Ngày ta cùng tiểu thư tháo chạy khỏi kiếp nạn.
Ta đi về hướng đông, còn tiểu thư đi về hướng tây.
Ta cải trang thành dáng vẻ của nàng, thay nàng dẫn dụ kẻ địch rời khỏi lối thoát.
Ngay khoảnh khắc cận kề cái ch//ết, ta được người cứu. Vị hôn phu của tiểu thư nhận nhầm thân phận, tưởng ta chính là nàng.
Khi đó, ta bị thương rất nặng, ký ức mất sạch.
Hắn đau lòng đến cực hạn, đưa ta về phủ, cưới làm thê tử, chăm sóc từng chút một.
Mãi cho đến năm năm sau, hắn mang về một nữ tử đầy thương tích.
Người đó… chính là tiểu thư.
Kỳ Ngọc cho rằng ta lừa gạt hắn. Hắn hận ta thấu xương, dùng một chén rượu đ//ộc tiễn ta vào ch//ết.
Khi mở mắt lần nữa, ta đã quay trở lại ngày thay tiểu thư dẫn dụ địch nhân.
Ta trả lại y phục cùng tín vật cho nàng, mỉm cười dặn dò:
“Đi về phía đông, đừng quay đầu lại.”