Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/9AN2YjY8VN

Bộ Dầu gội 470g và Dầu xả 318g Nguyên Xuân xanh dưỡng tóc - Dành cho tóc khô xơ, hư tổn

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 5

08

Gương Hoắc Tắc Linh lạnh băng.

Anh nhìn Hoắc Tư Duy đang cúi đầu đứng đó, giọng nói không mang theo chút cảm xúc nào.

“Nhốt ba ngày.”

“Để nó nhớ cho kỹ.”

Người việc lập tiến lên, nắm lấy cánh tay Hoắc Tư Duy định kéo đi.

Tôi không tiếp tục đứng nhìn nữa.

Bước chân gần nhanh hơn suy nghĩ.

Tôi lao tới, kéo Hoắc Tắc Linh lại.

Chát!

Tiếng tát vang lên giòn tan giữa khoảng sân rộng lớn.

Không khí lập đông cứng.

Ngay cả những người việc xung quanh cũng sững sờ.

Trên gương luôn lạnh nhạt Hoắc Tắc Linh cùng cũng xuất hiện một vết nứt.

Anh nghiến răng.

“Phụ nữ.”

“Gan em lớn thật đấy.”

Tôi ngẩng đầu nhìn thẳng vào anh.

Đúng .

Thì sao nào?

Cũng đâu lần đầu.

Ngày trước, chẳng anh còn từng chủ cầu xin tôi đánh anh hay sao?

Ánh Hoắc Tắc Linh vốn còn mang theo lửa giận.

Nhưng khi nhìn rõ gương tôi, cả người anh bỗng khựng lại.

Đồng tử co rút.

Giọng nói cũng mất đi vẻ bình tĩnh thường ngày.

em…”

09

“Đúng.”

Tôi lạnh lùng đáp.

người tới để trả lại sự trong sạch cho thằng .”

Nói xong, tôi lấy điện thoại ra.

Đoạn video giám sát nhanh chóng được mở lên.

Trong màn hình, mọi thứ hiện rõ ràng.

Người việc vì giẫm viên đá trên đường nên tự ngã.

Hoắc Tư Duy hoàn toàn không hề tay chân.

mà bà lại đổ toàn bộ trách nhiệm lên đầu một đứa trẻ.

Sự thật bày ra trước .

Không ai còn có chối cãi.

Hoắc Tư Duy lập nhào vào lòng tôi.

Cậu ôm chặt lấy eo tôi.

Nước rơi lã chã.

Một đứa trẻ nhỏ , gánh oan uổng lớn đến thế.

Tôi thật sự nghi ngờ cột sống thằng có còn thẳng nổi hay không.

Ánh Hoắc Tắc Linh lạnh đi từng chút một.

Anh nhìn thẳng về người việc.

“Bà Trương.”

“Bà bị sa thải.”

Người việc lập tái .

quỳ xuống cầu xin không ngừng.

Nhưng cùng bị người nhà họ Hoắc kéo đi.

Hoắc Tư Duy rúc trong lòng tôi.

Bờ vai nhỏ run lên từng đợt.

Tôi đau lòng vuốt nhẹ lưng cậu .

Nhìn phản ứng bà Trương, tôi hiểu ngay một chuyện.

Việc đổ tội cho Hoắc Tư Duy tuyệt đối không lần đầu.

Nếu không bà không thành thạo đến .

Đến lúc này tôi hiểu.

Vì sao sáng nay khi vỡ cốc, Hoắc Tư Duy lại chủ nhận lỗi.

Vì sao lúc bị vu oan, nó không biện minh đến cùng.

Bởi vì trong nhà họ Hoắc, giải thích vốn vô dụng.

Bị đổ oan thì cứ ngoan ngoãn nhận lấy.

Dù sao cũng chẳng ai tin.

Tôi cúi xuống nhìn cậu .

“Sau này nếu bị oan ức.”

“Nhất định nói với mẹ.”

Đôi Hoắc Tư Duy lập sáng lên.

