Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/6pz7mKgkjo

Bình giữ nhiệt LocknLock LHC6180 800ml, Hàng chính hãng, có khay lưới lọc trà, dây - JoyMall

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 8

10

Khi tôi quay lại phòng bệnh.

Mộ Thừa An đã tỉnh.

Vừa nhìn thấy tôi, ánh mắt anh liền lảng tránh, trông có vẻ vô cùng bối rối.

Anh dè dặt đưa tay , khẽ nắm góc áo tôi.

“Mộc Mộc, đừng đuổi anh .”

“Đừng ghét anh, được không?”

“Em đã bao giờ nói em ghét anh đâu?”

“Vì anh theo dõi em… còn nhốt em lại.”

Tôi nâng mặt anh lên, dứt khoát hôn anh một cái.

“Em thích anh, Mộ Thừa An.”

“Em thích anh như vậy, lẽ anh không nhận sao?”

Anh chớp chớp đôi mắt rồi lắc đầu.

“Nhưng đó em nhìn thấy người phụ nữ đến gần anh em hề tức giận.”

“Em còn cô ta tùy tiện nhét danh thiếp cho anh.”

Tôi cạn lời.

“Em không tức giận sao?”

“Vậy theo anh, em phải làm thế nào gọi là thích anh?”

Anh mím môi, không nói gì.

【Em phải trực tiếp cưỡng hôn anh đúng, rồi nói với người phụ nữ đó rằng anh là của em.】

【Hoặc là em tát anh một cái, rồi cảnh cáo anh rằng anh chỉ có là của một mình em thôi.】

Tôi kinh ngạc.

Đây là lần đầu tiên tôi nghe được tiếng dài như vậy của Mộ Thừa An.

Nghe đến mức bật cười.

Không ngờ trong đầu anh lại nghĩ những như thế.

Tôi thử lên tiếng:

“Đợi anh khỏe rồi, em sang nhà Tinh Tinh .”

【Phiền quá, phiền chết được.】

【Sao cô ấy cứ phải giành vợ với mình chứ.】

【Mình phải nghĩ cách khiến cô ấy tác một thời gian được.】

Đột nhiên tôi thấy có chút có lỗi với bạn thân.

Lúc mọi dường như đều đã thông suốt.

Hóa tiếng đây của anh là như vậy.

Tôi bật cười thành tiếng, cúi xuống hôn anh liên tiếp mấy cái.

“Em lừa anh thôi.”

“Đợi anh khỏe rồi, chúng ta cùng về nhà.”

Anh ngẩn người.

“Về… về nhà sao?”

Tôi gật đầu.

“Đúng vậy.”

“Về ngôi nhà của chúng ta.”

【Có phải cô ấy lại muốn về nhà bàn ly hôn với mình không?】

【Có người từng nói chiếm hữu của mình khiến người ngạt thở.】

【Bây giờ Mộc Mộc đã biết hết rồi, liệu cô ấy có nghĩ như vậy không?】

Anh cụp mắt xuống.

Đâu còn dáng vẻ nam thần lạnh lùng như nữa.

Rõ ràng chỉ giống một chú cún nhỏ sợ bị chủ nhân bỏ rơi.

Tôi nắm tay anh.

“Mộ Thừa An, anh biết không?”

“Em đã thích anh lâu rồi.”

“Thật em anh từ cái nhìn đầu tiên.”

“Em nông cạn.”

“Em thích trai đẹp, cũng thích người có tiền.”

“Cho nên…”

Anh không dám tin, lập tức ôm chặt tôi.

“Mộc Mộc, anh cũng thích em.”

“Anh kiếm thật nhiều tiền.”

“Tất cả tiền đều đưa cho em.”

“Chỉ cần em đừng rời xa anh.”

Không biết có phải vì lần ngoài ý muốn hay không.

từ đó về , mỗi ngày tôi đều có nghe thấy trọn vẹn tiếng của anh.

