Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/903cML9qGL

Nước Giặt TopGia 3in1 Hương Huyền Diệu Dịu Nhẹ Làm Sạch Vết Bẩn, Lưu Hương 72h, Túi 2L

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 2

Tôi nhận lấy, xoay người đối diện với toàn bộ hội trường.

Trên màn hình lớn vẫn đang phát ảnh của tôi và Chu Hoài.

Trong ảnh, anh ta ôm tôi, cười dịu dàng.

Ngoài đời thực, anh ta đang dắt vợ cũ, đối diện tôi.

Thật mỉa mai.

Tôi nâng micro lên.

nói đều đặn, vững vàng.

“Thưa quý vị, xin lỗi vì mất vài phút của mọi người.”

hội trường im phăng phắc.

Sắc mặt mẹ Chu khó coi.

ta nghiến răng nhắc nhở tôi: “ , vừa thôi.”

Tôi quay sang nhìn ta.

“Cháu thấy vừa là được đấy cô ạ.”

ta khựng .

Tôi quay đầu , nhìn Chu Hoài.

“Chu Hoài, tôi hỏi anh một .”

Anh ta nhìn chằm chằm tôi, ánh hiện lên tia cảnh cáo.

nghĩ cho kỹ hẵng nói.”

Tôi bật cười.

“Người cần nghĩ kỹ là tôi.”

Tôi đưa micro gần miệng hơn một chút.

“Ly rượu , là lời chúc phúc, hay là thông báo?”

Sắc mặt Chu Hoài lập tức tái mét.

Lâm càng đỏ hoe hơn.

Cô ta nhỏ : “Thẩm tiểu thư, tại sao cô cứ nhất quyết khó anh ấy vậy? Tôi chỉ đến chúc phúc cho hai người thôi .”

Tôi quay sang nhìn cô ta.

“Lâm tiểu thư.”

Cô ta sững người.

Đây là lần đầu tiên tôi gọi cô ta một cách chính thức vậy.

“Cô nói cô sẽ phiền chúng tôi, trừ khi anh ấy cần cô.”

Tôi ngừng một nhịp.

“Vậy tôi hỏi cô một .”

Tôi nhìn chằm chằm vào bàn đang níu lấy ống áo Chu Hoài của cô ta.

cô đến đây rút lui, hay là giữ chỗ?”

hội trường ồ lên kinh ngạc.

Có người thậm chí còn hẳn dậy hóng chuyện.

Chu Hoài lao lên chắn ngay trước mặt Lâm .

“Thẩm , đủ đấy!”

Tôi nhìn anh ta.

“Tôi chưa đủ.”

Đáy anh ta hiện lên vẻ phẫn nộ.

là đám của chúng ta, nhất quyết mọi chuyện trở nên khó coi thế này sao?”

“Đúng thế.” Tôi gật đầu. “ là đám của chúng ta.”

Tôi bước lên một bước.

Tà váy quét ngang mặt sàn.

Ánh đèn chiếu thẳng vào người tôi.

Tôi khóc.

run rẩy.

“Nên tôi rất tò mò, tại sao bây giờ trước mặt tôi chúc rượu là chú rể của tôi.”

Tôi nhìn chằm chằm vào bàn anh ta đang nắm lấy Lâm .

là chú rể của tôi, dẫn theo vợ cũ của anh ta, đến bắt tôi thừa nhận khứ của họ.”

Chu Hoài cứng đờ.

Lâm cuối vội buông anh ta ra.

Nhưng muộn .

Tất mọi người đều nhìn thấy.

Mẹ Chu đột nhiên phắt dậy.

“Thẩm , cô đừng có đáng!”

Tôi quay đầu nhìn ta.

“Cô à, cô gấp cái gì?”

Sắc mặt ta cứng đờ.

Tôi hạ thấp micro xuống một chút, nhưng nói vẫn rõ ràng.

“Cháu còn chưa nói gì cơ .”

nói này một cây kim, đâm thẳng vào dây thần kinh của tất mọi người có mặt.

Chu Hoài nhìn tôi chằm chằm.

Ánh anh ta cuối thay đổi.

Từ mất kiên nhẫn, chuyển sang bất an.

Anh ta hiểu tôi.

Nếu tôi chỉ đơn thuần là tức giận, tôi sẽ bỏ đi ngay lập tức.

Còn nếu tôi vẫn sẵn sàng đây.

Điều đó chứng tỏ, tôi muốn cãi vã.

tôi muốn tính sổ.

Lâm dường lờ mờ nhận ra điều gì đó.

Cô ta khẽ kéo áo Chu Hoài.

“A Hoài, hay là về trước đi, đừng vì ảnh hưởng đến hai người.”

Cô ta định chuồn.

Nhưng lần này, tôi lên tiếng.

“Đừng đi.”

Bước chân Lâm khựng .

Tôi nhìn cô ta, nụ cười càng sâu hơn.

“Ban nãy cô vừa nói, cô được tính là khứ của anh ta cơ ?”

Tôi nâng micro lên lần nữa, nói vang vọng khắp hội trường.

là một nửa người trong cuộc, vậy thì tiện .”

Tôi nhìn Chu Hoài, nhìn mẹ Chu.

Cuối , ánh rơi trở khuôn mặt Lâm .

cô đừng đi đâu .”

**Chương 2: nói này, coi anh tự mình xác nhận**

“Thẩm , rốt cuộc muốn gì?”

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.