“Vâng ạ.”

Nó vui vẻ gật đầu.

Bên cạnh, cô Phạm bị mất nên chỉ có miễn cưỡng giải thích rằng hiểu lầm đứa trẻ.

Sau đó, gia sư dẫn Hoắc Tư Duy đi học piano.

Còn tôi ở lại chờ Mạnh Thời Ngô khu vui chơi trở về.

rộng lớn vô cùng.

Cô Phạm liên tục tìm chủ đề trò chuyện với Hoắc Tắc Linh.

công ty nhà đến các mối quan hệ ăn.

lợi ích hợp tác đến những giá trị có mang lại cho tập đoàn Hoắc thị.

Nhưng đầu đến , Hoắc Tắc Linh đều phản ứng rất nhạt nhòa.

Anh ngồi trước máy tính việc.

Thỉnh thoảng đáp lại một hai câu.

Còn tôi ngồi ở đó.

Giống hệt một bóng đèn khổng lồ.

Không tiếp tục tự khó xử.

Tôi đứng dậy rời .

Đi một lúc nhận ra tới khu vườn sau.

Nơi này từng nơi tôi thích nhất.

Khi kết hôn, Hoắc Tắc Linh đích thân trồng cho tôi cả một vườn violet.

Nhưng bây giờ nơi đó chỉ còn lại bãi đất trống.

Ngoài vài bụi cỏ lưa thưa thì chẳng còn gì nữa.

Tôi cúi đầu tìm kiếm.

xem liệu có còn sót lại thân hoa nào hay không.

Violet loài cây có sức sống rất mãnh liệt.

Chỉ cần còn lại gốc.

Năm sau nở hoa.

“Em mất đồ à?”

Một giọng nam trầm thấp vang lên sau.

Tôi quay đầu.

Hoắc Tắc Linh đang chậm rãi đi tới.

Anh bước bên cạnh tôi.

Khoảng cách không xa cũng không gần.

Tôi lắc đầu.

“Không.”

Tôi chỉ xem còn sót lại gốc hoa nào không mà thôi.

Anh khẽ gật đầu.

Sau đó lại một khoảng im lặng kéo dài.

Để tránh bầu không khí trở nên quá gượng gạo, tôi chủ nhắc tới hai đứa trẻ.

“Anh phân biệt được chúng không?”

“Không.”

Anh trả lời rất ngắn gọn.

Sau đó lại tiếp tục im lặng.

Sáu năm xa cách.

Chúng tôi hoàn toàn rời cuộc sống nhau.

Giữa hai người dường chẳng còn điều gì để nói.

Tôi chỉ nhanh chóng rời bãi cỏ này.

Thoát cảm giác ngột ngạt khó chịu đang bao trùm.

Nhưng không hiểu sao đoạn đường hôm nay lại dài đến thế.

Đi mãi chưa tới lối ra.

Đúng lúc ấy, một giọng nói vang lên sau.

“Tổng giám đốc Hoắc.”

“Em cho người mang sashimi tới rồi.”

“Trưa nay chúng ăn hải sản nhé.”

Cô Phạm đi giày cao gót bước vào bãi cỏ.

cố gắng đuổi theo Hoắc Tắc Linh.

Nhưng đôi giày khiến bước chân trở nên chật vật.

Theo phép lịch sự, Hoắc Tắc Linh chỉ có giảm tốc độ.

Nhân cơ hội đó, tôi lập đi nhanh hơn.

Bỏ lại hai người sau.

“Hai người cứ trò chuyện đi.”

“Tôi về trước.”

Môi Hoắc Tắc Linh khẽ .

Dường nói gì đó.

Nhưng cùng không lên tiếng.

Rời khu vườn, tôi âm thầm thở phào.

cùng cũng thoát được.

Dù sao họ cũng đang bàn tới chuyện kết hôn.

Tôi đứng giữa hai người họ chỉ càng thêm dư thừa.

Chi bằng quay lại ngồi một còn thoải mái hơn.

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.