Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/2Vq8cJEg1g

Gậy chụp ảnh 4 chân Tripod điện thoại livestream, quay phim, chụp ảnh kéo dài 180cm, có remote

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 4

Nương chìa hai bàn tay , vẻ uất ức.

Bà vốn xuất là tiểu thư khuê các, gia đạo sa sút, lại gả cho phụ ta hưởng phúc, hơn nửa đời người chưa từng chịu qua cực khổ mệt nhọc.

Giờ bắt bà tính toán sổ sách, quả thật khó bà.

Ta an ủi nương: “Không thì thôi vậy, kiếm cho con một người cha dượng có là được, mặc dù nương dắt theo hài tử cắm rễ chỉ có thể thiếp, chịu kiếp thấp kém hơn người ta một bậc, nhưng nương khỏi lo bị cướp mất vị trí chính thê .”

“… Vậy nương vẫn tiếp tục thì hơn.”

Nương không muốn lại phải trải qua những ngày tháng tranh sủng gay gắt, chán nản đổ gục xuống giường kêu rên bất lực.

Ngày hôm , lại bị Thẩm di lôi đi sền sệt.

Còn Thẩm Diễm bị gừng thái chỉ tổn thương trái tim sâu sắc, thư viện cũng chẳng buồn tới, u sầu rũ rượi.

Có lẽ vì người hắn nói chuyện nhất là ta.

Nên hắn chỉ bộc bạch tiếng với ta.

“Ta đến giờ vẫn còn nhớ rõ dáng vẻ lần đầu tiên ta gặp , nàng ấy đứng dưới ánh trời, cả người tỏa sáng.”

“Đờm của muội nhổ xuống đất, ánh trời chiếu cũng có thể phát sáng đấy.”

Thẩm Diễm bị ta cho buồn nôn.

Im lặng một lát, hắn lại nhớ tới những khoảnh khắc ngọt ngào từng có với .

“Nàng ấy từng nói, đời kiếp không thể rời xa ta.”

Ta lại thấy tò mò: “ ấy không có tay không có chân ?”

Thẩm Diễm tức giận: “ còn nói nàng ấy ta!”

“Chỉ có cẩu mới ăn phân.”

“Ca ca, huynh đang cố gắng chứng chứng minh ấy yêu huynh ?”

Ta có chút đau thay hắn.

Chua xót quá.

Ánh mắt của ta quá rõ ràng, đâm trúng tim đen khiến Thẩm Diễm sụp đổ, dứt khoát trốn lỳ trong phòng không thèm bước nữa.

Nhưng ta phải mang cho hắn.

Cửa phòng bị khóa trái.

Không được, hừ, ta trèo cửa sổ.

“Ca ca, ăn thôi!”

Thẩm Diễm ngồi trên ghế u ám chằm chằm nhìn ta, mãi một lúc lâu , mới nặn được một câu.

“Giang Huỳnh Huỳnh, ta cần một không gian riêng của mình.”

Mặc dù nghe không hiểu gì, nhưng ta rất hợp tác: “Muội cũng không gian của ca ca!”

“…”

Hắn thở dài một tiếng não nề.

Ta thuận tay nhét một nắm miệng hắn.

Thẩm Diễm cúi gầm , vô cùng bất lực.

“Ta tự ăn, muội đừng có dùng tay bốc đút cho ta nữa, không nhã nhặn chút nào.”

“Nhưng bốc bằng tay, một lần ăn được , lại không bị khác cướp mất, lúc trước con và nương đi lưu lạc, con được từ gia gia khất cái đó.”

Hắn trầm mặc.

Chỉ là sự trầm mặc không giống với trước kia.

Nhìn trong mắt ta, thêm một tia xót xa giống di di và .

7

Thẩm Diễm thay đổi .

Hắn bắt đầu mua trâm cài và diều giấy cho ta, cho ta tiêu vặt, đối xử tốt với ta hệt một người ca ca lớn.

Thậm chí còn dạy ta quen lại với việc dùng đũa.

“Ở đây không ai tranh giành với muội đâu, ăn chậm thôi.”

Nói xong hắn tự lấy đũa gắp thức ăn, không bắt ta phải cưỡng chế đút nữa.

Dù Thẩm Diễm vẫn giữ vẻ u buồn, nhưng hắn đã có thể ăn uống bình thường.

Thi thoảng Thẩm và Thẩm di nói chuyện với hắn, hắn cũng sẽ đáp lại.

Thẩm di kích động nhét cho ta một đống ngọc thoa lụa là gấm vóc: “Cầm lấy đi Huỳnh Huỳnh, con là đại công thần của chúng ta, những thứ là phần con đáng được hưởng.”

