Chỉ vì tôi không hài lòng chuyện thực tập sinh của chồng mang ch/ó d/ữ vào bệnh viện, anh ta liền nh/ốt thẳng con chó sói ấy vào phòng b/ệ/nh của mẹ tôi.
Tôi điên cuồng đ/ập vào cửa kính, chỉ nhìn thấy khóe môi anh ta nhếch lên nụ cười lạnh lẽo.
“Không phải cô chê chó của Tiểu Tinh không nghe lời sao?”
“Vậy thì để mẹ cô – người nuôi chó hơn hai mươi năm – dạy dỗ nó cho tử tế đi.”
Nghe tiếng chó gầm gừ trong phòng, anh ta vẫn dửng dưng, thậm chí còn sai người n/ém th/ịt sống lên giường b/ệnh của mẹ tôi.
Tôi trơ mắt nhìn con s/úc s/inh ấy nhảy phốc lên giường,
tiếng x/é c/ắn hòa lẫn cùng tiếng báo động chói tai của máy theo dõi s/inh t/ồn.
“Tô Tử Hạo! Lập tức mang thu/ốc an thần tới mở cửa!”
“Nếu không mẹ thật sự sẽ bị cắ/n ch/e/c đó!”
Trong điện thoại vang lên tiếng cười khẩy hờ hững của anh ta: