Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/5fngImqANp

Nước Giặt TopGia 3in1 Hương Huyền Diệu Dịu Nhẹ Làm Sạch Vết Bẩn, Lưu Hương 72h, Túi 2L
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
Diệp Tân Di hỏi tôi tiêu thế nào.
Tôi nói: “Mở thêm hai cửa hàng nữa.”
“Mỗi thế thôi ư?”
“Mua thêm lọ kem mắt. Loại đắt ấy.”
Xử lý di vật chậm hơn xử lý bạc rất nhiều.
Quần của Bùi Quán Đình để lại trong đựng đầy mấy các-tông.
Vốn dĩ tôi định đem quyên góp tất cả, đóng lại thấy chiếc khoác cũ có đính chiếc cúc do tôi khâu.
Đường chỉ rất xấu, là năm mẫu giáo, tôi vội vã ra cửa nên ngồi ngay ở hiên khâu vội.
Chiếc cúc đã trải qua bao bận chuyển , mùa và không biết bao nhiêu lần giặt khô, vậy mà vẫn đính chắc chắn ở .
Tôi nắm lấy nó ngẩn ngơ một , đặt kéo xuống rồi lại cầm lên.
Bùi đi ngang qua cửa, thấy tôi ngồi xổm bên các-tông nhưng không hỏi tôi vì sao.
Con bé lục trong lấy chiếc len xám mà Bùi Quán Đình hay mặc, ôm n.g.ự.c ngửi ngửi.
“Con giữ cái được không ạ?”
“Được.”
“Chỗ bà lạnh lắm, con mang cho bà.”
Con bé ôm len đi mất. Đi đến cửa, lại quay lại lấy nốt chiếc máy ảnh cũ.
Trong máy ảnh vẫn bức ảnh hồi nhỏ con bé bị rụng răng cửa, Bùi Quán Đình chụp mờ tịt, hồi trước con bé cứ chê xấu.
Số quần lại, tôi giặt sạch, sấy khô, phân loại theo mùa rồi mang đến điểm quyên góp. Nhân viên hỏi trong có đồ giá trị không, tôi nói không.
lái xe về ghế sau trống không, trong xe vẫn thoang thoảng mùi nước giặt khô. Tôi không thấy nhẹ nhõm, cũng chẳng khóc nữa.
một người đi rồi, những thứ để lại sẽ chẳng thay bạn đưa ra bất kỳ lời giải thích nào, chỉ chờ bạn từng món một quyết định giữ hay đi.
Tôi đem t.h.u.ố.c dùng được đi tiêu hủy, cắt bỏ những chiếc thẻ hội viên đã hết hạn, sách thì đóng theo chủng loại.
Dọn xong trời đã chập tối, chị giúp việc đến dọn dẹp, tủ quần trống hoác, đứng ở cửa nói: “Thế cũng tốt, thoáng khí.”
Tôi nói: “Đúng vậy.”
Hai chúng tôi không ai nhắc đến Bùi Quán Đình.
Nửa năm sau Bùi Quán Đình qua đời, tham gia kỳ đại học.
Trước phòng , con bé hỏi tôi: “ ơi, nếu con trượt, quỹ giáo d.ụ.c có thành vốn khởi nghiệp được không ạ?”
“Không.”
“Tại sao ạ?”
“Con hãy nhớ mang ăn sáng đi đã, rồi hẵng bàn chuyện khởi nghiệp với .”
Con bé đảo mắt một cái, ôm chầm lấy tôi: “Bố mà sống, liệu có bảo con nhất định sẽ tốt không ạ?”
“Có.”
“Bố giỏi nhất là nói mấy câu vô tích sự.”
“Ừ.”
Con bé buông tôi ra, chạy cổng trường, chạy được nửa đường lại ngoảnh đầu lại: “ ơi.”
“Làm gì thế?”
“Sau tìm đại một người đi.”
“Lo tốt môn toán của con đi đã.”
“Con nói thật đấy.”
“ cũng nói thật mà.”
Con bé đi trong.
Tôi đứng dưới bóng cây đợi tiếng chuông bắt đầu , điện thoại nhận được một thông báo trên vòng bạn bè.
Hề Mộng Kiều việc .
Trong ảnh, đứng ở quầy lễ tân của một ty nội thất, thẻ nhân viên vừa được đeo lên, dòng trạng thái là [Bắt đầu lại từ đầu.]
