Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/903cML9qGL

Nước Giặt TopGia 3in1 Hương Huyền Diệu Dịu Nhẹ Làm Sạch Vết Bẩn, Lưu Hương 72h, Túi 2L
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
Anh giành giải Nghệ sĩ âm nhạc xuất sắc nhất năm với ca khúc mang phong cách hoàn toàn mới.
Tiếng vỗ tay vang dội.
Ánh hào quang rực rỡ.
cùng anh cũng thực hiện giấc mơ thuở thiếu thời.
Tôi thật vui thay cho anh.
Tình cờ gặp nhau ở hậu trường.
Khoảnh khắc hai người lướt qua nhau.
Tôi lấy hết can đảm.
Khẽ :
“Chúc mừng anh.”
chân Quý Từ Châu hơi khựng lại.
Môi anh khẽ động.
“Không dám nhận.”
Anh .
Rồi rời đi.
Không hề ngoảnh đầu lại.
Sau lễ trao giải kết thúc.
Một nhân viên mang đến cho tôi một chiếc hộp quà.
“Cô Thời.”
“Thầy Quý nhặt đồ cô đánh rơi ở hậu trường.”
Tôi khó hiểu mở hộp ra.
Nằm dưới đáy hộp…
Là chiếc móc khóa chú lại.
Đã cắt vụn thành mảnh.
Anh không chấp nhận lời chúc của tôi.
Không chấp nhận quá khứ của chúng tôi.
Ngay những ký ức đẹp đẽ…
Anh cũng muốn hủy sạch.
Tôi cúi đầu.
Khóc rất lâu xe.
Khóc đến mức Tần Mục cũng phải mềm .
“Ồn quá.”
“Hay cô hết sự thật với anh ta đi.”
“Để tôi làm kẻ xấu thay cô.”
Nhưng tôi không làm vậy.
Một người kiêu hãnh như Quý Từ Châu.
Coi âm nhạc là tín ngưỡng.
Đó là thứ quan trọng hơn mạng sống.
Huống chi…
đôi .
Một nỗi hận thuần túy…
Lại khiến người ta dễ sống tiếp hơn.
Tôi…
Hiểu điều đó hơn ai hết.
15
Chỉ là…
Đến hôm nay, tôi vẫn không tránh khỏi hận.
hận đã quá tuyệt tình.
Bao lần những lời trái với mình.
hận hiểu ra quá muộn.
Đến sinh tử đã ngăn cách.
hận trước lúc ch/ết…
Không thể gặp anh thêm một lần.
Nhưng…
Dù hận thế nào.
Thời gian cũng chẳng bao giờ quay ngược lại.
Nó chỉ lặng lẽ trôi về phía trước.
Quý Từ Châu đứng trước mộ tôi rất lâu.
Đến mặt trời hoàn toàn lặn xuống.
Bầu trời từ đỏ chuyển sang xanh.
Rồi chìm hẳn vào màn .
Anh mới chịu rời đi.
Suốt quãng đường về.
xe yên tĩnh đến nghẹt thở.
Đến lúc xe dừng trước biệt thự.
Quý Nhiên mới cất tiếng.
“Anh.”
“Em đi báo cảnh sát.”
Quý Từ Châu xuống xe.
Xem như ngầm đồng ý.
Không hiểu sao.
Chỉ một ngày.
Anh như già đi rất nhiều.
“Quý Từ Châu.”
“Anh…”
“Cũng sẽ đau cái ch/ết của em sao?”
Tôi khẽ hỏi.
Không câu trả lời.
Quý Từ Châu vào biệt thự.
lon ton chạy tới ôm lấy anh.
Nhưng vừa rõ khuôn mặt đầy vết bầm tím của .
Con bé lập tức mếu máo.
“ đau…”
Đôi bàn tay nhỏ xíu nhẹ nhàng chạm lên gương mặt anh.
Rồi cúi xuống thổi phù phù.
“Con thổi cho nhé.”
Quý Từ Châu như bừng tỉnh.
Anh khuôn mặt giống tôi như đúc.
Chậm rãi hỏi chữ.
“Con…”
“ tha thứ cho không?”
“Mẹ con…”
“ tha thứ cho không?”
“ phải làm thế nào…”
“Mới tha thứ đây?”
Nước mắt anh rơi như mưa.
cùng.
Người giúp việc bế đi dỗ dành.
Quý Từ Châu cũng về phòng.
Tôi thời gian.
Rời đi một lát.
Đến quay lại.
Đã là khuya.
Những sao lấp lánh treo trên bầu trời.
Sáng rồi lại tắt.
Quý Từ Châu vẫn đứng ngoài ban công.
Bóng lưng hòa vào màn vô tận.
Tôi sốt ruột.
“Anh không buồn ngủ sao?”
“Mau ngủ đi chứ.”
Không ngủ…
Thì tôi không thể báo mộng.
Tôi nghĩ…
Chúng tôi vẫn cần gặp nhau thêm một lần.
Nhưng Quý Từ Châu vẫn không hề chợp mắt.
Đứng lặng suốt .
Cho đến sáng hôm sau.
Quý Nhiên về.
Báo rằng đã điều tra thông tin của kẻ yêu qua mạng.
Lúc ấy.
Quý Từ Châu mới chút phản ứng.
“Anh đi cùng chú.”
“Thuê luật sư giỏi nhất.”
Tôi không đi theo.
Mà ở lại biệt thự cùng .
con bé ngoan ngoãn thức dậy.
Ăn cơm.
Yên lặng chơi đồ chơi.
Thỉnh thoảng hỏi bao giờ mới về.
Con thật ngoan.
Ngoan đến đau .
Giá như…
Mẹ con gặp con sớm hơn.
Đến lúc trời gần tối.
Quý Từ Châu cùng cũng về.
Nhưng vừa vào cửa.
Anh đã kiệt sức ngất xỉu ngay ở huyền quan.
16
cùng.
Tôi cũng như nguyện.
vào giấc mơ của Quý Từ Châu.
mơ.
Anh đang ngồi mũi mũi vá lại chú len đã cắt nát.
“Quý Từ Châu.”
Anh ngẩng đầu.
khuôn mặt đầy vẻ kinh ngạc.
“Thời Vãn?”
Đầu kim run lên.
Đâm thẳng vào đầu ngón tay.
Quý Từ Châu cúi đầu giọt máu đang rỉ ra.
Rất lâu sau.
Anh mới khàn giọng hỏi:
“Lúc em làm con này…”
“Em cũng kim đâm như vậy đúng không?”
“ đau lắm không?”
“ phải…”
Anh ngẩng đầu.
Sắc mặt trắng bệch như tro tàn.
“Em đang trách anh không?”
Tôi lấy cây kim khỏi tay anh.
Mỉm cười đáp một câu chẳng liên quan.
“Đừng vá nữa.”
“Em vá xong từ lâu rồi.”
Ngay anh trả lại cho tôi chú len đã cắt nát.
Tôi đã cẩn thận khâu lại chút một.
Cho nó về nguyên vẹn như cũ.
“Chuyện năm đó…”
“Xin lỗi anh.”
Năm năm trôi qua.
cùng tôi cũng đủ can đảm để ra.
“Em không cố ý giấu anh.”
“Chỉ là em biết…”
“Anh nhất định sẽ không đồng ý.”
“Nên em mới tự ý quyết…”
Lời chưa dứt.
Tôi đã kéo vào một vòng ôm.
“Là anh sai.”
Quý Từ Châu vùi mặt vào vai tôi.
Bờ vai khẽ run lên.
“Tất đều là lỗi của anh.”
“Anh quá ngu ngốc.”