đến này.
Dường như anh không hiểu tại sao tôi lại cảm thấy anh có khả năng thích Minh Thiểu.
Thật ra tôi không muốn giấu anh về những dòng bình luận.
Nhưng không hiểu sao, mỗi lần mở miệng lại chẳng thể ra được .
Thậm chí tôi muốn nhắc đến mấy chữ nam nữ , cổ họng giống như bị ta bóp chặt.
Tôi chỉ có thể lùi một bước, :
“Cô ấy xinh đẹp, anh không cảm thấy hai xứng đôi sao?”
“Anh và em mới xứng đôi nhất.”
Ngón tay cái Phó Tuấn Ý chậm rãi trượt từ cằm tôi đến bên môi, giọng nhẹ đi một .
“Đương nhiên, thật ra đôi anh cảm thấy mình không xứng với em.”
Tôi suýt kinh ngạc đến rớt cằm:
“Anh đang linh tinh ?”
“Em không cảm thấy như sao?”
Phó Tuấn Ý hỏi ngược lại tôi, ánh mắt tựa như một dòng sông sâu không thấy đáy.
“Em xinh đẹp, nhiệt , lương thiện.
“Có một gia đình hạnh phúc, cả thể chất lẫn tinh thần khỏe mạnh.
“Em giống như một mặt trời nhỏ, không ngừng mang đến năng lượng cho những xung quanh.
“Em không cảm thấy bất kỳ ai thích em bình thường sao?
“Một âm u như anh, so với em chẳng khác con chuột cống ngầm.
“Chỉ cần em nhìn anh thêm một lần, anh cảm thấy mình nhặt được món hời lớn bằng trời rồi…”
Anh khoa trương.
Tôi hoàn toàn sững sờ.
Tôi vốn tưởng chỉ có mình quá thích anh mà cảm thấy tự ti, không ngờ sự tự ti anh nghiêm trọng hơn tôi nhiều.
14
Bởi thức công khai cảm, tần suất Phó Tuấn Ý xuất hiện cuộc sống tôi .
Mỗi ngày anh ăn cơm, đi dạo cùng tôi, đôi đến học cùng tôi.
Cuối tuần thì không cần phải ——
Gần như cả ngày chúng tôi dính lấy nhau.
Ăn lẩu, nướng thịt, phim biệt thự anh…
Hôm đó, tôi nhìn thấy một video hướng dẫn làm trên mạng.
Nhớ ra biệt thự hình như có lò nướng, tôi lại có nóng lòng muốn thử.
sau tan học, tôi lập kéo anh đi mua đồ.
Ở dãy kệ bán nguyên liệu làm , tôi nghiêm túc lựa chọn bơ.
Vừa quay đầu lại, tôi liền thấy anh ném một chiếc hộp vuông vức vào xe đẩy.
Ánh mắt chạm nhau, tôi giả vờ vô cùng vô hỏi:
“Anh ném thứ vào đó ?”
“Kẹo su.” Phó Tuấn Ý lấy ra cho tôi , “Em tưởng ?”
“Ồ.” Vành tai tôi hơi nóng lên, “Kẹo su à, em tưởng kẹo su chứ.”
Khóe môi Phó Tuấn Ý cong lên một .
Tôi giận lập nhe răng, giơ nắm đấm về phía anh.
Lần đầu tiên tôi nướng , cả một mặt cháy đen.
Phó Tuấn Ý lại nể mặt mà ăn.
“Thế ?” Tôi hỏi anh, “Mùi cháy có nặng không?”
“Em nếm thử ?”
Anh ghé sát lại, nụ hôn bất ngờ rơi xuống.
Hôn một , tôi liền phát hiện có đó không đúng.
“Không được.” Tôi đẩy anh, “Không có đồ…”
Phó Tuấn Ý lại lấy từ túi ra.
“Anh mua từ ?” Tôi hơi kinh ngạc.
“ mua kẹo su.”
Tôi: “…”
Tôi lại đến nhe răng.
Rõ ràng mua rồi, đó cố ý trêu tôi!
Tôi dùng sức đẩy anh ra ngoài:
“Chẳng lẽ chúng ta không phải yêu kiểu Plato sao?”
“Plato sẽ không túm tóc khác hôn.”
kẽ tay dường như vẫn lưu lại cảm giác từ mái tóc anh…
Tôi im lặng một :
“Ồ.”
Thế lại thêm một đêm điên cuồng.
Rồi lại thêm mấy đêm điên cuồng nữa.
Tôi bỗng có hối hận đồng ý đến chỗ anh nghỉ kỳ nghỉ ngắn ngày này.
Eo tôi, chân tôi, lưng tôi…
Buổi tối sau tắm xong, Phó Tuấn Ý lại dụi tới dụi lui bên cổ tôi.
Tôi hung hăng vỗ anh một cái:
“Anh biết điểm dừng đi!”
đàn ông đột nhiên hít mạnh một hơi lạnh, trên trán toát mồ hôi lạnh.
Tuy tôi ra tay hơi nặng, nhưng đâu đến mức nặng như chứ?
“Anh sao ? Không sao chứ?”
Tôi vội vàng vén áo anh lên kiểm tra.
Phó Tuấn Ý muốn ngăn lại.
Nhưng không kịp.
, nhiều vết thương lớn nhỏ khác nhau, nông sâu không đồng cứ thế đập vào mắt tôi.
Tôi sững :
“ này sao?”
“Có lẽ em cào…”
“Không thể !”
Tôi vốn không có thói quen cào .
Chẳng trách gần đây lần anh phải tắt đèn…