Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/4qE3OrQD6S

GLADE Combo 4 Sáp Thơm Khử Mùi Lưu Hương Bền Lâu 180g x4
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
03
Kể từ khi nương thân sắp sửa “biến mất”, mỗi ngày trôi với ta đều là một giày vò tột độ.
Ta đếm từng ngày từng khắc, trái tim như bị đặt trên ngọn lửa nhỏ mà thiêu đốt dần mòn. ta tỏ cùng ai.
Ta đem chuyện kể các nhũ mẫu hạ hầu hạ mình, một ai tin.
“Là tiểu thư nghe nhầm , trên đời làm gì có ai nghe được tiếng của người khác chứ?!”
“Phu đâu thần tiên, sao có đột nhiên biến mất được?”
Ta muốn nói phụ thân phụ thân lại dẫn binh trận , nay vẫn chưa hồi kinh.
Chớp mắt đã kỳ hạn một tháng cuối cùng, ta bám riết nương thân nửa bước không rời, cần không nhìn thấy bà ta là ta lại òa khóc nức nở.
Nương thân vốn dĩ luôn dịu dàng chăm chút ta, nay lại nhẫn tâm bỏ mặc ta, ném ta nhũ mẫu trông nom.
Bà ta bận rộn cùng hệ thống nghiên cứu xem rốt cuộc c.h.ế.t nào mới là hợp lý , hoàn hảo .
Ngoài cửa bỗng vang tiếng vó ngựa dồn dập.
Ta thở phào nhẹ nhõm, là phụ thân đã !
Mọi người đều nói phụ thân là một đại anh hùng, chiến trường g.i.ế.c giặc ngoại xâm, ông định sẽ có cách giữ nương thân ở lại.
Ta ngậm một b.úng nước mắt, cõi ngập tràn vui sướng chạy ào cổng lớn đón phụ thân.
Thế phụ thân không trở một mình. Ông ta còn mang theo một vị mỹ vô cùng xinh đẹp, đoan trang nhã nhặn tựa như tiên nữ bước từ trong tranh.
Nương thân dắt ta, cùng đứng trước cổng.
Đột nhiên, bàn bà ta run bần bật, lạnh ngắt như băng.
Bà ta lao phía trước ta, kích động khóc rống : “Thẩm Nghiên Chi, chàng phụ ta!”
“Chàng thừa ta không giống với những nữ ở nơi . Khi cưới ta, chàng đã từng thề non hẹn biển, rằng đời kiếp có mình ta, cùng ta sinh thế song !”
Nương thân buông thõng ta , lảo đảo lùi phía sau.
Bà ta dùng ánh mắt chán ghét đầy oán hận quét người ta, lại ghim c.h.ặ.t phụ thân.
Dưới ánh mắt đáng sợ của nương thân, ta sợ hãi mức run rẩy, luống cuống làm sao.
“Chàng rốt cuộc vẫn nuốt lời. tốt…” Bà ta liên tục thở dài, dáng vẻ lại như vừa được giải thoát.
Ngay khoảnh khắc nương thân gạt nước mắt, quay người chạy vụt đi, phụ thân vội vã đuổi theo. Ông ta tràn ngập vẻ lo âu, cuống quýt: “Tinh Nhi, nàng nghe ta giải thích đã.”
“Trên đường hồi kinh ta gặp sơn tặc, bọn chúng bắt cóc Tương, toan giở trò đồi bại với nàng ấy. Ta thân là tướng quân bảo gia vệ quốc, sao có thấy c.h.ế.t mà không cứu.”
“Ta Tương tuy quen từ nhỏ, đó đã là chuyện của mười mấy năm trước . Nay nàng ấy sớm đã gả người ta, ta đã vợ sinh con, bao nhiêu năm chưa từng gặp , hề liên lạc… Mọi chuyện căn bản không như nàng nghĩ đâu.”
Phụ thân hạ thấp giọng, khẩn khoản cầu xin bà ta: “Tinh Nhi, nàng hãy tin ta. Tương bị thương, lại thất lạc mất hạ , ta đưa nàng ấy đây để dưỡng thương vài ngày mà thôi.”
Nương thân ngước đôi mắt đã khóc đỏ hoe , mím c.h.ặ.t khóe môi, một chữ không lọt tai.
Ngay trước bao người, bà ta làm như bản thân chịu đựng uất ức tột cùng, vung giáng một tát thật mạnh phụ thân.
04
Ánh mắt của tất cả mọi người đều đổ dồn vào nương thân.
Sau một khoảng tĩnh lặng như tờ, nương thân bỗng hóa thành đào hát đang cất giọng trên hí đài.
Đối với cúi đầu nhận lỗi của phụ thân, bà ta thèm mảy may để mắt tới.
Ngón bà ta run rẩy, thẳng vào khuôn đang sưng đỏ bàng hoàng của phụ thân, lớn tiếng lạnh lùng nói: “Thẩm Nghiên Chi, không cần giải thích nữa!”
“Nàng ta là thanh mai trúc mã của chàng, là bạch nguyệt quang mà mười mấy năm chàng vẫn luôn tâm tâm niệm niệm không quên!”
Nương thân khóc lóc t.h.ả.m thiết, nước mắt tuôn rơi: “Những năm ta tính là gì? Ta căn bản không ủ ấm được trái tim chàng, trong chàng vĩnh viễn luôn có chỗ dành ả ta, đúng không?”
Yết hầu phụ thân lăn lộn, hơi thở trở nên nặng nhọc. Ông ta không hề so đo tát vừa , mà vội vã thanh minh: “Không vậy đâu Tinh Nhi, ta Tương thực không có gì cả. Ta nàng đã có Yến Nhi , sao ta còn có tơ tưởng người khác được nữa?”
“Nếu nàng không phép nàng ấy vào phủ, ta sẽ sai người đưa nàng ấy đi nơi khác…”
nhún nhường lùi bước của phụ thân hề đổi được tha thứ từ nương thân.
Nương thân liếc nhìn Tương đang đứng lúng túng cách đó không xa, cười khẩy hai tiếng, thái độ càng thêm phần tuyệt tình: “Ta vì chàng mà từ bỏ cơ hội rời đi, vì chàng mà sinh con đẻ , vậy mà chàng lại đối xử với ta như thế sao?”
“Thẩm Nghiên Chi, chàng định sẽ hối hận!”
Ánh mắt phụ thân chấn động, cõi như bị d.a.o cắt. Ông ta đưa định níu nương thân, lại bị bà ta chán ghét hất văng .
Trong ta hoảng loạn không kém.
Nương thân nói những lời , là thực muốn đi .
Ta cứ ngỡ là do phụ thân mang nữ khác nên mới chọc bà ta tức giận thế.