【Vợ đáng quá, muốn hôn vợ.】

【Chỉ cần nhìn thấy vợ là muốn hôn, người nóng bừng thế , nếu vợ biết liệu cô ấy có thấy mình biến thái không?】

【Phải làm sao đây? Hay là mình nên riêng với vợ thì hơn.】

Tiếng của anh khiến tôi đau cả đầu.

Tôi dứt khoát kéo anh lại rồi hôn.

Chỉ cần hôn anh một cái.

Tiếng của anh lập tức im bặt.

Chỉ còn lại tiếng thở dốc đầy gấp gáp của anh.

Tôi bất lực mỉm cười.

Đột nhiên lại có chút nhớ dáng vẻ lạnh lùng giả vờ kia của anh.

Ngoại truyện

1.

Cuối cùng tôi cũng cưới được Mộc Mộc.

Tôi đã dày sắp đặt vô số sự trùng hợp.

Cuối cùng cũng đường đường chính chính trở thành chồng của cô ấy.

Nhưng Mộc Mộc nhút nhát.

Tôi không dọa cô ấy sợ.

Đêm tân hôn là cảnh chung chăn chung gối tôi đã tưởng tượng không biết bao nhiêu lần.

Nhưng không được.

Tôi sợ mình không kiềm chế .

Vì vậy tôi quyết định chuyển sang phòng dành cho khách.

Nhất định phải tiến từng bước một.

Mộc Mộc thích kiểu đàn ông dịu dàng và biết kiềm chế.

Có người từng nói.

Con người thật của tôi chỉ khiến người thấy ghê sợ và sợ hãi.

Nhất định phải giấu kỹ bộ mặt thật của mình.

Tôi cố ý nói rằng mình không quen cạnh người .

Như vậy cũng tiện chứng minh với cô ấy.

Rằng tôi là một người biết giữ mình.

Gần một năm khi kết hôn.

Mộc Mộc nói với tôi ngày càng nhiều.

Ngay khi tôi còn tưởng Mộc Mộc đã bắt đầu tôi.

Sắp coi tôi là của riêng cô ấy rồi.

Thì xảy trong bữa tiệc tối đó.

Quả nhiên cô ấy đã tức giận.

Tức giận vì có người phụ nữ dòm ngó tôi.

Lúc chất vấn tôi, cô ấy đáng vô cùng.

Ngọn lửa giận trong mắt cô ấy, trong mắt tôi lại đều là tình .

Tôi vui lắm.

Vui đến mức sắp không kiềm chế bản thân.

“Phiền thật.”

Ngay cả chút thử thách mình cũng không chịu .

nơi Mộc Mộc không nhìn thấy.

Tôi hung hăng véo mạnh vào đùi mình dời sự chú ý.

Không bao lâu .

Người phụ nữ kia lại quay trở lại.

Khi cô ta đến gần tôi.

Theo bản năng tôi muốn tránh .

Nhưng tôi nhịn xuống.

Cô ta nhét tấm danh thiếp vào túi áo ngực tôi.

Bằng mắt thường cũng có nhìn .

Mộc Mộc còn tức giận hơn lúc nãy.

Làm cô ấy tức giận, tôi đúng là đáng chết.

Nhưng tôi quá muốn tìm thấy dấu vết cô ấy mình.

Mộc Mộc tấm danh thiếp .

Cô ấy lại chất vấn tôi lần nữa.

“Rốt cuộc anh có quan hệ gì với người phụ nữ đó?”

Câu nói

Có phải chứng minh rằng cô ấy ý đến tôi rồi không?

Có phải cô ấy đã xem tôi là của mình rồi không?

Chỉ cần nghĩ đến đó.

Tim tôi liền đập loạn nhịp.

Thậm chí còn nảy sinh vài suy nghĩ .

Cả người bắt đầu nóng lên.

Bên tai tôi chỉ còn tiếng tim mình đập.

Tôi sợ Mộc Mộc nghe thấy.

Sợ cô ấy phát hiện những suy nghĩ bẩn thỉu của tôi.