Thẩm còn trực tiếp hơn cả Thẩm di, tiện tay ném cho ta một thỏi vàng lớn.

Nặng tới mức tay ta mỏi nhừ.

, con cầm không nổi…”

“Chỉ có hai thỏi vàng thì có gì mà cầm không nổi, con phải có niềm tin chính mình chứ!”

Thẩm vừa cứng cổ cãi lại ta, vừa dúi thêm một thỏi vàng nữa ta.

Cánh tay bị vàng đè tới phát đau.

Đúng là niềm phiền não của sự sung sướng.

Ta nóng khoe những món bảo bối mới nhận được với nương.

“Nương, từ nay về con có thể nuôi nương !”

Nương lại ngẩn ngơ một lát, đột nhiên bật dậy: “Con ngoan ngoãn ở đây, nương đi tính sổ sách tiếp!”

“Nương không thể để một đứa nhỏ con gánh vác trách nhiệm nuôi gia đình được!”

Nhìn nương vội vã chạy ngoài một cơn lốc, ta rất vui mừng.

Nương ở Thẩm gia thật sự hỏi được rất điều.

Di di quả nhiên không lừa ta, giao nương cho di di, ta yên tâm kê cao gối ngủ!

Nhưng đúng cái ngày thể Thẩm Diễm khỏe lại.

tới Hầu phủ.

Nàng ta vốn đã mang dung mạo thanh lệ, trong mắt rơm rớm lệ, càng chọc người thương tiếc.

“A Diễm, cuối tháng ta phải thành , nhưng huynh cũng biết đấy, phụ mẫu ta trước nay luôn không thương ta, ghét bỏ ta là nữ tử, họ không cho ta giá trang, cũng chẳng thèm đưa dâu.”

“Huynh có thể lấy phận ca ca chuẩn bị cho ta một phần giá trang, tiễn ta xuất giá được không.”

Môi Thẩm Diễm run rẩy.

Không phải vì bi thương.

Mà là nhớ lại bát gừng thái chỉ ăn mãi không hết kia, miệng lại cảm thấy tê rần rần.

Nửa ngày không nói được câu nào.

sốt ruột: “Rốt cuộc huynh có giúp hay không?”

Ta không nhịn được, ló đầu : “ không phải có phu quân tương lai ? không bảo người hắn chuẩn bị giá trang đưa dâu cho , khăng khăng đòi lấy trong túi ca ca muội là thế nào?”

Nàng ta hùng hồn đáp: “Ta gả qua đó thì đó là ta, là của ta, ta thành cớ phải tiêu của chính mình?”

“Huống hồ, Thẩm Diễm không phải muốn xài vì ta ? Cớ gì ta lại không dùng.”

“Ta đâu có ép buộc huynh ấy, cũng chẳng lừa bịp nói huynh ấy, huynh ấy tự nguyện xài, ta đương nhiên đến xin.”

Tưởng ta cũng giống nàng ta, là thứ nữ của Hầu phủ, lảm nhảm thêm mấy câu.

“Tiểu muội muội, muội còn nhỏ, không hiểu đâu, cơ nghiệp gia sản đều chuẩn bị cho nhi tử cả , thứ nữ muốn sống sung sướng, chỉ có thể tự mình trèo lên cao, khác mới không ức hiếp muội.”

“Nhất là đại sự nam nhân, nhất định phải có bạc, nhưng không được biết thở, hắn hôm nay thở, ngày mai sẽ quát nạt muội.”

“Cũng không thể có thể đứng bằng hai chân, hắn hôm nay đứng trên đất, ngày mai sẽ đè đầu cưỡi cổ muội.”

Ta trừng lớn đôi mắt.

Lần đầu tiên gặp còn bới bèo bọ hơn cả ta!

“Vậy được người thế nào ?”

Nàng ta vô cùng đắc ý: “Một phế nhân nằm liệt giường chứ , chính là độc đinh của buôn vải lớn nhất kinh thành họ Lý, ốm đau bệnh tật liệt giường năm . Ta gả qua đó, chỉ cần sống thọ hơn hắn, gia sản đều sẽ thuộc về ta, lại chẳng cần lo hắn đi ngoại thất.”

“Đâu có giống gả cho ca ca muội, ta phải trèo cao, phải chịu ấm ức, ngày ngày còn phải vắt óc suy nghĩ xem hắn có thay đổi dạ hay không, bớt lo hơn .”

Ta thế mà lại cảm thấy nàng ta nói rất có đạo lý.

Tình cảm vốn dĩ là một người nguyện đánh một người nguyện chịu đòn.

Thẩm Diễm tự nguyện dâng hiến, nàng ta cũng đâu phải ngốc, cớ gì lại từ chối.

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.