Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/1LeBENinoN

Combo 1 Hũ Tẩy Da Chết Cơ Thể Cà Phê Đắk Lắk Cocoon 200ml + Túi Refill Tẩy Da Chết Cà Phê 200ml
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
12
Ngay Mạnh mới sáu tuổi cũng có thể dễ dàng nắm được điểm yếu của Hoắc Tắc Linh.
Ngẫm lại thì cũng chẳng có gì lạ.
Hoắc Tắc Linh từ trước đến giờ vẫn luôn .
Thật thà.
Lại không biết từ chối người khác.
Lần tiên gặp anh, tôi tưởng anh chỉ là một thực tập sinh bình thường.
ấy tiền lương ít ỏi, tôi phải tự lo tiền thuê nhà cùng đủ loại chi phí sinh hoạt.
tiết kiệm, mỗi đều phải tính toán từng đồng.
Đến bữa trưa cũng chỉ dám đặt những suất cơm ghép giá rẻ.
đó, Hoắc Tắc Linh luôn một mình một góc.
Giờ nghỉ trưa không thấy anh ăn cơm.
Chỉ đứng phòng trà uống cà phê miễn phí của công ty.
Tôi nhìn mãi rồi sinh hiểu lầm.
Tưởng rằng anh cũng mình.
tiết kiệm nên mỗi chỉ ăn hai bữa.
Vì thế tôi chủ động rủ anh ghép đơn đặt đồ ăn.
Không ngờ anh thật sự đồng ý.
Từ đó, hai chúng tôi thường xuyên đặt cơm chung.
Hễ phát hiện quán nào có ưu đãi.
Tôi là người tiên gửi cho anh.
Mỗi lần ứng dụng mua sắm xuất hiện chương trình chém giá.
Anh cũng luôn là người bạn tiên tôi kéo vào hỗ trợ.
Bây giờ nghĩ lại.
Từ quen biết cho đến yêu nhau rồi kết hôn.
Tất một giấc mộng rất dài.
Chỉ tiếc…
Sáu năm trôi qua.
Hoắc Tắc Linh gần không thay đổi.
Điều duy nhất thay đổi là anh đã quên mất mình từng yêu tôi.
Tôi vẫn ôm khư khư những ký ức ấy.
người tạo nên tất lại chẳng nhớ nổi điều gì.
Nghĩ đến đó, lòng tôi bỗng thấy nghẹn lại.
Càng nghĩ càng khó chịu.
Tôi lăn một vòng giường.
đó quyết định trút nỗi bực bội này lên người trai anh.
“Tiểu Tử.”
“Qua đây đấm lưng cho mẹ.”
lệnh, Mạnh lạch bạch chạy tới.
Động tác vô cùng thành thạo.
Rõ ràng đã quen với thân phận tiểu thái giám hầu hạ tôi.
Thằng bé nghiêm túc đấm lưng.
Tôi thoải mái đến mức gần ngủ gật.
Nhưng đúng ấy.
Một kỳ lạ xảy .
Hai tay của Mạnh bỗng nhiên biến thành bốn tay.
Ngay bóng tường cũng xuất hiện hai cái.
Sống lưng tôi lạnh toát.
Tôi mở nhìn lên.
Mạnh đang nhe tám chiếc răng trắng tinh.
Nụ cười cứng ngắc.
“Mẹ.”
“ đấm mạnh quá sao?”
Tôi chớp .
Lại nhìn kỹ.
phòng vẫn chỉ có một Mạnh .
Không có người thứ hai.
Tôi nghi ngờ mình nhìn nhầm nên thu ánh lại.
Nhưng chỉ vài giây .
Hai tay lại biến thành bốn tay.
Lần này tôi không do dự nữa.
vươn tay chộp lấy một cái.
“A!”
Mạnh giật mình hét lên.
Nó nhanh chóng đưa hai tay che tôi lại.
“Mẹ làm gì ?”
“Đừng ảnh hưởng đến việc tận tâm phục vụ mẹ.”
Tôi nhếch môi cười.
Trước đây tôi từng nghĩ mình khá thông minh.
Nhưng hôm nay mới nhận .
trai này hình không hề thừa hưởng chút gen lanh lợi nào của tôi.
Hai tay nó đang che tôi.
tay mà tôi vừa bắt được…
Là của ai?
13
Tối hôm đó.
Tôi được ngâm chân hai lần.
Được mát-xa hai lần.
Đến tận đi ngủ.
Vẫn có người tranh nhau phục vụ.
Hai nhỏ đứng ngoài cửa phòng cãi nhau đến khí thế ngất trời.
Lý do chỉ vì nào cũng kể trước ngủ cho tôi .
Âm lượng của chúng lớn đến mức căn bản không đang nói .
Mà đang gây chiến.
“Mẹ cậu là heo!”
“Mẹ cậu là chó!”
Tôi nằm giường, đau ôm trán.
Hai ngốc này.
Mẹ của hai chẳng phải đều là tôi sao?
rốt cuộc tôi thuộc loài nào đây?
một hồi cãi vã.
Cuối cùng âm thanh bên ngoài nhỏ dần.
Có vẻ chúng đã đạt được thỏa thuận.
hai đều dỗ tôi ngủ một lần.
Khóe miệng tôi giật nhẹ.
Tôi có nói mình ngủ hai lần đâu?
Ngay đó, cửa phòng bị đẩy hé .
Một bóng dáng nhỏ chen vào.
Đó là trẻ đọc chữ được một nửa, một nửa thì đoán mò.
Tôi nằm câu được câu mất.
kể lộn xộn đến mức óc choáng váng.
một .
Tôi thật sự bị ru ngủ.
cơn mơ màng, tôi thấy tiếng nức nở đầy tủi thân.
“Mẹ ngủ rồi…”
“ dỗ mẹ ngủ kiểu gì nữa?”
giọng điệu đáng thương ấy.
Tôi bùng nổ kỹ năng diễn xuất.
Giả vờ xoay người, duỗi vai.
“Ơ?”
“Sao mẹ lại tỉnh rồi nhỉ?”
Tôi cố ý nói tiếp:
“Có lẽ truyện trước ngủ dễ ngủ quá.”
“Nếu được thêm lần nữa thì tốt biết mấy.”
Tiếng nức nở biến mất.
trẻ hắng giọng.
đó nghiêm túc bắt kể .
“ xửa xưa có một công chúa tên là Bạch Tuyết.”
“Mẹ kế của ghen tị vì quá xinh đẹp.”
“Thế là mỗi đều bắt ngoài phơi nắng.”
“Cuối cùng biến thành công chúa Than Đen.”
“ bỏ nhà đi, gặp bảy anh em Hồ Lô…”
Tôi: “…”
Cơn buồn ngủ lại kéo tới.
Ý thức dần mơ hồ.
Ngay sắp chìm vào giấc ngủ, tôi cảm nhận được một xúc cảm mềm mại má.
Một nụ hôn rất khẽ.
Giọng trẻ vang lên bên tai.
“Mẹ.”
“Ngủ ngon.”