“Ồn quá, thật ghê tởm.”

Tôi ghê tởm chính bản thân mình vì những suy nghĩ xấu xa ấy.

Nhưng ngay đó.

Một gáo nước lạnh như dội thẳng từ trên đầu xuống.

Cô ấy không xé tấm danh thiếp.

Cũng không vứt nó .

Thậm chí còn bảo tôi cứ tiếp tục vui vẻ chơi.

Cô ấy không tôi.

Tất cả chỉ là tôi tự mình ảo tưởng.

Có lẽ…

Tôi chết tâm rồi.

Cô ấy nói không khỏe nên về .

Tôi muốn đuổi theo.

Muốn chăm sóc cô ấy.

Nhưng hình như tôi không cử động .

Tôi cũng sợ cô ấy biết được những suy nghĩ dơ bẩn trong mình.

Tôi cố nhịn.

Nhưng nhịn được bao lâu.

theo cô ấy trở về.

Thế nhưng khi về đến nhà.

phát hiện cô ấy không hề về.

Trong nháy mắt.

Tôi hoảng loạn.

Tôi điện thoại .

Nhìn chằm chằm dòng ghi chú “Vợ” trên màn hình lâu.

Trong đầu nghĩ đến đủ mọi khả năng.

Mãi dám gửi mấy tin nhắn kia.

Nhưng cô ấy không trả lời.

Cô ấy đang đâu?

cùng ai?

Có phải có người đàn ông nào đang ve vãn cô ấy không?

Tôi không cho phép.

Tuyệt đối không cho phép.

Tôi cuống cuồng gọi điện.

Đến mức cô ấy chưa bắt máy tôi cũng còn quan tâm gì nữa.

Liên tục gọi mười cuộc.

May cuối cùng cô ấy chịu nghe.

Nghe cô ấy nói:

“Em đang với Tinh Tinh, tìm cô ấy có chút .”

“Phiền thật.”

tại sao không tìm tôi giúp?

đó cô ấy còn nói:

“Tối nay em nhà cô ấy, không về nhà.”

“Cực kỳ đáng ghét.”

Tại sao cô ấy cứ mãi giành vợ của tôi?

lẽ cô ấy không có vợ sao?

Chỉ cần nghĩ đến tối nay vợ tôi lại cùng cô ấy.

Tôi liền đỏ cả mắt, nóng ran cả người, đến thở cũng thấy khó.

, trời còn chưa sáng.

Tôi đã bắt đầu nhìn chằm chằm vào điện thoại.

Nói chính xác hơn.

Là cả đêm tôi vốn .

nay là ngày định kỳ mỗi tuần một lần.

Chính tôi là người đề nghị cuộc .

Chỉ cớ .

Đến ty cô ấy nhìn cô ấy một chút.

Tiện xem có con chó không biết điều nào đang dòm ngó vị trí của tôi hay không.

nay tôi đến ty cô ấy từ sớm.

Thế nhưng sắp đến giờ rồi.

cô ấy chưa đến.

Nhớ đến qua cô ấy nói mình không khỏe.

Không lẽ thật sự bị bệnh rồi?

Tôi không quản được nhiều nữa.

Lập tức gọi điện cho cô ấy.

Phải gọi mấy cuộc cô ấy chịu bắt máy.

Đầu dây bên kia truyền đến giọng nói mềm mại ngái của cô ấy.

Vừa nghe đã biết dậy.

Đó là giọng nói nay tôi chưa từng được nghe.

Tôi kích động vô cùng.

Tim lại bắt đầu đập loạn.

Đúng lúc đó.

Mấy người không biết điều trong phòng lại bắt đầu giục .

“Phiền thật.”

Giọng nói chói tai của họ làm ảnh hưởng đến tôi thưởng thức giọng nói của vợ.

bên ngoài tôi không giận.

Lại càng không giận trong ty của vợ.

Tôi chỉ đành đơn giản hủy cuộc .

Hết.

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.

Gợi ý truyện hot cho bạn