Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/1qaRp3j2WQ

Gối ngủ Mochi băng lạnh EMA 50x70cm, ruột gối nằm lông vũ Microfiber vỏ băng lạnh siêu mát
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
15
Bùi có một điểm tôi vẫn hiểu rõ.
Một anh nhận định chuyện gì, anh làm cùng.
Một tháng tiếp theo, anh xuất hiện ở tất cả những nơi tôi có thể nghĩ tới.
Buổi sáng tôi ra ngoài mua sữa đậu nành, anh đứng chờ dưới lầu.
Tôi tan làm, anh dựa xe chờ trước cổng công ty.
Cuối tuần tôi hẹn Trần Khỉ ăn cơm, anh không mời tự , mặt dày chiếm chỗ đối diện, vừa nói “anh chỉ ăn ké một bữa thôi”, vừa gắp đồ ăn bát tôi.
Trần Khỉ chứng kiến toàn bộ quá trình, cuối cùng gửi cho tôi một tin WeChat.
“Nại Nại, tớ thấy được rồi đó. Cậu còn đẩy anh ta ra nữa, anh ta khóc .”
Tôi úp điện thoại xuống, giả vờ như không thấy.
Bùi nói chuyện với ông cụ Bùi một nữa.
nói hai người ngồi suốt cả buổi chiều.
ra ngoài, ông cụ Bùi thở dài, nói:
“Được rồi, hôn của cháu, cháu tự xem làm. Đừng hối hận.”
Bên Diệp Chiêu Chiêu cũng truyền tin tới.
Cô ấy tự mình từ chối sắp đặt của hai nhà, lý do là “chuyện cá nhân”.
Sau tôi nói, ra cô ấy có người mình thích, chỉ là trước đây không dám nói.
tôi có thứ gì đó lặng lẽ thả lỏng.
16
Một buổi chiều nọ, Bùi dạo cùng tôi quanh khu chung cư.
Trời dần tối, đèn đường vừa bật sáng, phủ xuống mặt đất một lớp vàng ấm áp.
Chúng tôi rất lâu, anh vẫn không nói gì.
Sau đó anh đột nhiên bóp nhẹ bàn tay tôi.
“Giang Nại, đó em anh nói những lời kia, cảm giác thế nào?”
Tôi nghĩ một chút.
“Rất bình tĩnh.”
“Giả.” Anh nói. “Nhất định em không bình tĩnh.”
“…”
“Anh đoán đó em giống như có một tảng đá rơi xuống, chìm hẳn xuống.” Anh nhẹ giọng nói. “Sau đó em dùng cách của em, vá lỗ hổng đó rồi tiếp tục bước .”
Tôi không nói gì.
“Giang Nại.” Anh ôm chặt tôi . “Em không cần gồng mình như . Anh em tâm.”
“Em không gồng.”
“Dạo em ngủ ngon không?”
Tôi ngẩn ra.
Anh dạo tôi ngủ không ngon?
“Cũng được.” Tôi nói.
“Em có quầng thâm mắt.” Anh bình tĩnh vạch trần tôi. “Mấy hôm trước khá rõ, gần đây đỡ hơn rồi.”
Anh… chú ý .
Tôi quay đầu anh.
Anh cũng đang thẳng tôi, ánh mắt rất nghiêm túc.
“Giang Nại, em coi những lời đó là , là lỗi của anh.” Anh nói. “Nhưng bây giờ những lời anh nói với em, em có muốn cũng coi là một không?”
“Chỉ một thôi.” Anh nói. “Cho anh một cơ hội, anh chứng minh cho em thấy.”
Ánh đèn kéo dài bóng anh trên mặt đất.
Bóng anh và bóng tôi sát nhau.
Tôi cúi đầu hai chiếc bóng đó, im lặng rất lâu.
Sau đó tôi nói:
“Bùi , anh không hối hận?”
“Không hối hận.” Anh nói. “Một chút cũng không.”
Tôi hít sâu một hơi.
“ sau …” Tôi chậm rãi mở miệng. “Anh không được hút thuốc quá nhiều, không được uống rượu quá chén, không được qua đêm bên ngoài, không được…”
“Được.” Anh cắt ngang tôi. “Đều được.”
“Anh còn chưa xong.”
“Đều được.” Anh lặp . “Em nói gì cũng được. Giang Nại, em anh .”
Tôi anh, anh cũng tôi.
Ánh đèn đường khiến đôi mắt anh sáng lên.
đó như có thứ gì đang cháy.
Tôi nghĩ, có lẽ chính là thế .
“Bùi .”
“Ừ.”
“Em thích anh.” Tôi nói. “Từ còn rất nhỏ thích rồi. Vì em mới anh như , bởi vì em tâm.”
Anh ngẩn ra, như không ngờ tôi nói thẳng như .
Sau đó anh cười.
Tiếng cười trầm thấp.
Anh tiến lên nửa bước, ôm tôi , cằm tựa lên đỉnh đầu tôi.
“Anh .” Anh nói. “Anh cũng .”
“ đó anh còn nói như .”
“Anh ngu.” Anh thừa nhận. “ đó anh rất ngu. Cứ tưởng có vài thứ mãi ở đó, không cần nói ra.”
“Sau nói.”
“Được, sau anh nói.” Anh dừng một chút. “Giang Nại, anh thích em. Hôm nay nói, ngày mai cũng nói. Em muốn bao nhiêu , anh nói bấy nhiêu .”
Dưới ngọn đèn đường, gió thổi lá cây xào xạc.
Tôi dựa người anh, không nói gì.
Nhưng tảng đá chìm rất lâu tôi, hình như đang chậm rãi nổi lên.
17. Ngoại truyện — Bùi
Có người từng hỏi:
“Nếu một mối hệ, người bạn đột nhiên không nữa, bạn thế nào?”
Bây giờ tôi muốn trả lời câu hỏi đó.
kiểm soát.
Cảm giác đó gọi là kiểm soát.
Không tự do.
là kiểm soát.
Bởi vì sợi dây bạn tưởng rất phiền kia, ra vẫn buộc lấy bạn, khiến bạn có người ở đó, có người chờ, có người nhớ mong.
Đợi sợi dây ấy lỏng ra, bạn mới phát hiện.
Thứ đó gọi là tâm.
Gọi là có một người, vẫn yêu bạn.
Điều khó học nhất tình yêu không là yêu như thế nào, là mở miệng nói ra câu “anh tâm em”.
Rất nhiều người giấu tâm quá sâu, giấu thành hiểu lầm, giấu thành vết nứt, giấu thành chia ly.
Sau đó mới hoảng loạn kéo bên bờ mát.
Có kịp.
Có không kịp.
May , Bùi kịp.
Giang Nại cũng cho anh ấy một cơ hội.
Bây giờ, mỗi bị phát phiền, anh đưa mặt tới gần.
“Giang Nại, em anh .”
“Phiền chết anh.”
Anh cười.
“Phiền em cả đời.”
Bạn từng có trải nghiệm tương tự chưa?
Tưởng một mối hệ là trói buộc, buông lỏng mới phát hiện, đó là ràng buộc.