Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/1qaRp3j2WQ

Gối ngủ Mochi băng lạnh EMA 50x70cm, ruột gối nằm lông vũ Microfiber vỏ băng lạnh siêu mát

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 15

Tai Chu Nghiễn đỏ .

Tôi không nhịn cong môi.

Nhìn thấy tôi cười, sắc mặt bà ngoại cũng dịu .

cười là tốt.”

“Con gái à, phụ nữ gặp chuyện như , điều đáng sợ nhất không phải là cơ thể phải chịu khổ.”

“Mà là người xung quanh cũng nói hết này khác, nhưng không có hỏi con bé có hay không.”

Bà nhẹ nhàng vỗ tay tôi.

“Cháu cứ suy nghĩ.”

“Nghĩ xong thế nào thì cứ như .”

người già như chúng ta có thể giúp đỡ, không thể sống cháu.”

Phòng bệnh yên tĩnh mức khiến người ta khóc.

Mẹ cúi đầu lau khóe mắt.

Bố quay mặt sang bên, cố giả vờ nhìn ngoài cửa sổ.

Nhưng mợ vẫn không cam lòng.

“Mẹ, nói thì nói như .”

“Nhưng đây không phải đứa mà là hai đứa.”

“Sau này chăm?”

bỏ tiền?”

“Chu Nghiễn vẫn trẻ như , cuộc đời nó cũng không thể quyết định luôn thế ?”

Bà ngoại quay đầu nhìn bà ta.

“Cô lo lắng thật đấy.”

Mợ tức nói:

“Con là mợ của nó, đương nhiên phải lo.”

Bà ngoại nhìn bà ta mấy giây.

“Tháng trước con gái cô là Nhã Nhã nhờ bố Chu Nghiễn sắp xếp thực tập, cô không nói sợ làm phiền cuộc đời nó?”

Sắc mặt mợ đột ngột đổi.

Trần Nhã Nhã cũng hoảng.

“Bà ngoại.”

Giọng bà ngoại không cao nhưng đủ sức áp đảo cả căn phòng.

“Chu Nghiễn lấy tiền học bổng mời cô ăn cơm, cô nói anh em trong thân thiết.”

“Chu Đức giúp gia đình cô liên hệ khách hàng, cô nói người phải giúp đỡ nhau.”

“Bây giờ lúc Chu Nghiễn phải chịu trách nhiệm, cô nói đừng bù cả đời vào đó.”

“Hóa ra trong gia đình này có các người hưởng lợi, người khác không gây thêm chuyện?”

Chu Đức ho tiếng.

Dường như ông không ngờ bà cụ nhớ rõ như .

Ánh mắt bố tôi nhìn ông cũng đổi.

Ánh mắt có lẽ viết rằng hàng ông cũng chẳng phải người dễ đối phó.

Chu Đức nhỏ giọng:

“Anh Hứa, anh chê cười rồi.”

Bố nghiêm mặt.

“Chúng ta vẫn chưa phải người thân.”

Chu Đức tức sửa lời.

“Anh Hứa.”

Bà ngoại không bị cắt ngang.

Bà nhìn Trần Nhã Nhã.

cháu.”

Mắt Trần Nhã Nhã càng đỏ.

“Bà ngoại, cháu đâu có nói sai.”

“Anh trước đây ưu tú như , cháu thấy đáng tiếc.”

Bà ngoại hỏi:

“Tiếc cái ?”

Trần Nhã Nhã nghẹn lời.

“Tiếc vì anh bị gia đình trói buộc quá sớm.”

Chu Nghiễn bỗng tiếng:

“Anh không thấy đáng tiếc.”

Trần Nhã Nhã nhìn anh.

Nước mắt tức rơi xuống.

“Anh .”

Vẻ mặt Chu Nghiễn rất bình tĩnh.

“Mọi người luôn nói tương lai của anh.”

“Nhưng hình như mọi người quên rằng Hứa cũng có tương lai.”

“Cô phải viết luận văn, phải tốt nghiệp, phải lựa chọn cuộc đời mình .”

gánh chịu không ít hơn anh.”

“Ngay cả sợ hãi, anh cũng có thể đứng phía sau cô mà sợ.”

“Mọi người dựa vào đâu chạy phòng bệnh của cô đau lòng anh?”

Trần Nhã Nhã hoàn toàn không nói .

Tim tôi như bị thứ khẽ va vào.

Bà ngoại gật đầu.

này nghe giống lời con người nói.”

Chu Nghiễn mím môi.

“Cháu ơn bà ngoại.”

Bà ngoại ghét bỏ nhìn anh.

