Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/903cML9qGL

Nước Giặt TopGia 3in1 Hương Huyền Diệu Dịu Nhẹ Làm Sạch Vết Bẩn, Lưu Hương 72h, Túi 2L
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
10
giờ ăn trưa.
Hoắc Tư Duy ngồi ngay bên cạnh tôi.
Nhìn thấy trên bàn, bé tò mò đũa tới.
Tôi lập tức ngăn .
“Con không được ăn.”
Hoắc Tư Duy lập tức rụt tay về.
Gương mặt nhỏ thoáng hiện vẻ thất vọng.
Thấy , cô Phạm lập tức gắp một miếng bỏ vào bát bé.
“Loại này rất đắt đấy.”
“Bỏ lỡ lần này không được ăn nữa đâu.”
“ chủ nhỏ, ăn thử .”
xong, cô ta còn liếc tôi một cái.
“Đừng nghe người từng được ăn đồ ngon.”
Hoắc Tư Duy nhìn miếng trong bát.
Do dự một lúc.
Sau đó lặng lẽ gạt sang mép bát.
Không hề động đũa.
Sắc mặt cô Phạm lập tức khó coi.
“Trẻ con kén ăn không phải trẻ ngoan đâu.”
cô ta trực tiếp gắp miếng lên.
Nhét vào miệng Hoắc Tư Duy.
Sau đó mong chờ hỏi:
“Ngon không?”
Chỉ vài giây sau.
Gương mặt Hoắc Tư Duy đột nhiên đỏ bừng.
Những nốt mẩn bắt đầu nổi lên trên da.
Tôi lập tức rút khăn giấy cho bé.
“Nhổ ra.”
“Con với , con không sao?”
Hoắc Tư Duy vội vàng nhổ nửa miếng ra .
Nó hoảng sợ nhìn tôi.
“Mẹ…”
“Con có chết không?”
Nước lập tức dâng đầy trong .
Tôi ôm bé vào lòng.
Nhẹ nhàng vỗ lưng trấn an.
“Không sao.”
“Có mẹ ở đây.”
Bên kia, Hoắc Tắc Linh lập tức gọi điện cho bác sĩ gia đình.
Bác sĩ rất nhanh tới nơi.
Sau khi kiểm tra, kết luận được ra.
Hoắc Tư Duy thật sự với .
Mức độ giống hệt người anh em song sinh nó.
Tôi lấy thuốc luôn mang theo trong túi ra.
Cho bé uống.
Khoảng nửa giờ sau, các vết mẩn trên người bắt đầu lặn dần.
Đợi Hoắc Tư Duy ngủ say.
Tôi mới nhẹ nhàng rời khỏi phòng.
Vừa mở cửa bước ra.
Bịch.
Tôi đâm thẳng vào một lồng ngực rắn chắc.
Vẫn giống trước đây.
Cứng rắn mà đầy sức lực.
Tôi ngẩng đầu.
Bắt gặp ánh Hoắc Tắc Linh.
Anh đang nhìn tôi chăm .
Giống muốn nhìn xuyên qua tất những năm tháng xa cách.
Nhớ tới dáng vẻ sợ hãi vừa Hoắc Tư Duy.
Tôi lập tức nổi giận.
“Anh không con với sao?”
Hoắc Tắc Linh im lặng vài giây.
Sau đó lắc đầu.
“Không .”
Tôi tức bật cười.
Sáu năm nuôi con.
mà ngay chuyện con với thứ gì anh cũng không .
Có khi con chó trong nhà còn có trách nhiệm hơn ông bố này.
Ánh Hoắc Tắc Linh khẽ dao động.
Anh lên tiếng giải thích.
“Con còn nhỏ.”
“Tôi sợ hóc xương .”
“Cho nên trong nhà từng nấu .”
Nghe , cơn giận trong lòng tôi mới dịu đôi chút.
Ít nhất anh vẫn còn quan tâm tới con.
mức một người cha hoàn toàn vô trách nhiệm.
Tôi xoay người xuống lầu.
Hoắc Tắc Linh quay đầu nhìn vào phòng ngủ.
Xác nhận Hoắc Tư Duy ngủ yên.
