Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/2Vq8cJEg1g

Gậy chụp ảnh 4 chân Tripod điện thoại livestream, quay phim, chụp ảnh kéo dài 180cm, có remote
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
Ngày con gái tôi được chẩn đoán suy thận, Lý Tuyền bỏ trốn với tình nhân.
Anh ta để lại cho tôi một đứa con bệnh nặng, một người cha đang hồi phục chức năng, tài khoản bị đóng băng và số tiền tiết kiệm chẳng đáng là bao.
Tôi nghiến răng gánh vác cả gia đình.
Nửa năm sau, Lý Tuyền quay về, anh ta nói:
“Bắt đầu từ hôm nay, anh tuyệt đối một lòng một dạ với em.”
“Nếu anh thất hứa, c.h.ế.t không tử tế!”
Vậy nên, tôi quyết định để chồng mình chết.
—-
Nửa năm trước.
Sau khi Lý Tuyền đề nghị ly hôn, tôi đưa con gái đến bệnh viện kiểm tra sức khỏe.
Khi bác sĩ đưa kết quả khám bệnh cho tôi, ngoài ánh mắt đầy cảm thông còn có cả sự trách móc.
“Cháu bị suy thận mãn tính, triệu chứng đã rõ ràng như thế rồi, cha mẹ như các người sao lại không nhận ra?”
Tôi c.h.ế.t lặng nhận lấy tờ chẩn đoán, ánh mắt dừng lại ở ba chữ “suy thận mãn tính”, bên tai chỉ toàn tiếng ù ù.
Trước câu hỏi của bác sĩ, tôi không biết trả lời thế nào.
Toàn thân tôi như lòng sông cạn trơ đáy, bị cú đánh nặng nề như vậy, đến cả một giọt nước mắt cũng không rơi nổi.
Tôi gọi lại cho Lý Tuyền thì phát hiện mình đã bị chặn số.
“Chúng ta đều cần bình tĩnh lại, thời gian này anh sẽ qua Mỹ để mở rộng thị trường quốc tế.”
Đó là câu cuối cùng Lý Tuyền để lại trước khi rời đi.
Hiện tại, đã một tuần kể từ khi Lý Tuyền quay về, chúng tôi vẫn ngủ riêng phòng.
Tôi ngủ cùng con gái.
Lý Tuyền ngủ trong thư phòng, trên chiếc giường đơn nhỏ chật hẹp.
Không nói chuyện, không giao tiếp, thậm chí không nhìn nhau.
Anh ta, đối với tôi, chẳng khác gì một người lạ đang tạm trú trong nhà tôi.
Tối đó, tôi từ bệnh viện về nhà, ngã lăn ra ngủ, nhưng lại bị cảm giác tê tê ngứa ngáy ở thắt lưng làm tỉnh dậy.
“Dao Dao , anh nhớ em lắm…”
Anh ta áp sát vào tôi, cơ thể nóng bừng, ánh mắt lờ đờ.
Nửa năm trước, trước khi anh ta mở miệng đề nghị ly hôn, tôi cũng từng vòng tay ôm cổ anh ta, nói rằng tôi nhớ anh.
Khi đó vì chăm sóc cha tôi, tôi ở suốt trong bệnh viện, hai vợ chồng xa cách lâu ngày, gần nửa năm không có quan hệ.
Nhưng ngay giây tiếp theo, tôi bị anh ta tàn nhẫn đẩy ra.
Tay tôi đập mạnh vào tủ đầu giường, phát ra tiếng “bốp” vang dội.
“Trần Dao, cha em vừa mới hồi phục, em đã khát đến mức này, không biết xấu hổ à…”
Lúc này, cảm giác nóng rực cứ thế di chuyển lên trên.
Tôi như bừng tỉnh khỏi ác mộng, bật dậy gào vào mặt anh ta:
“Anh vào đây bằng cách nào!”
“Cút!”
Bị từ chối, sắc mặt Lý Tuyền sa sầm, im lặng cau mày một lúc lâu rồi mới rời vào nhà vệ sinh tự giải quyết.
Một lúc sau.
Tiếng nước trong nhà tắm dừng lại, Lý Tuyền quấn khăn tắm bước ra, vừa lau tóc ướt.
Không thể phủ nhận, ở tuổi ba mươi, anh ta vẫn là một người đàn ông đầy sức hút.
Nhận ra tôi đang nhìn mình, Lý Tuyền khẽ cười, đứng bên giường nhìn tôi chăm chú.
Ánh mắt kiểu đó, trước đây là dấu hiệu cho chuyện vợ chồng của chúng tôi.
Nhưng bây giờ, anh ta càng tiến gần, tôi càng lùi xa.
Một lúc sau, Lý Tuyền thở dài.
“Dao Dao , anh biết… em vẫn trách anh vì chuyện của cha em.”
Một năm trước, cha tôi bị tai nạn giao thông, gãy nhiều xương, hôn mê nhập ICU.
Người gây tai nạn vừa hung hăng lại bỏ trốn.
Sau khi bị bắt, gã ta vẫn không nhận sai, còn lớn tiếng tuyên bố nhà hắn có thế lực, nếu bắt hắn đi tù, hắn sẽ hủy hoại cả nhà tôi.
Bác sĩ nói, khả năng xấu nhất là sống đời thực vật.
Tôi mất mẹ từ nhỏ, cha tôi một tay nuôi tôi khôn lớn.
Nhìn ông nằm im trong phòng bệnh, đến tiếng thở cũng yếu ớt, tôi đã bao lần sụp đổ, mở to mắt thức trắng đêm.
Thời điểm đó, công ty của Lý Tuyền đang cần vốn đầu tư gấp.
Vì chăm cha tôi, chúng tôi cãi nhau không biết bao nhiêu lần.
Tôi trách anh ta vô tình, anh ta trách tôi không dịu dàng.
Cuối cùng, tôi đành gửi con gái cho em chồng chăm, xin nghỉ làm để vừa lo cho cha vừa đấu tranh với bên gây tai nạn.
Chỉ vài tháng, tôi như bị thổi phồng lên – mặt vàng, nổi mụn, áp lực khiến tôi tăng hơn 10kg.
Chỉ cần nhớ lại cũng thấy như rơi xuống địa ngục.
Nửa năm sau, cha tôi tỉnh lại, công ty của Lý Tuyền cũng nhận được vốn đầu tư.
Lúc đó, tôi dồn nén bao lâu, cuối cùng cũng có thể thổ lộ với người tôi yêu, người chồng tôi tin tưởng.
“Lý Tuyền, cha em tỉnh rồi!”
“Trần Dao, chúng ta ly hôn đi.”
Niềm vui lập tức hóa thành kinh ngạc và hoảng loạn.
Tôi ngẩng đầu nhìn anh ta.
“Tại sao?”
“Không có tại sao cả. Nửa năm qua em về nhà được mấy lần? Chúng ta gặp nhau được bao nhiêu? Tình cảm có đậm đến đâu cũng không chịu nổi hao mòn kiểu này. Hết yêu rồi thì giữ hôn nhân để làm gì?”
Anh ta cau mày, đầy chán nản.
Tôi hoảng loạn, không kiểm soát được bản thân mà giải thích liên tục.
“Vì nửa năm nay em ở bệnh viện đúng không? Nhưng cha em đã tỉnh rồi, bác sĩ nói chỉ cần kiên trì phục hồi, ông sẽ hồi phục như người bình thường.”
“Chờ cha em khỏe lại, em sẽ không cần dành nhiều thời gian ở bệnh viện nữa.”
“Lý Tuyền, chúng ta…”