“Cũng đừng đắc ý.”

“Sau này nếu cháu không làm , bà vẫn đánh gãy chân cháu.”

Chu Nghiễn nghiêm túc gật đầu.

“Bà cứ đánh.”

Tôi không nhịn bật cười.

Sắc mặt mợ đã khó coi cực điểm.

Bà ta nói đó thì bà ngoại bỗng lấy tấm thẻ ngân hàng trong túi ra.

.”

Tôi sửng sốt.

“Bà ngoại, cháu không thể nhận cái này.”

Bà ngoại đặt thẻ đầu giường.

“Không phải cho cháu.”

“Là cho hai đứa trẻ, hoặc cháu bồi bổ cơ thể.”

“Nếu cháu không giữ con, số tiền này cũng dùng nghỉ ngơi hồi phục.”

“Mật khẩu là sinh nhật Chu Nghiễn.”

Chu Nghiễn ngẩn người.

Bà ngoại nhìn anh.

“Đừng động.”

“Trong thẻ không có nhiều tiền.”

Nhưng sắc mặt mợ tức đổi.

“Mẹ, đó chẳng phải tiền dưỡng già của mẹ ?”

Bà ngoại thản nhiên nói:

“Tiền của tôi, tôi cho thì cho.”

Mợ cuối cùng cũng cuống .

“Nhưng trước đây mẹ nói căn cũ sau này sẽ cho Nhã Nhã làm của hồi môn.”

Ánh mắt bà ngoại tức lạnh .

“Tôi nói cho nó bao giờ?”

Mặt Trần Nhã Nhã trắng như giấy.

Giây tiếp theo, bà ngoại lấy túi ra tập giấy gấp .

“Nếu hôm nay mọi người đã có mặt đông đủ.”

tôi cũng nói rõ.”

“Căn cũ, tôi đã sang tên cho Chu Nghiễn.”

15

Mợ đứng im tại chỗ như bị sét đánh.

Nước mắt Trần Nhã Nhã cũng ngừng .

Cô ta nhìn giấy tờ trong tay bà ngoại, giọng nói cũng đổi.

“Bà ngoại, tại cho anh ?”

Bà ngoại ngẩng mắt nhìn cô ta.

“Đó là của bà.”

“Bà cho cần cháu đồng ý ?”

Mợ cuống mức giọng trở nên the thé.

“Mẹ, mẹ không thể thiên vị như .”

năm qua đưa mẹ khám?”

mua thức ăn, nấu cơm cho mẹ?”

“Không có công lao cũng có khổ lao chứ?”

Bà ngoại yên lặng nhìn bà ta.

“Cô đưa tôi khám, mỗi tháng tôi đều trả tiền chăm sóc.”

“Cô mua thức ăn, nấu cơm, tiền đều lấy lương hưu của tôi.”

“Con trai cô mua xe, tôi góp trăm nghìn tệ.”

“Nhã Nhã học, tôi cho tám mươi nghìn tệ.”

khoản này tôi đều ghi .”

Sắc mặt mợ dần trắng .

Chu Đức nhíu mày.

“Mẹ, chuyện này mẹ không nói với chúng con?”

Bà ngoại hừ lạnh.

“Nói với con làm ?”

“Tiền con cho ít ?”

“Nhưng có người đã nhận rồi vẫn thấy chưa đủ.”

Phòng bệnh im phăng phắc.

Tôi bỗng hiểu, bà ngoại hôm nay không phải lâm thời chạy tới chống lưng.

Bà đã nhìn thấu lâu.

là trước đây lười vạch trần.

Trần Nhã Nhã khóc nói:

“Bà ngoại, cháu không biết chuyện này.”

Bà ngoại nhìn cô ta, ánh mắt không quá khắc nghiệt nhưng rất tỉnh táo.

“Cháu không biết hay giả vờ không biết?”

Môi Trần Nhã Nhã run rẩy.

Bà ngoại chậm rãi nói:

“Nhã Nhã, bà ngoại từng thương cháu.”

“Nhưng thương cháu không có nghĩa cháu coi thứ vốn thuộc về người khác là của mình.”

“Tương lai của anh cháu không phải thước đo cháu so sánh.”

“Cái bụng của cũng không phải cái cớ các người tranh .”

Sau khi này vang , mợ hoàn toàn hoảng.

“Mẹ, mẹ nói như khó nghe quá.”

Bà ngoại hỏi:

“Khó nghe ?”

“Có khó nghe hơn hai đứa trẻ không thể giữ của cô không?”

Mợ ngậm miệng.

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.