Tôi chằm chằm bốn chữ một .
Diệp Tân Di gửi tin nhắn đến: [Đừng bồng bột. Đời tư của không liên quan gì đến cậu.]
Tôi đáp: [Biết rồi.]
Tin nhắn tiếp theo là thư tra lý lịch thức do ty gửi về đơn vị cũ.
Hề Mộng Kiều đã ký tên ủy quyền ở trang cuối, đồng hồ xác thực hồ sơ tín nhiệm, các khoản nợ chưa thanh toán và các khoản cạnh tranh.
Tôi không gửi ảnh giường chiếu và đoạn chat giữa với Bùi Quán Đình cho bất kỳ ai.
Thứ làm tổn hại thể xác và danh tiếng của phụ nữ, chỉ làm lợi cho kẻ đã c.h.ế.t là hắn.
Tôi không ngốc đến thế.
Bộ phận pháp chế của đơn vị cũ sau gửi tới một bản xác nhận. Trong tài liệu tra lý lịch có một trang thỏa thuận trả góp liên quan đến tôi, cần sự đồng ý của tôi được khai.
Tôi chuyển tiếp bản xác nhận cho Diệp Tân Di.
ấy xóa đi những nội dung đời tư không liên quan đến vị trí việc, chỉ giữ lại quyết định xử lý việc khai man chi phí, nghĩa vụ trả nợ chưa thực hiện và các vấn đề cạnh tranh, rồi gọi điện giảng giải từng rủi ro có thể xảy ra cho tôi nghe.
[Bây giờ ý vẫn kịp đấy.]
[Tớ không ý.]
Tôi ký tên mình, gửi lại bản xác nhận cho bộ phận pháp chế của đơn vị cũ.
Album ảnh điện thoại tự động nhảy ra một bức ảnh cũ.
Mười tám năm trước, Bùi Quán Đình đứng trước cửa cục dân , tóc rất nhiều, cười trông ngốc nghếch.
Tôi mặc chiếc váy trắng rất rẻ , trong nắm c.h.ặ.t hai cuốn giấy chứng nhận kết hôn.
Tôi rất lâu.
Góc dưới bên phải bức ảnh vẫn một nửa chiếc túi nilon, bên trong đựng mớ rau chúng tôi mua sau đi đăng ký kết hôn.
Hôm anh cứ nằng nặc đòi nấu một bữa cơm đàng hoàng, kết quả là rán cá dính cả chảo, chúng tôi ngồi trong căn nhỏ thuê gặm phần da cá cháy xém, không ai chê khó nuốt cả.
Sau càng càng lớn, xoong chảo trong bếp cũng ngày một đắt . Chúng tôi rất ít cùng nhau nấu ăn nữa.
Lâu đến mức chuông phòng vang lên.
lao ra khỏi cổng trường, cách đám đông vẫy về phía tôi: “ ơi! Văn trúng tủ rồi!”
“ toán thì sao?”
“Đang vui thế đừng nhắc đến toán có được không?”
“Không được.”
Con bé khoác tôi, kéo tôi đi ăn kem.
Đi được hai bước, tôi nhận được email gửi từ bộ phận pháp chế đơn vị cũ.
Tài liệu tra lý lịch đã được gửi hộp thư tuân thủ của ty của Hề Mộng Kiều, tệp đính kèm không nhiều, mỗi mục đều có căn cứ ủy quyền do ký.
Tôi đọc xong email, tắt điện thoại đi.
“ ơi, cười gì thế?”
“Chợt nhớ tới bố con thôi.”
“Lại muốn mắng ông ấy à?”
“Không.”
Tôi vén mái tóc bị gió thổi rối ra sau tai con bé: “Trong những thứ ông ấy để lại, mà nhớ kỹ nhất là một bài học.”
“Bài học gì ạ?”
“Đừng dùng tình cảm của người khác để định giá bản thân mình.”
Bùi c.ắ.n thìa kem: “Đắt lắm ạ?”
“Đắt chứ. Đã tốn của rất nhiều năm đấy.”
Con bé trầm ngâm suy nghĩ: “Vậy thì phải nhớ kỹ được.”
Tôi gật đầu: “Nhớ kỹ rồi.”
Hết