Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

Chăn thun lạnh điều hòa Tomato siêu mát mẻ thoáng khí, Chăn hè cool chần băng lụa trơn màu pastel chăn mùa hè mát lạnh
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
Anh hỏi bằng giọng khàn khàn.
“Tôi .”
“Anh bảo tôi đừng vô lý.”
“Tôi khóc.”
“Anh tôi quá nhạy cảm.”
“Tôi cầu xin anh ở lại.”
“Anh tôi hiểu chuyện.”
Tôi mỉm cười.
“ này tôi hiểu chuyện rồi.”
“Tôi không cần anh nữa.”
Tôi quay rời đi.
Lần này, Lục Cảnh Thâm không đuổi theo.
Một , vụ án ly được xét xử lần .
Lục Cảnh Thâm vẫn không đồng ý.
Anh yêu cầu hòa giải.
phòng hòa giải, anh ngồi đối diện tôi.
hơn một không , anh gầy đi rất nhiều.
Quầng thâm dưới mắt rõ rệt.
Anh đặt trước mặt tôi một tập liệu.
“Anh chuyển căn biệt thự sang tên .”
“ khoản tiết kiệm và cổ phần cá nhân, anh cũng có thể chia .”
“Tôi không cần.”
“Vậy muốn gì?”
“Ly .”
Anh siết chặt .
“Chúng ta còn con.”
“Chính vì có con nên tôi càng ly .”
“Anh có thể làm một cha tốt.”
“Anh bỏ lỡ cơ hội tiên.”
“Anh sẽ thay .”
Tôi nhìn anh.
“Anh thay vì anh yêu con, hay vì anh không chấp nhận việc tôi rời khỏi anh?”
Anh không trả lời.
Tôi đẩy tập liệu trở lại.
“ sản chung xử lý theo pháp luật.”
“Cổ phần của Vân Đình sản trước nhân.”
“Biệt thự vốn được mua bằng tiền của tôi, anh đứng tên .”
“Anh không cần dùng những thứ thuộc về tôi để lấy cơ hội.”
Luật sư hòa giải hỏi:
“Về nuôi con, hai bên có thể thỏa thuận không?”
“Tôi muốn nuôi dưỡng độc lập.”
Tôi trả lời.
Lục Cảnh Thâm lập tức :
“Không thể.”
Chu Minh Triết lấy ra tập chứng cứ.
“ suốt thời gian mang thai, thân chủ của tôi có tổng cộng mười bốn lần khám.”
“Anh Lục tham dự một lần.”
“Bảy lần cô Tô nhập viện theo dõi, anh Lục chưa có mặt.”
“Ngày sinh, anh Lục ở một phụ nữ khác bệnh viện.”
“ khi đứa chào đời, anh Lục không biết giờ sinh, cân nặng, tình trạng sức khỏe.”
“ hơn một qua, anh cũng chưa trực tiếp chăm sóc đứa .”
Lục Cảnh Thâm lạnh giọng:
“ cô ấy không tôi .”
“Tại sao thân chủ của tôi anh thời gian ở cữ, khi anh liên tục gây áp lực tinh thần?”
“Anh có thể nộp đơn yêu cầu thăm nom thông qua pháp luật.”
“ anh không làm.”
“Anh đứng ngoài trung tâm một lần, đó bận xử lý công ty.”
câu chữ khiến Lục Cảnh Thâm không thể phản bác.
Thẩm phán hỏi anh:
“Anh có biết hiện tại đứa uống loại sữa nào không?”
Anh im lặng.
“Có tiền sử dị ứng không?”
Anh vẫn im lặng.
“ tiêm những loại vắc xin nào?”
Anh không trả lời được.
Cuối , nuôi dưỡng tạm thời được giao tôi.
Lục Cảnh Thâm có thăm con hai lần mỗi dưới sự giám sát của thứ ba.
Anh không hài lòng.
không thể thay .
Lần tiên anh thăm khi thằng bé gần hai tuổi.
Địa điểm phòng sinh hoạt thuộc trung tâm y tế.
Anh sớm nửa giờ.
Trên cầm rất nhiều đồ chơi.
phần lớn đều dành từ ba tuổi trở lên.
Dì Trần nhìn đống đồ, không gì.
Tôi bế vào phòng.
Lục Cảnh Thâm lập tức đứng dậy.
Ánh mắt anh dừng trên gương mặt con.
Đó lần tiên anh thật sự nhìn rõ đứa .
có đôi mắt giống tôi, đường nét sống mũi và cằm rất giống anh.
Lục Cảnh Thâm đưa ra.
“ anh bế con.”
Tôi đặt vào anh.
Động tác của anh cứng ngắc.
Thằng bé vừa tư thế khóc.
Anh luống cuống mức không biết làm gì.
“Con sao vậy?”
“Anh đỡ phần cổ.”
Tôi nhắc.
Anh vội vàng điều chỉnh.
vẫn khóc lớn.
Tôi đưa bế lại.
Vừa trở về vòng tôi, thằng bé nhanh chóng yên tĩnh.
Lục Cảnh Thâm nhìn cảnh đó, đáy mắt hiện lên vẻ mất mát.
“Con không nhận ra anh.”
“ con quen thường xuyên chăm sóc nó.”
Anh ngồi xuống đối diện tôi.
“Anh có thể thường xuyên hơn không?”
“Tuân theo phán quyết.”
“Vãn Ninh.”
“Tôi đây để anh thăm con.”
Tôi ngắt lời.
“Không chuyện riêng.”
Anh cúi .
Một lúc , anh lấy ra một chiếc hộp nhỏ.
Bên chiếc vòng vàng có khắc tên .
“Tặng con.”
Tôi không từ chối.
Đó của anh.
trước khi kết thúc buổi , anh bỗng hỏi: