Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/901loqhcVD

Combo Tẩy da chết mặt cà phê Đắk Lắk 150ml và Tẩy da chết cà phê cơ thể 200ml
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
【 NGOẠI TRUYỆN : TIẾT TỤNG 】
Mười lăm
tiên ta gặp Phương Nhược Du, tại yến tiệc mùa xuân của Phương gia.
Nàng vừa đón thôn dã kinh thành, khoác trên mình bộ váy xếp ly màu xanh nhạt giản dị, đứng khép nép ở một góc.
Chẳng giống như những tiểu thư khuê các khác hay cười đùa xôn xao, nàng rủ rèm mi, ngón tay khẽ mân mê vạt áo, hàng lông mày ôn thuận tựa hồ một làn nước mùa xuân.
Người ngoài đều cười cợt nàng đần độn, chê bai nàng không hiểu lễ nghĩa.
Nhưng ta chỉ cảm thấy, nhút nhát và bất an ánh nàng, lại khiến trái tim ta đau nhói.
Đêm trằn trọc không sao chợp , ta nắm chặt thanh kiếm gỗ chưa khai phong giắt ở thắt lưng, gào thét hàng ngàn vạn cõi lòng.
Ta thích A Du, nhưng ta hiện giờ cái gì không có, quyền thế không có, công nghiệp không, ta không thể nàng đi theo ta sống đời cơ cực rày đây mai đó.
ta, ta lập chiến công, nắm giữ đại quyền, ta định sẽ phong quang rạng rỡ đến cưới nàng.
Ta giấu kín tâm tư này vào tận đáy lòng, chỉ dám đứng góc khuất, âm thầm bảo vệ nàng.
Mười bảy
Nàng đến cập kê.
Xiêm y mộc mạc, đoan trang tú lệ, vốn dĩ sẽ có mối nhân duyên tốt đẹp , nhưng chẳng ngờ lại kẻ gian ám hại, tiết hoen ố.
tuyệt vọng cực, nàng ép gả Vĩnh Ninh Hầu Thẩm Tẫn.
nhận tin, ta thức trắng nguyên một đêm.
Đêm tân hôn, nến đỏ rực rỡ, Hầu phủ huyên náo nhộn nhịp.
Ta một mình đứng ngoài tường rào, hướng ánh cánh cửa phòng đóng kín kia, nàng một thân một mình thức đến sáng, đầy một bụng uất ức nhưng không ai thấu hiểu.
Khi ấy ta nhỏ bé thấp hèn, bất lực trước thế tục và gia tộc, chỉ có thể trơ nhìn người mình yêu thương khoác áo tân nương gả kẻ khác, một đời nhẫn nhịn đau khổ.
Ta đã thề độc lòng, kiếp này định phải phi ngựa nơi sa trường, công thành toại, ắt sẽ có đưa nàng thoát khỏi bể khổ trầm luân.
Hai đến Bốn
Ta xông pha biên ải, tắm máu chiến trường.
qua , năm nối năm, lấy đao kiếm làm bạn, làm bạn với cát bụi hoang mạc.
một tiểu tướng vô , từng bước một leo lên vị trí Trấn Quốc Đại Tướng quân uy phong lẫm liệt, nắm giữ binh quyền, nhận sủng ái sâu đậm của thánh thượng.
Những năm tháng đó, chưa giờ ta ngừng dò la tin tức của nàng.
Thẩm Tẫn thiên vị Phương Nhược Nghi, lạnh nhạt với nàng.
con trai ruột nhồi nhét tư tưởng phải xa lánh nàng, không nhận nàng.
nàng sống đời hiu quạnh, chịu cay đắng ở Hầu phủ.
Đã vô số ta muốn vọt kinh đô, mang nàng đi, nhưng nàng đã thê tử người ta, lễ giáo trói buộc, miệng đời hiểm ác, nếu ta khinh suất mà làm liều.
Sẽ hủy hoại tiết của nàng cả một đời.
Nhưng ta từng ngỡ, lòng nàng vẫn có Thẩm Tẫn, vô số sát ý muốn giết hắn đã lên đến tột đỉnh.
Thế nhưng ta không thể, một khi hắn chết, quốc pháp của triều Đại Ngu sẽ buộc nàng phải tuẫn táng.
Phận nữ nhi trên đời này, rốt một kiếp bi ai.
Phu quân chết, thê tử phải bồi táng.
nên ta chỉ đành đứng xa mà ngóng trông, âm thầm chờ , không quấy rầy, không tới gần, chỉ cầu mong nàng bình an.
Năm
Rốt , nàng kí vào thư hòa ly, cất bước rời khỏi Hầu phủ từng giam cầm nàng suốt đời.
Khi hay tin nàng cầu xin thánh chỉ ban hôn với ta, ta vui sướng đến phát rồ.
Ta chờ hơn đời người, cuối tâm nguyện thành.
Rình rang oanh liệt, kiệu tám người khiêng, rước người con gái mộng thời niên thiếu chung một nhà.
Tháng năm sau này, ta nguyện đem mọi yêu chiều dung túng trên thế gian này dành trọn nàng.
Sẽ không giờ nàng chịu dù chỉ lời trách móc, không nàng phải đau đớn một mình nữa.
đời nợ nần, quãng đời còn lại dằng dặc —— xin đền đáp.
Ba năm tối kề cận, hôm tựa vào nhau.
Ta nàng nấu trà thưởng hoa, an nhàn tự tại đi qua năm tháng, trút bỏ mọi oán khí nơi sa trường, chỉ nguyện làm người phu quân ân cần dịu dàng của một mình nàng.
Nhân gian yên ả, năm tháng miên man, những điều dang dở thuở thanh xuân đã lấp đầy.
Nếu một mai tắm dưới màn tuyết trắng, kiếp này coi như đã bạc .
Kiếp này nếu có nàng ở bên, cớ gì phải chờ tuyết rơi mới bạc .
Chín
Đến lúc sinh mệnh sắp tàn, ta kề sát bên nàng.
Bàn tay nắm chặt viên đan dược đã dọn sẵn lâu, không ngừng vuốt ve, miết nhẹ.
Nàng mệt mỏi hé mở , mỉm cười hỏi ta, có phải định tuẫn tình không.
Ta khẽ cất lời đáp “phải”, hậu đều đã chuẩn đâu vào đó, nàng vừa đi ta sẽ lập tức theo chân, tuyệt đối không bỏ nàng trơ trọi một mình.
Ta nghẹn ngào hứa với nàng, nếu có kiếp sau, ta định sẽ tìm đến nàng thật , và cưới nàng ngay tức thì.
Kiếp này vì ta quá yếu đuối, đã phí hoài đời của nàng.
Nàng khẽ lắc , dịu dàng xoa dịu ta, chưa từng mảy may oán trách lấy một lời.
Thuở trẻ người non dạ, sức mọn tài hèn, số mệnh trêu ngươi, tất thảy chỉ ý trời sắp đặt.
Kiếp này bên nhau đến tận khi bạc, đã hơn vạn hạnh phúc nhân gian.
Nguyện kiếp sau sẽ chung đường nơi Hoàng tuyền, hẹn một tái ngộ…
Sẽ không giờ bỏ lỡ nhau thêm một nào nữa.
—HẾT—