Sau đó lập tức theo tôi.
Tôi đâu.
Anh theo tới đó.
Cuối cùng tôi không nhịn được nữa, quay đầu .
“Sao anh cứ theo tôi ?”
Hoắc Tắc Linh sững người.
Một lát sau mới hỏi:
“Em thích ăn gì?”
Tôi ngây ra.
Tại sao đột nhiên hỏi chuyện này?
Khẩu vị chúng tôi từ trước tới giờ vốn hoàn toàn trái ngược.
Anh thích đồ thanh đạm.
Tôi thích cay tê lưỡi.
Trong nhà họ Hoắc có khi còn chẳng tìm nổi một quả ớt.
Thế nên tôi chỉ thuận miệng trả lời:
“.”
“ tối nay ăn .”
Hoắc Tắc Linh gần ngay lập tức.
Tôi còn kịp phản .
Anh tay ấn chuông gọi quản gia.
“Tối nay chuẩn .”
“Không có .”
“Thêm những món phu nhân…”
đây, anh khẽ ho một tiếng.
Sau đó sửa .
“Chuẩn những món cựu phu nhân thích ăn.”
11
Màn đêm dần buông xuống.
Từ phòng ăn, hương thơm cay nồng nồi không ngừng lan tỏa khắp căn biệt thự.
Nhưng Mạnh Thời Ngô vẫn trở về.
Thằng bé ra chơi từ sáng sớm, gần ngày không thấy bóng dáng.
Tôi càng đợi càng lo.
Sợ nó ham chơi chạy lung tung xảy ra chuyện ý muốn.
Thế tôi ngồi ngay trên ghế sofa đối diện cửa chính, liên tục nhìn ra .
Không nhìn bao nhiêu lần.
Cho khi bên vang lên tiếng ríu rít quen thuộc.
“Thơm quá!”
“ mùi !”
Ngay sau đó, một bóng người nhỏ xíu lao vào phòng khách cơn gió.
Mạnh Thời Ngô vừa vào cửa nhìn thấy tôi.
Hai sáng bừng.
Nó lập tức chạy tới.
Nhào thẳng vào lòng tôi.
“Mẹ!”
“Con nhớ mẹ quá!”
Vừa , nó vừa dụi đầu vào tay tôi một chó con.
Trên người còn mang theo mùi mồ hôi lẫn mùi nắng.
Tôi bật cười, tay xoa đầu nó.
“Chơi ngày .”
“Có đói không?”
Nghe , Mạnh Thời Ngô lập tức ngẩng đầu.
Đôi nhìn thẳng về phía bàn ăn.
“Mẹ.”
“Con được ăn không?”
Tôi bất lực nhìn đứa con trai tham ăn mình.
Đúng một heo con chính hiệu.
Thứ gì cũng muốn ăn thử.
Nhưng ngày mai bác sĩ Lục sẽ tiến hành ca phẫu thuật cuối cùng cho nó.
Hôm nay tuyệt đối không được ăn đồ cay.
Tôi giơ ngón tay lắc lắc.
“Không được.”
“Đợi cơ thể khỏe hẳn hãy ăn.”
Mạnh Thời Ngô lập tức ủ rũ.
người quả bóng xì hơi.
Nhưng chỉ vài giây sau, nó vui vẻ trở .
Thằng bé móc từ trong túi ra nửa viên .
Bao bì bóc.
Bên còn dính một ít bụi.
“Mẹ.”
“Đây bạn ở khu vui chơi cho con.”
“Con để dành cho mẹ đấy.”
Nhìn viên ấy.
Tim tôi đập thót một cái.
Ký ức đau thương lập tức ùa về.
Tôi bình tĩnh chỉ sang phía Hoắc Tắc Linh.
“Con yêu.”
“ viên đó cho ăn .”
Mạnh Thời Ngô lập tức cầm viên chạy tới.
“ ơi.”
“Mẹ bảo con cho ăn.”
Hoắc Tắc Linh nhìn tôi một cái.
Sau đó hoàn toàn không nghi ngờ gì.
Anh nhận lấy bỏ thẳng vào miệng.
Tôi lặng lẽ đếm.