Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/3g39obzfBJ

Khăn Giấy Rút 1280 Tờ Treo Tường Bông Sen Vàng - BỊCH TO

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 2 - Năm Năm Và Những Câu Chuyện Chưa Kể

Tôi cầm thìa, không nói gì.

Quý Trì không ngẩng .

Anh tự nhiên gắp miếng thịt gà quá cay bát Hứa Lê về bát .

Anh biết Hứa Lê ăn được cay, nhưng không ăn được quá cay.

Còn tôi thì một chút ớt không chịu nổi.

bàn dường như là những người thân thiết nhất với tôi.

Vậy không một ai nhớ.

Tiếng ù tai tôi ngày càng lớn.

Hứa Lê đột nhiên ghé , hạ giọng:

xem, khó thế đâu, đúng không? Chú dì vẫn rất yêu .”

Tôi cúi , tay run lên.

Đột nhiên nhớ năm năm tuổi, là một buổi chiều oi bức như thế .

Cha mẹ chia tài sản phòng khách.

Tôi cạnh bàn trà, họ chia từng món đồ một.

Chia cuối cùng, chỉ còn lại tôi.

Cha tôi nói:

“Con theo mẹ đi.”

Mẹ tôi nói:

“Con theo cha đi.”

Họ đẩy tôi qua lại hai vòng, cuối cùng đánh nhau, khiến hàng xóm sợ mức phải báo cảnh sát.

Cuối cùng bà chống gậy đón tôi.

Bà nắm tay tôi ra khỏi cánh ấy.

ngoài trời mưa, bà cởi áo khoác quấn quanh người tôi.

“Nghiên Nghiên đừng khóc, bà cần cháu.”

Tôi đột ngột dậy.

“Tôi ra ngoài một lát.”

vệ sinh, tôi người gương.

Lúc đó mới phát hiện không chỉ tay run.

cơ thể tôi đang run rẩy dữ dội, hoàn toàn không thể kiểm soát.

4

Ra khỏi vệ sinh, tôi không quay lại phòng riêng.

trước hàng, tôi điện thoại ra chuẩn bị gọi xe.

Phía sau người gọi tôi.

Là Quý Trì.

Hứa Lê cạnh kéo tay áo anh.

“Thôi đi, Quý Trì.”

Anh hất Hứa Lê ra, tôi.

“Không nói một tiếng đã bỏ đi. Tất mọi người đang nhường nhịn em, rốt cuộc em còn muốn thế nào?”

“Không cần nhường nhịn, tôi không cần.”

Hứa Lê sốt ruột nói cạnh:

“Nghiên Nghiên đừng như vậy, Quý Trì quan tâm đấy!”

“Hứa Lê.”

Tôi thẳng vào cô ấy.

“Từ nay chúng ta không còn quan hệ gì nữa.”

“Đủ rồi!”

Giọng Quý Trì lạnh hẳn .

“Rốt cuộc em lương tâm không? Hứa Lê đã lo em biết bao nhiêu chuyện, vậy em nói thế với cô ấy? trách cha mẹ không cần em. Chính em là người đẩy tất mọi người ra khỏi cuộc đời .”

tôi ong lên, trống rỗng.

Chỉ cảm thấy anh không còn giống Quý Trì nữa.

Xa lạ quá.

Tôi lùi lại một , khẽ nói:

“Anh nói đúng.”

Sau đó quay người bỏ đi.

Điện thoại vang lên.

Là số của bệnh viện.

“Cô Hứa, bà của cô vừa qua đời. Chúng tôi đã cố gắng hết sức.”

Tôi siết điện thoại, ngây người rất lâu.

Bà mất rồi.

Bây giờ không còn nữa.

Tôi một lo xong toàn bộ hậu sự.

Tôi thậm chí mong muốn thông báo bất kỳ ai.

Chỉ muốn đưa bà về .

Khi thu dọn di vật của bà, tôi phát hiện thiếu một chiếc vòng trắng bà đã đeo suốt ba mươi năm.

Hồi nhỏ, mỗi lần tôi không ngủ được, bà ngồi giường vỗ về tôi, chiếc vòng phát ra tiếng leng keng.

Mỗi lần nghe tiếng đó, tôi biết bà vẫn đang ở .

Tôi nhớ ra tháng trước, Hứa Lê bệnh viện thăm bà rồi xin chiếc vòng ấy.

Lúc đó tôi không nói gì.

Nhưng bây giờ tôi nhất định phải lại.

Sau khi mua vé về quê bà, tôi lập tức đi tìm Hứa Lê.

Quý Trì ở đó.

Tiếng hai người đùa giỡn cười nói cách hành lang vẫn nghe rõ.

Hứa Lê thấy tôi thì rất ngạc nhiên.

“Nghiên Nghiên?”

“Tôi vòng của bà.”

Tôi cô ấy.

“Chiếc vòng là kỷ vật duy nhất bà để lại tôi.”

Hứa Lê ngẩng .

phải bà chỉ đang nằm viện thôi sao? Đợi bà khỏe lại, tớ trả bà là được.”

“Bà mất rồi.”

Hứa Lê sững người.

“Nghiên Nghiên, đừng loạn nữa. Bà sẽ không thích đùa kiểu đâu.”

Tôi không giải thích.

Giải thích tác dụng.

Tôi lên một , chìa tay ra.

“Trả vòng tôi.”

Quý Trì chắn trước mặt cô ấy rồi đẩy mạnh tôi ra.

Thắt lưng tôi đập vào góc tủ, đau hoa mắt.

Hứa Lê kêu lên một tiếng rồi lùi lại, cổ tay va mạnh vào khung .

Một tiếng giòn vang lên.

Chiếc vòng trượt khỏi cổ tay cô ấy, rơi đất, thành mấy đoạn.

Hứa Lê ngồi xổm nhặt.

“Quý Trì, tớ không cố ý…”

Quý Trì đỡ cô ấy dậy.

“Không sao, chỉ là một chiếc vòng thôi. thì rồi.”

Anh ngẩng tôi, ánh mắt lạnh lẽo hoàn toàn.

“Em hài lòng chưa? Chỉ vì một chiếc vòng rách loạn lên. Bây giờ nó rồi, em vui chưa?”

Anh ví, rút vài tờ tiền đập trước mặt tôi.

“Cầm , mua cái khác đền.”

Anh cười lạnh.

“Em loạn thế phải vì cuối cùng tìm được cái cớ hòa sao? Đã muốn hòa em còn thái độ gì vậy!”

Tôi cúi , chậm rãi ngồi xổm nhặt những mảnh .

“Đừng nhặt nữa.”

Anh túm cánh tay tôi, kéo tôi ra .

“Hôm nay em về đi, tự kiểm điểm lại. Bao giờ thật sự nhận ra sai ở đâu thì hãy tìm anh!”

Sức anh rất mạnh, tôi bị đẩy ra ngoài .

Cánh “rầm” một tiếng đóng lại.

Tôi ngoài , nắm những mảnh tay, nước mắt chảy đầy mặt.

Tôi siết chặt tấm vé, men theo cầu thang đi .

Từng , từng .

Một lời từ biệt không thành tiếng.

5

.

Quý Trì vừa dỗ Hứa Lê xong thì điện thoại vang lên.

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.