Tôi từ nhỏ đã chậm chạp hơn người khác.
Suốt những năm tháng lớn lên, việc tôi làm nhiều nhất chính là lẽo đẽo theo sau Lục Chu.
Sau này, anh đem lòng thích hoa khôi của trường, nhưng hoa khôi lại chỉ để mắt đến đại ca trường.
Vì thế, Lục Chu liền bảo tôi đi theo đuổi Tạ Diễm.
“Lần làm bài tập nhóm trước, cậu ta nhất quyết chỉ chịu chung nhóm với cậu. Chắc gu của cậu ta cũng lạ lắm, thích mấy người ngốc.”
“Chỉ cần cậu đồng ý, tôi sẽ trả hết khoản nợ của nhà cậu.”
Những lời khác tôi chẳng hiểu bao nhiêu, nhưng hai chữ “trả nợ” thì nghe rất rõ.
Đôi mắt tôi lập tức sáng rực, vội vàng gật đầu.
Sau đó, Lục Chu kéo tôi sang một góc, gân xanh trên trán nổi lên vì tức.
“Tôi bảo cậu đi quyến rũ cậu ta, chứ có bảo cậu hôn cậu ta đâu?”
Tôi ngơ ngác nhìn anh.
Không được hôn à?
Nhưng đại ca trường đã nói rõ rồi, muốn quyến rũ anh ấy thì mỗi ngày phải hôn anh ấy, hôn đến khi anh ấy hài lòng mới được.