Nằm Thẳng Cũng Thành Đại Sư

Nằm Thẳng Cũng Thành Đại Sư

Hoàn thành
4 Chương
2

Trước khi trở về nhà nghỉ hè, tôi tiện tay gieo cho mình một quẻ.

Quẻ tượng cho thấy: chỉ cần buông xuôi nằm thẳng, đời tự khắc bình an.

Tốt quá, đúng ý tôi còn gì!

Tuy rằng vì bát tự đặc biệt nên tôi bị gửi đến đạo quán nuôi dưỡng suốt nhiều năm, nhưng bản thân tôi lại chẳng thấy đó là chuyện gì to tát. Dù sao đi nữa, trong những năm ấy, tiền công đức mà gia đình tôi quyên góp cho đạo quán nhiều đến mức ngay cả sư phụ cũng phải than là “cầm vào thấy nóng tay”.

Ai ngờ vừa mới về đến nhà, tôi còn đang nằm dài trên sofa theo kiểu “Cát Ưu nằm liệt”, thì cậu em trai Bạch Vũ đã đảo mắt một vòng. Cậu ta bày ra vẻ mặt kịch cỡm, chỉ vào tay chị cả Bạch Vy rồi hét to:

“Chị, sao nhẫn đính hôn của chị mất rồi? Đó là anh Tiêu Thuần tặng chị mà.”

“Chị hai, chị xem có phải lúc nãy chị vào nhà vệ sinh rồi cầm nhầm không?”

Bố mẹ tôi nghe vậy chỉ biết cạn lời, chị cả thì đảo mắt khinh bỉ. Nhưng ánh mắt ấy lại không hướng về phía tôi.

Còn tôi thì chẳng thèm để tâm. Đi đường xa trở về khiến bụng đói meo, trong đầu chỉ mong mau mau được vào bữa.

Tôi lười biếng bấm đốt ngón tay, giọng điệu chậm rãi như chẳng có gì đáng bận tâm:

“Bồn phun nước ở vườn hoa trước sân, rãnh phía Tây Nam, ra đó mà tìm.”

Cả nhà lập tức lộ ra vẻ mặt như vừa nhìn thấy ma.

Đợi đến khi nữ hầu thật sự tìm thấy chiếc nhẫn trong bồn nước, tôi đã nhìn chằm chằm vào bàn ăn đầy ắp món ngon thơm lừng với ánh mắt thèm thuồng.

“Tìm thấy rồi chứ gì? Vậy ăn cơm được chưa?”