Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/1LeBENinoN

Combo 1 Hũ Tẩy Da Chết Cơ Thể Cà Phê Đắk Lắk Cocoon 200ml + Túi Refill Tẩy Da Chết Cà Phê 200ml

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 11

Mặt Hồ Tam tái nhợt như thây ma.

Đêm ngày thứ ba, viện phía Nam chìm trong tĩnh mịch.

Một gã đàn ông lạ mặt mang nghĩa người của thôn trang tìm đến giao thư.

Hắn đưa cho Vãn Ninh một phong thư báo bệnh tình của nàng trở nặng, kèm theo một thỏi bạc hai lượng.

Mặt sau tờ giấy vẽ một vệt mực đen cùng dòng chữ nguệch ngoạc: “Dừng , ngươi sẽ bình an.”

Kẻ trong đường dây đã nhận ra nàng đang đào sâu vào án. Chúng muốn khống chế nàng, đúng như cách cha nàng từng làm.

A Tú sợ hãi khuyên nàng xin lão dừng lại.

đinh viện lao ra bắt gã giao thư, nhưng hắn đã nhanh chân tẩu thoát ra hẻm tối, chỉ lại một miếng thẻ gỗ của quán rượu gần bến thuyền.

Đêm muộn, Thẩm Hoài Chương đến viện.

Vãn Ninh giao toàn bộ thỏi bạc và bức thư đe dọa cho hắn.

Thẩm Hoài Chương nhìn bức thư, trầm ngâm hồi lâu rồi cất giọng:

“Ngươi có thể dừng lại. Ta sẽ cho người khác tiếp tục.”

Vãn Ninh siết c.h.ặ.t ống áo. Nàng ngẩng đầu, ánh kiên định đến đáng sợ:

“Hôm nay dừng một lần, ngày mai bất kỳ ai cũng có thể ta ép ta dừng lần nữa.”

“Nếu nô tỳ cúi đầu hôm nay, cả đời này nô tỳ sẽ vĩnh viễn bị người khác nắm gáy.”

Thẩm Hoài Chương nhìn cô gái mảnh khảnh trước mặt.

Hắn lập tức ra lệnh tăng gấp đôi người bảo vệ thôn trang nơi nàng dưỡng bệnh, đồng thời sai thân tín âm thầm rà soát quán rượu ghi trên thẻ gỗ.

Ngày thứ tư, người của Thẩm Hoài Chương ập vào quán rượu gần bến thuyền.

Dựa trên vết tích thẻ gỗ và khai của tiểu nhị, họ tìm thấy kho cũ của cửa vải họ Đỗ.

Trong kho vẫn còn tồn nhiều cuộn gấm Tô Châu bị cắt mất dấu đầu cuộn, cùng những dây buộc màu xanh có đ.á.n.h dấu riêng của Thẩm .

Chủ tiệm họ Đỗ không chịu nổi tra hỏi, đành giao ra giấy thanh toán tiền mua trộm với giá rẻ.

Trên giấy có dấu của Trần Phúc và chữ ký riêng của .

Mọi con được mang về viện.

Vãn Ninh đèn, tính toán tỉ mỉ từng chi tiết.

Rút gấm tốt, thế vải rẻ, sửa sổ hủy , chia bạc tại quán rượu.

Tổng bạc bị rút ruột suốt tháng qua chính xác là ba trăm lượng bạc.

“Sổ tổng không sai.” Vãn Ninh đặt ngọn b.út . “Vì họ giữ nguyên lượng. Thứ bị đ.á.n.h tráo là giá trị của từng cuộn vải.”

Sáng ngày thứ năm, kho vải phía Tây bị phong tỏa hoàn toàn.

Thẩm Hoài Chương ở ghế trên. Tần Như Ý đích thân đến dự.

, Trần Phúc và Hồ Tam bị giải đến trước .

Vãn Ninh đứng bàn sổ sách, không hề hoảng hốt, giọng bình thản vang lên rõ ràng từng bước:

Hồ Tam đ.á.n.h tráo vải tại kho họ Đỗ. nhận không cân, đóng dấu thông qua. Trần Phúc mực đậm sửa lượng trên phiếu hủy hợp thức hóa khoản bị rút.

quỳ đất, gầm lên:

“Ta theo lão mười năm! Chẳng lẽ không bằng một nữ nhân nuôi ngoài?”

Thẩm Hoài Chương lạnh lùng nhìn :

“Ta tin chứng cứ. Không tin năm ngươi đứng trước mặt ta.”

Vãn Ninh đặt lên bàn bản đối chiếu màu mực, giấy biên nhận tiền của chủ tiệm họ Đỗ và biên bản cân thực tế.

Trần Phúc và Hồ Tam sợ hãi quỳ sụp đổ lỗi cho .

gục đầu sàn đá, không còn nào chối cãi.

Tần Như Ý ra lệnh niêm phong toàn bộ tài sản riêng của cả ba kẻ gian nịnh thu hồi lại bạc bị thất thoát.

Sau khi người bị giải đi, gian thư phòng nhỏ trở nên yên tĩnh.

Thẩm Hoài Chương đứng cửa sổ, xoay người nhìn Vãn Ninh.

