Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/903cML9qGL

Nước Giặt TopGia 3in1 Hương Huyền Diệu Dịu Nhẹ Làm Sạch Vết Bẩn, Lưu Hương 72h, Túi 2L
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
9
Có lẽ là đứa trẻ với ta không có duyên, thân là mẫu thân, ta đã không thể giữ nổi mình.
Lục Áo dìu ta dạo quanh ngự hoa viên, khi nghỉ chân trong đình, đúng Lưu nhân cũng ở – hai người cùng rơi xuống nước.
thị vệ đến nơi, ta đã thấy máu, còn Lưu nhân một hồi khóc lóc rằng “không cố ý”, liền ngất đi tại chỗ.
Khi Thẩm Dục chạy đến, ta đang nằm trên giường, ngây người.
“ Nguyễn, nàng yên tâm,” Thẩm Dục ôm chặt ta, “trẫm nhất định điều tra ràng, trả lại công đạo nàng và đứa nhỏ.”
ta không , chỉ mấp máy hỏi: “Khi xưa, chàng cũng thấy như vậy sao?”
Thẩm Dục biết ta hỏi đến năm – ấy hắn vẫn đắm chìm trong niềm vui đầu làm phụ thân.
xong, tay hắn siết chặt lấy ta, không nói gì.
Thế là ta chờ, chờ Thẩm Dục đến ta một lời giải đáp, ta một sự thật.
cuối cùng… vẫn là thất vọng.
Trạch mấy năm gần đây gặp hạn lớn, đúng cần dùng đến công bộ thượng thư Lưu nhân – phụ thân của Lưu nhân.
Nên khi ta hay tin, Lưu nhân khi tỉnh lại chỉ bị phạt cấm túc không thời hạn, bắt chép quy, không có gì bất ngờ .
Ta cũng biện, tranh, làm ầm lên… ta không có chứng cứ.
dù hôm ràng ta thấy được tay nàng ta chìa ra đẩy ta, thấy được nụ cười đầy ác ý kia.
Thẩm Dục quả thực là một hoàng đế tốt – có dã tâm, cũng đủ nhẫn tâm.
… không phải là một phu quân tốt.
Chắc là trong mang theo áy náy, Thẩm Dục vẫn đến gặp ta, chỉ sai người đưa tới một chó .
Chó rất đáng yêu, còn mở, đã biết rúc rích tìm vú sữa.
Có một sinh mệnh nhỏ ở bên bầu bạn qua những đêm dài, hình như cũng không tệ. Ta ôm nó vào , đặt tên là Nguyên Bảo.
Cầu tài còn đáng tin hơn là cầu tình. Trong chốn hậu , nói đến tình … thật quá xa xỉ.
Mãi rất lâu Thẩm Dục mới đến thăm ta đôi ba , ta cũng quy củ gọi lại một tiếng “bệ ”.
Hắn khựng lại một thoáng, không phản bác.
Ngày tháng cứ thế trôi đi – không mặn cũng chẳng nhạt.
tỷ cũng đến thăm ta, trò chuyện với ta đôi câu.
Theo luật Trạch, khi tân đế đăng cơ, các vị Thái phi đều nên chuyển ra hành biệt viện.
tỷ có thể đến, không thể không nhờ ân chuẩn của hoàng đế.
Điều , ta vẫn mang kích Thẩm Dục.
Như vậy cũng tốt, sống yên lặng trong , cũng xem như an ổn.
–
Xuân qua thu đến, lại thêm một mùa đông.
Ta ôm Nguyên Bảo – giờ đã lớn hơn trước – ngắm mai trong sân.
Tuyết nhỏ rơi lác đác từ trời cao, đậu lên má, lạnh lạnh không buốt.
Một chiếc ô giấy dầu bất ngờ hiện lên phía trên đầu ta, lưng truyền đến giọng nói mang theo chút ấm ức của Thẩm Dục:
“ Nguyễn, nàng còn trẫm… ta sao? Vẫn không chịu tha thứ ta à?”
Ta vậy lại thấy buồn cười – sao được?
“Thần thiếp tức , nói gì đến tha thứ?”
Chỉ là thấy mỏi mệt. Với sự tàn nhẫn trong cấm , ta càng càng hiểu .
đây không phải câu trả lời Thẩm Dục , hắn trợn , giọng có phần gấp gáp:
“ Nguyễn! Nàng ràng… nàng ràng biết…”
“Vâng, thần thiếp biết.” Ta cắt ngang câu nói hết của hắn.
Có những chuyện, cứ mập mờ qua đi tốt hơn.
Nếu đem hết ra ánh sáng, chẳng phải quá khó xử sao?
“Bệ là một hoàng đế tốt, lo thiên ; cũng là một quân vương tốt, ân uy phân minh; còn là một người tốt, trọng tình hiếu nghĩa…”
lại không thể là một trượng phu tốt.
Chuyện … không thể nói ra. Nói rồi … thất lễ lắm.
Ta hít sâu một hơi, nhắm lại: “Bệ đã làm đủ tốt rồi.”
Ta có thể nhận được ánh Thẩm Dục rơi thẳng lên người ta, cũng có thể tưởng tượng được trong đôi là bao xúc phức tạp.
“Bệ không thể nào cũng toại ý , nếu không có chuyện gì… người vẫn nên nghỉ sớm hơn.”
Đừng phí thời gian trên người ta nữa, trái tim … ta thật sự không thể dâng ra được.
Là không – lại càng không dám.
Đây là thứ hai ta thấy Thẩm Dục phất tay áo bỏ đi.
À, nếu tính thêm hôm hôn năm … là thứ ba.
Ta quay người, lặng lẽ nhìn cành mai vươn ra khỏi tường , trầm ngâm.
“Mùa xuân sắp đến rồi…”
10
Ta ôm Nguyên Bảo trong , vừa nhìn mai trong viện, vừa lặng lẽ đếm ngày.
Đếm tới đếm lui, đếm ra mùa xuân, đếm ra công lao dẫn nước cứu hạn của Lưu nhân, khiến hoàng đế long nhan duyệt.
Đếm ra việc Lưu nhân được giải cấm túc sớm, nói còn được ban thưởng không ít.
Thậm chí, đếm ra luôn việc Lưu nhân có thai.
Khoảnh khắc ấy, ta thực sự có chút oán hận Thẩm Dục, dù tình ta dành hắn, cũng chỉ là vài phần yêu thích.
Từ ngày ta rơi xuống nước cũng chỉ mới một năm, vậy dường như ai cũng đã quên, ngay Thẩm Dục cũng không ngoại lệ.
Chỉ có ta, chỉ có ta là vẫn cố chấp dừng lại ở ngày hôm , níu lấy ký ức, không chịu buông tha chính mình.
Ta thở dốc ngụm lớn, có chút buồn nôn – có thể là vì ghê tởm.
Vì vậy, đầu tiên khi Thẩm Dục đến, ta không còn giữ được vẻ mặt hòa nhã, lời nói sắc như dao, giọng điệu đầy châm chọc.
Hắn dường như đã đoán được phản ứng của ta, chẳng để tâm mấy, thản nhiên đưa ra một chiếc hộp nhỏ.
“Hôm nay là sinh thần của nàng, ta—Lâm Nguyễn!”
Ta hất tay hắn ra thật mạnh, chiếc hộp văng sang bên, đập vỡ gương đồng. Giọng Thẩm Dục mang theo tức và bất lực:
“Nàng làm loạn đủ !”