Ba trăm lượng bạc đã được tìm lại. Đường dây bớt xén nhiều năm bị nhổ tận gốc.

“Muốn thưởng gì?” Hắn hỏi.

Trang sức, lụa vóc, bạc riêng, hay một phận chính thức trong nội viện?

Vãn Ninh đứng yên, hai chắp trước bụng:

“Tiền t.h.u.ố.c.”

“Cho .”

Thẩm Hoài Chương nheo :

“Chỉ vậy?”

“Với lão có lẽ chỉ là một khoản bạc.” Vãn Ninh nhìn thẳng vào hắn. “Với bà ấy, đó là mạng.”

Nàng không xin phận, vì nàng hiểu nô khế còn đó thì phận chỉ là phù hoa. Nàng không xin vàng bạc, vì tiền t.h.u.ố.c cho mới là mục đích duy nhất đưa nàng bước chân vào Thẩm này.

Thẩm Hoài Chương nhìn nàng rất lâu.

Ba trăm lượng bạc. Đủ mua một căn nhà lớn. Đủ mua cả rương trang sức.

Nhưng người thiếu nữ trước mặt chỉ xin một câu đơn giản đến xót xa.

Hắn không gì nữa, chỉ quay sang dặn Chung quản sự:

“Từ nay, t.h.u.ố.c của Lục nhân loại tốt nhất.”

“Không cần hỏi giá.”

Lục Vãn Ninh cúi đầu:

“Tạ ơn lão .”

Khi nàng bước ra khỏi thư phòng, Phương Cầm đã đứng chờ sẵn ngoài hành lang ánh nắng chiều.

Phương Cầm cúi người, giọng mang theo sự kính trọng khác hẳn trước đây:

“Lục cô nương.”

“Đại nhân mời người sáng mai đến chính viện.”

Đây là lần đầu tiên—

Tần Như Ý chủ động muốn gặp nàng.

7.

Sáng sớm, Lục Vãn Ninh chọn bộ y phục màu xanh nhạt đơn giản nhất.

Nàng không đeo trang sức, chỉ một cây trâm gỗ thô cố định b.úi tóc.

Chu ma ma xót xa khuyên nàng nên sửa sang rực rỡ hơn một chút vì đây là lần đầu được Đại nhân triệu kiến. Nàng lắc đầu:

“Ăn mặc quá phung phí đến chính viện chỉ khiến người ta nghĩ ta cố ý khiêu khích.”

Nàng theo xe ngựa nhỏ rời viện phía Nam, đi vào Thẩm bằng cổng dành cho hạ nhân.

Phương Cầm đã đứng chờ sẵn dãy hành lang dẫn vào hậu viện. Nàng ta giữ thái độ mực thước, chắp khẽ cúi:

“Lục cô nương, nhân đang chờ.”

Chính viện Thẩm hiện ra vô cùng uy nghiêm và tĩnh mịch. Nơi này sạch sẽ đến mức không một hạt bụi, nha hoàn đi lại nhẹ nhàng như những bóng, không ai dám phát ra tiếng động thừa.

Một vài nha hoàn đi ngang lén nhìn Vãn Ninh. Chuyện vòng ngọc phỉ thúy và án ba trăm lượng bạc ở kho vải đã lan truyền khắp , nhưng sự cai quản nghiêm ngặt của Tần Như Ý, tuyệt nhiên không ai dám xì xầm bàn tán.

Đến trước bậc thềm chính , Phương Cầm dừng lại, thấp giọng dặn dò:

“Đại nhân không thích người dễ nghe.”

Vãn Ninh chỉnh lại nếp áo, thản nhiên đáp:

“Vậy càng tốt. Ta vốn không giỏi dễ nghe.”

Cánh cửa gỗ gụ mở ra.

Tần Như Ý ở vị trí chủ tọa giữa . Bà mặc trang phục sẫm màu đoan trang, phong thái cao quý nhưng không toát ra vẻ cay nghiệt.

Trước mặt bà đặt ba quyển sổ: Báo cáo vòng ngọc, báo cáo thất thoát kho vải, và tờ sách ghi phần thưởng Vãn Ninh đã xin.

Vãn Ninh tiến vào giữa , quỳ hành lễ theo đúng quy củ của người có vị thế thấp hơn:

“Nô tỳ Lục Vãn Ninh bái kiến Đại nhân.”

Tần Như Ý không cố ý bắt nàng quỳ lâu đầu, bà đợi nàng dập đầu đúng lễ rồi mới thong thả cất giọng:

“Đứng lên đi. ghế kia.”

Vãn Ninh đứng dậy, chỉ nửa mép ghế gỗ ở cuối , hai đặt ngay ngắn trên đầu gối, sống lưng thẳng tắp.

Tần Như Ý lật một trang sổ, ánh điềm tĩnh dừng trên gương mặt nàng:

“Ngươi có biết hôm nay ta gọi ngươi đến vì việc gì không?”

Vãn Ninh không né tránh, cất giọng điềm tĩnh:

“Nô tỳ đoán có thể vì ba chuyện. vòng ngọc, kho vải, và việc nô tỳ đã chạm vào những thứ vượt quá bổn phận của một ngoại thất.”

Tần Như Ý ngẩng đầu, ánh thoáng lộ ra sự ngạc nhiên.

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.